Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 177

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên trong biển lửa.

Lạc Yên nép mình vào bức tường, nhìn đám cháy đang dần đến gần, cô muốn nhấc đôi chân chạy ra khỏi nơi nóng như thiêu như đốt này, nhưng chân tay lại mềm nhũn, muốn cử động cũng khó khăn.

Lạc Yên muốn giãy dụa, nhưng cô lại bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn lửa ngày càng phóng đại trong mắt mình, trong đôi mắt xinh đẹp lập loè ánh đỏ kia là nỗi tuyệt vọng vô bờ.

Cô còn Nhất Tiêu, còn Âu Dực, còn cả Diệp Diệp. Nhất Tiêu của cô chỉ mới 5 tuổi, làm sao có thể chịu đựng nổi khi biết cô bị lửa bao vây nuốt chửng chứ? Rồi sao này ai sẽ chăm sóc thằng bé đây? Liệu thằng bé có chịu nổi không?

Còn cả Âu Dực... Cô yêu anh như vậy, chờ đợi anh suốt bao nhiêu năm, vượt qua bao nhiêu sóng gió ngăn cách hai người để được tốt đẹp như bây giờ, vậy mà hai người còn chưa kịp tổ chức một hôn lễ trọn vẹn nhất thì cô đã gặp tình cảnh bây giờ.

Trong lúc nước sôi lửa bỏng, vô số suy nghĩ lướt ngang qua đầu Lạc Yên, giọt nước mắt lăn qua gò má, giây phút này, cô thật sự rất muốn được sống, nhưng cô lại không còn cách nào, những người ngoài kia không ai cứu cô, cô lại không thể tự cứu lấy bản thân mình.

Đám cháy ngày càng tiến đến gần, người Lạc Yên càng lúc càng nóng, càng lúc càng hít thở không thông, cuối cùng cô vẫn không cầm cự được, trước mắt mơ hồ không rõ, khi cánh cửa trên tầng hai rơi xuống cũng là khi cơ thể cô chậm rãi đổ rạp.

Lạc Yên cứ ngỡ bản thân không qua được kiếp nạn này, thế nhưng trước và khi hoàn toàn mất đi ý thức, cô loáng thoáng nhìn thấy một bóng người cao lớn quen thuộc xông vào.

Cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng, Lạc Yên cảm giác bản thân được một người đàn ông nhấc bổng lên, trong cơn mơ màng, cô nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú mà cô đã mong đợi bấy lâu, mồ hôi anh ướt đẫm thái dương, mặc kệ mảnh vỡ thủy tinh của cửa kính cứa vào bả vai, mặc kệ m.á.u chảy thành dòng, cao lớn mạnh mẽ bế cô chạy như bay ra ngoài.

Là mơ... Hay là thực? Lạc Yên không biết, nhưng trước khi c.h.ế.t mà gặp được anh, cô cũng mãn nguyện rồi.

Hy vọng anh sẽ chăm sóc Nhất Tiêu thật tốt, có anh ở bên cạnh, mong rằng Nhất Tiêu sẽ không quá sốc, mong rằng thằng bé sớm quên đi cô để sống cuộc sống của mình.

...

Bệnh viện.

Lạc Yên tỉnh dậy trong cơn đau nhức, việc đầu tiên mà cô làm sau khi tỉnh lại là đưa mắt quan sát không gian xung quanh.

Mùi thuốc sát trùng quen thuộc cùng bốn bức tường màu xám nhạt mát lạnh... có vẻ như cô đang ở bệnh viện.

Tại sao lại ở bệnh viện...? Đầu óc Lạc Yên trống rỗng, phải mất hơn mười lăm phút sau cô mới nhớ được những chuyện xảy ra trước khi cô mất đi ý thức.

Hoá ra cô đã gặp hoả hoạn...

"Bác sĩ! Bạn tôi tỉnh rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-177.html.]

Giọng nói quen thuộc vang lên, ngay sau đó, một thân hình nhỏ bé từ bên ngoài cửa xông vào, cùng với đó là vẻ mặt gấp gáp.

"Diệp Diệp, là cậu sao? Mình... Chưa c.h.ế.t ư?" Lạc Yên đưa mắt nhìn về phía cửa, ngơ ngác hỏi.

"Cậu nói bậy cái gì đó!" Diệp Diệp một bên trừng mắt mắng cô, một bên vẫy tay gọi bác sĩ ở ngoài hành lang.

Lạc Yên lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, cô không màng cảm giác đau nhức khắp cơ thể, lập tức ngồi bật dậy hỏi: "Đúng rồi! Âu Dực đâu? Anh ấy sao rồi?"

Diệp Diệp nhìn cô thở dài: "Cậu đấy, vết thương không nhẹ đâu, còn thời gian quan tâm người khác sao? Lo cho bản thân mình trước đi."

Lạc Yên lắc đầu cố gắng giải thích: "Không phải, anh ấy đã xông vào biển lửa cứu mình, lúc đó cửa kính rơi xuống, là anh ấy đã che chắn cho mình, chắc anh ấy bị thương nặng lắm!"

Diệp Diệp đi đến bên giường đỡ Lạc Yên, khẽ nói: "Mình biết, cũng may là anh ta còn có chút lương tâm, cậu nghĩ ngơi trước đi, anh ta ở ngay phòng bên cạnh, ngày mai sang xem tình hình cũng chưa muộn."

Lạc Yên thấy Diệp Diệp như vậy liền biết cô ấy sẽ không để cô đi tìm Âu Dực, nhưng cô đang rất lo lắng cho anh, không nhìn thấy anh, cô thật sự không chịu nổi.

Cuối cùng, Lạc Yên chỉ có thể lừa bạn mình:

"Được rồi, nghe cậu vậy, tớ hơi đói bụng, cậu đi mua cháo giúp tớ được không?"

Diệp Diệp không nghĩ nhiều, nghe thấy cô đói liền gật đầu, sau đó nhanh chân chạy đi.

Bác sĩ ở lại kiểm tra cho Lạc Yên một lúc rồi rời phòng, Lạc Yên tính toán thời gian, ngay sau đó lập tức đứng dậy, bước chân khập khiễng đi sang phòng bên cạnh.

Đẩy cửa phòng, Lạc Yên nhìn thấy Âu Dực để trần nửa thân trên, bả vai quấn một lớp băng gạc dày, sắc mặt lạnh lẽo đang nghe điện thoại.

"Cậu nói rằng hung thủ gây ra vụ hoả hoạn là Lâm Y Y, đồng loã của cô ta còn có Lạc Mạn?" Lạc Yên nghe thấy Âu Dực nhắc đến cái tên quen thuộc.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, ánh mắt Âu Dực càng thêm lạnh lùng. Anh nói vào điện thoại:

"Cung cấp bằng chứng cho cảnh sát, nhất định phải tống hai người bọn họ vào tù."

Sau đó, anh cúp điện thoại.

"Chuyện gì vậy?" Lạc Yên chờ anh kết thúc cuộc trò chuyện thì lên tiếng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 177

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 177
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...