Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mọi chuyện cũng xem như đã giải quyết xong, Âu Dực quay đầu nhìn Lạc Yên đã được đỡ đến giường anh, tay anh khẽ miết mi tâm, mệt mỏi nói với quản gia:

"Chú Hứa, chú gọi cho bác sĩ Tôn đi, dù sao cũng đừng để cô ta chết."

Quản gia Hứa nghe những lời này của anh thì kinh ngạc vô cùng, ông hỏi anh:

"Cậu chủ, không phải cậu không thích Lạc Yên tiểu thư sao, sao lại..." Quản gia nói đến đây thì dừng lại, không nói tiếp vế sau, mà Âu Dực cũng đoán được thắc mắc của ông ta, bàn tay anh xoa xoa huyệt thái dương, ánh mắt lạnh lẽo trả lời:

"Nếu để cô ta c.h.ế.t dễ dàng như vậy thì quá hời cho cô ta rồi, tôi muốn cô ta phải trả giá thật đắt, nào chỉ có c.h.ế.t là xong chuyện?"

"Vậy tại sao...?" Quản gia vẫn còn thắc mắc, vốn định hỏi thêm một câu, còn chưa nói hết thì Âu Dực đã ngắt lời:

"Được rồi, ông nhanh gọi cho bác sĩ Tôn đi."

Nhìn vẻ mặt kia của anh, quản gia biết lúc này anh đã không còn kiên nhẫn, ông ta đành nhịn xuống sự tò mò, nhẹ gật đầu rồi bấm gọi cho bác sĩ Tôn.

Khoảng hai hồi chuông, bác sĩ Tôn nghe máy.

"Alo, lão Hứa, ông gọi tôi có chuyện gì không?"

"Vợ tương lai của cậu chủ ngất xỉu rồi, ông sang xem tình hình đi."

"Vợ tương lai? Chính là cô gái được báo chí liên tục đưa tin gần đây sao?" Bác sĩ Tôn thắc mắc hỏi một câu.

"Đúng vậy, ông nhớ sang nhanh nhé."

"Được."

Tốc độ của bác sĩ Tôn quả thật rất nhanh, chưa đến mười phút, ông ta đã có mặt ở biệt thự của Âu Dực.

Theo thói quen cũ, ông ta đi đến thư phòng của anh, nhìn thấy cô gái yếu ớt đang nằm trên chiếc giường nghỉ ngơi của Âu Dực, ông ta không cần ai giải thích cũng biết đó chính là Lạc Yên - đối tượng cần ông ta xem bệnh.

Bác sĩ Tôn quan sát Lạc Yên một lúc, sau đó bắt đầu lấy dụng cụ ra, xem bệnh cho cô, theo thời gian, biểu cảm trên khuôn mặt ông ta ngày càng nghiêm trọng.

Thấy vẻ mặt này của bác sĩ Tôn, quản gia Hứa thầm cảm thấy không lành.

Quả thật đúng như quản gia suy đoán, sau khi xem bệnh xong, bác sĩ Tôn trầm mặc, hồi lâu sau mới lên tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-18.html.]

"Thật xin lỗi, Lạc Yên tiểu thư bị viêm dạ dày nghiêm trọng, hơn nữa dường như hơn một ngày rồi vẫn chưa có gì cho vào bụng, cậu chủ, cậu vẫn nên đưa cô ấy đến bệnh viện thì hơn."

Âu Dực nghe xong, ánh mắt anh trầm xuống.

Trình độ của bác sĩ Tôn, anh hiểu rõ hơn ai hết, y thuật của ông ấy rất giỏi, sao có thể chịu thua trước một căn bệnh dạ dày được?

Quản gia Hứa cũng nghĩ giống anh, ông ta phản ứng nhanh, nghe bác sĩ Tôn nói xong thì vội vàng hỏi:

"Bác sĩ Tôn, không phải y thuật của ông rất tốt sao? Trước đây cậu chủ bị thương nặng, chính ông đã cứu cậu ấy thoát khỏi tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc mà?"

Bác sĩ Tôn gãi đầu, ngại ngùng nói:

"Thật xin lỗi, tôi tưởng Lạc Yên tiểu thư chỉ là ngất xỉu bình thường nên không đem theo thuốc, tóm lại, vẫn nên đưa cô ấy đến bệnh viện là tốt nhất."

Bác sĩ Tôn nói xong, thở dài đầy tiếc nuối, sau đó nhanh chóng đi về.

Quản gia Hứa nhìn Âu Dực đang bực bội, khi ông ta còn chưa biết nên mở lời như thế nào thì đã nghe thấy giọng anh cất lên:

"Đi, cùng tôi đưa cô ta đến bệnh viện."

Quản gia Hứa mờ mịt gật đầu, sau đó đi chuẩn bị xe, nhìn Âu Dực vẻ mặt cau có bế Lạc Yên lên xe, khoé môi ông ta hơi giật, trong lòng suy nghĩ sâu xa.

Đợi đến khi tất cả đều lên xe, quản gia Hứa nhanh chóng khởi động, ba người một đường lái xe đến bệnh viện.

Vì đang là buổi tối cho nên bọn họ chỉ có thể nhập khoa cấp cứu.

Các bác sĩ nhanh chóng khám cho Lạc Yên, sắc mặt bọn họ càng lúc càng trầm xuống, một lúc lâu sau, một trong số các bác sĩ lên tiếng:.

"Bệnh nhân bị viêm dạ dày do thường xuyên ăn uống thất thường, người nhà chú ý bồi dưỡng, nếu không sau này có lẽ sẽ phải tiến hành phẫu thuật."

Nghe bác sĩ nói xong, Âu Dực không lên tiếng, khoảng hai phút sau mới nhẹ gật đầu.

Chờ đến khi tất cả bác sĩ và y tá đều đi ra ngoài, quản gia đi làm thủ tục nhập viện, anh mới ngồi xuống mép giường, nhìn cô gái đang nằm yên tĩnh, trong lòng suy nghĩ sâu xa.

Lạc Yên vẫn nằm trên giường bệnh, được bác sĩ truyền nước, hơi thở của cô đã ổn định hơn được phần nào, cô không biết rằng trong lúc cô ngất xỉu, trong nhà đã xảy ra chuyện gì, vẫn cứ an an tĩnh tĩnh hôn mê như vậy suốt hai ngày.

Hai ngày sau.

Trong một con hẻm nhỏ chật chội, sát bên lề đường có một căn nhà hoang cũ nát, bóng của hai người phụ nữ hắt lên tường.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...