Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 170

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quả nhiên đầu óc của Lạc Nhất Tiêu nhảy rất nhanh, Lạc Yên chỉ mới nói ba câu, cậu nhóc đã đoán ra được đại khái, tức khắc cả người liền sững sờ, như thu lại gai nhọn, thu lại ánh mắt chứa đầy địch ý đối với Âu Dực.

"Vậy người làm mẹ bị thương chính là kẻ đã hại c.h.ế.t ông bà ngoại sao?" Sau khi tiếp nhận thông tin, cậu khó khăn mở miệng hỏi.

Lạc Yên thoát ra khỏi mạch suy nghĩ, chậm rãi gật đầu.

Lạc Nhất Tiêu trầm mặc, một lúc sau đưa cánh tay mũm mĩm ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô như đang an ủi.

Lạc Yên hiểu rõ cậu nhóc sợ cô buồn bởi vì đã khiến cô nhắc lại chuyện cha mẹ bị gϊếŧ hại, cô thu lại tâm trạng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Nhất Tiêu, chuyện đã qua lâu rồi, con không cần bận tâm đâu, nhanh đến xin lỗi ba... chú Âu Dực rồi lên phòng đi."

Là người đã bầu bạn bên cạnh cô 4 năm, Lạc Nhất Tiêu sao có thể không hiểu rõ nụ cười này của mẹ cậu mang ý nghĩa gì? Chắc chắn mẹ cậu đang rất buồn.

Cậu biết mẹ không muốn tiếp tục nhắc lại chuyện cũ, vì vậy nghe lời mẹ chạy đến trước mặt Âu Dực, giọng nói lí nhí như muỗi kêu: "Ba... con xin lỗi..."

Âu Dực không so đo với trẻ con, hơn nữa tiếng "ba" kia của Lạc Nhất Tiêu anh nghe rất thuận tai, vì vậy nhàn nhạt gật đầu.

Lạc Nhất Tiêu nhìn hai người một lúc, cuối cùng mặt buồn bã chạy về phòng, để lại Lạc Yên đang há hốc mồm vì một tiếng "ba" của cậu nhóc.

Con trai của cô bị Âu Dực thu mua thật rồi!

Chờ Lạc Nhất Tiêu hoàn toàn rời khỏi phòng khách, Âu Dực mới bước đến bên cạnh cô, trước ánh mắt hóng hớt của đám người hầu, anh bế xốc cô dậy.

"Âu Dực, thả em xuống!" Lạc Yên hồi thần, vội vàng giãy dụa, ý đồ muốn thoát khỏi vòng tay anh.

"Về phòng, tôi tính sổ với em sau." Âu Dực không để ý đến sự phản kháng của cô, lạnh lùng buông một câu, Lạc Yên cứ như vậy bị anh bế về phòng rồi đặt lên giường.

Cô còn chưa hiểu rõ anh muốn làm gì, trên thân đột nhiên truyền đến cảm giác nặng nề, thân thể cường tráng của người đàn ông đè lên trên.

"Âu Dực, anh..." Lạc Yên lúc này mới ý thức được nguy hiểm, cô gấp gáp lên tiếng muốn anh bình tĩnh lại, nhưng lời còn chưa nói xong thì cánh môi đã bị một cảm giác mềm mại phủ lên, những gì cô muốn nói trước đó cũng bị nụ hôn bất ngờ của anh làm cho nuốt trở vào.

Lạc Yên không hiểu vì sao Âu Dực lại trở nên như thế này, cô chỉ cảm nhận được từng đợt tấn công mãnh liệt đến từ môi lưỡi của anh, không phải là nụ hôn lãng mạn kiểu Pháp, nụ hôn của anh mang đến cảm giác xâm lược điên cuồng, cánh môi cô bị anh cắn đến đau đớn, cũng không biết là vì lý do gì, Lạc Yên vô thức rơi nước mắt.

Cô khóc, Âu Dực cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại, anh ngây người ra một lúc rồi chôn đầu vào hõm vai cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-170.html.]

"Âu Dực, anh làm sao thế..." Lạc Yên được anh buông tha cho đôi môi, cô há miệng thở dốc, yếu ớt nói từng chữ.

"Em và Mạc Khắc từng hẹn hò sao?" Âu Dực thì thào.

Anh không biết bản thân bị gì nữa, rõ ràng đã điều tra kĩ càng, rõ ràng đã chắc chắn Lạc Yên không có cảm giác gì với Mạc Khắc nhưng anh lại không nhịn được mà lo lắng, sợ cô vì con trai mà thay đổi quyết định.

Lạc Yên nghe anh hỏi xong thì ngẩn người, hồi lâu sau mới khó khăn trả lời:

"Mạc Khắc là bạn của em, anh ấy đã giúp em rất nhiều, nhưng anh đừng nghe Nhất Tiêu nói bậy, Mạc Khắc không hề có ý kia đối với em, anh ấy đối với em rất tốt nhưng em biết anh ấy chỉ xem em là bạn."

"Âu Dực, anh vì chuyện này nên mới..." Cô có chút không dám tin hỏi lại.

Âu Dực khẽ gật đầu thừa nhận, chính anh cũng không ngờ anh lại vì chuyện này mà mất lý trí, phải biết vừa nãy anh không hề muốn làm thế này, anh muốn đưa cô lên phòng rồi đóng cửa hỏi về cô và Mạc Khắc chứ không phải đặt cô lên giường rồi điên cuồng cướp đoạt đôi môi mê người đó.

Lạc Yên cảm thấy bản thân như đang lạc vào cơn mơ, không nghĩ đến người như Âu Dực cũng sẽ có lúc ăn giấm chỉ vì lời nói trong lúc vô tình của con trai.

Lạc Yên bất đắc dĩ rũ mắt nhìn anh, đến bây giờ cô vẫn cảm thấy anh thật ấu trĩ, hoàn toàn không giống với hình tượng lạnh lùng lãnh khốc trước kia chút nào.

Nhìn anh vẫn còn chưa yên tâm, cô chỉ có thể giải thích lần nữa: "Âu Dực, em và Mạc Khắc là bạn bè, cũng giống như em, anh ấy thật sự xem em là bạn, hoàn toàn không có tình cảm nam nữ, em là người trong cuộc nên hiểu rất rõ."

Trong lòng Âu Dực thầm bĩu môi, Tiểu Lạc đúng là ngây thơ, ý đồ của tên họ Mạc kia bất cứ ai nhìn vào đều hiểu, cũng chỉ có cô chậm chạp không hiểu rõ tình cảm của hắn.

Nhưng không khí bây giờ rất tốt, anh thích Lạc Yên nhẫn nại giải thích cho anh như thế này, anh không muốn tiếp tục tranh cãi, chỉ có thể nói: "Vậy sau này em không thể quá thân thiết với hắn, nếu không tôi sẽ buồn..."

Lạc Yên buồn cười, không từ chối cũng không đồng ý, cô nhăn mặt: "Trước tiên anh xuống khỏi người em đi, anh nặng c.h.ế.t đi được."

Âu Dực nhìn cô bằng ánh mắt ủy khuất, giọng nói như đang... làm nũng: "Tiểu Lạc, anh muốn..."

"Hả?" Lạc Yên không hiểu gì.

"Em không cảm nhận được gì sao?" Âu Dực ngẩng đầu khỏi hõm vai nhìn cô.

Lạc Yên trả lời trong vô thức: "Cảm nhận được gì... Khoan đã, Âu Dực, anh!"

Cảm giác cứng rắn nóng hổi truyền từ người đàn ông sang bụng dưới, Lạc Yên cuối cùng cũng hiểu Âu Dực đang muốn gì.

Anh muốn làm tình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 170

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 170
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...