Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một người là Lạc Mạn, người còn lại trông trạc tuổi Lạc Yên, hai người bọn họ đứng trong nhà, vẻ mặt của cả hai đều vô cùng u ám.

Lạc Mạn cầm điếu thuốc còn đang hút dở trên tay, khẽ rít một hơi, sau đó từ trong miệng cô ta nhả ra một làn khói đục, vì đang ở trong không gian khá kín nên làn khói thoát ra rất chậm, khiến người phụ nữ đối diện ho sặc sụa.

Bầu không khí hiện tại vô cùng kỳ quặc, phải đến độ hơn năm phút sau, Lạc Mạn mới lên tiếng:

"Nói đi, cô muốn gì?"

Lời này là Lạc Mạn hỏi người phụ nữ kia, trong lúc nói chuyện, vẻ tàn nhẫn ẩn hiện trong mắt cô ta. Đáng tiếc, do không gian không được rộng rãi nên ánh sáng chiếu vào không nhiều, người phụ nữ không nhìn thấy ánh mắt của Lạc Mạn, vẫn tự cho mình ở thế mạnh mà nói:

"Tôi muốn cô tìm cho tôi một công việc tốt, lương tháng chín con số."

"Chín con số? Tô Niệm, cô đang mơ sao?" Lạc Mạn không chút khách khí trào phúng cô ta.

Tô Niệm là tên của người phụ nữ.

Tô Niệm không nghĩ đến thái độ của Lạc Mạn sẽ như vậy, sắc mặt ả trực tiếp lạnh xuống, lên giọng đe doạ:

"Lạc Mạn, cô dám dùng thái độ này để nói chuyện với tôi? Cô không sợ tôi sẽ nói với Âu Dực về chuyện năm đó sao?”

Đồng tử trong con ngươi Lạc Mạn khẽ co lại, một tia hốt hoảng thoáng qua mắt cô ta, bị Tô Niệm tinh mắt bắt được. Tô Niệm càng thêm tự tin với những bằng chứng mà cô ta có trong tay, giọng nói không khỏi cao hơn vài phần:

"Lạc Mạn, hiện tại sống c.h.ế.t của cô đều nằm trong tay tôi, cô thật sự muốn chống đối tôi sao?"

Tuy nhiên, trái ngược với tưởng tượng của Tô Niệm, Lạc Mạn không hề bày ra bộ dáng sợ hãi như cô ta vẫn nghĩ. Chỉ thấy khóe môi Lạc Mạn hơi cong lên, cô ta khẽ phất tay về phía sau, ngay lập tức, có bốn gã đàn ông tiến vào.

Trên môi bọn họ đều treo một nụ cười đê tiện, ánh mắt tham lam bỉ ổi lướt từ trên xuống dưới thân thể của Tô Niệm một vòng, tựa như đang đánh giá một món đồ chơi. Tô Niệm bất giác cảm thấy bất an, tình huống này... cô ta không lường đến.

Dưới ánh mắt hoảng sợ của cô ta, đám đàn ông tiến lại gần, một trong bốn người bọn họ cầm lấy máy ghi hình, lắp vào dụng cụ chuyên dụng, sau đó bấm nút bắt đầu quay rồi cùng nhau đi đến, từng bước ép sát Tô Niệm, thân thể Tô Niệm lùi lại không ngừng, cho đến khi lưng cô ta chạm vào bức tường lạnh lẽo ở đằng sau, bước chân mới dừng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-19.html.]

Cùng đường rồi!

Tô Niệm nhìn nụ cười oán độc trên môi Lạc Mạn, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lạc Mạn đây là đang muốn cho người cưỡng h.i.ế.p cô ta, sau đó ghi hình lại rồi uy hiếp, không cho cô ta nói ra sự thật năm đó!

Chết tiệt!

Tô Niệm cố gắng tìm đường thoát, nhưng tất cả các lối đi trước mắt cô ta đều đã bị đám đàn ông chặn lại, bọn nọ nở nụ cười đê tiện, bàn tay dơ bẩn vươn đến, chuẩn bị cởi bỏ lớp quần áo vướng víu trên người cô ta.

Đầu óc Tô Niệm lúc này như ngừng hoạt động, cô ta cố gắng nghĩ cách, nhưng trong đầu một mảnh trống rỗng, chẳng biết nên làm như thế nào cho phải.

Mắt thấy bọn họ đã cởi được những cúc áo đầu tiên, cô ta gấp gáp đến độ muốn cắn lưỡi, nhưng rốt cuộc vẫn không có can đảm đó.

Tô Niệm nhắm mắt nhận mệnh, trong lòng hận Lạc Mạn thấu xương, đang lúc tuyệt vọng, xúc cảm đau đớn cồm cộm ở xương hông đánh úp lại, khiến cô ta tỉnh táo.

Cảm giác cồm cộm này... Đúng rồi! Cô ta còn có điện thoại cơ mà?

Tô Niệm mừng rỡ, nhân lúc đám đàn ông còn đang hăng say trêu chọc lung tung trên cơ thể cô ta, cô ta lấy ra một chiếc điện thoại từ trong túi quần, sau đó giấu ở đằng sau lưng, nương theo trí nhớ mà truy cập vào danh bạ rồi bấm gọi một cái tên bất kì.

Sau khi xong việc, lợi dụng lúc đám đàn ông còn đang nhìn chằm chằm vào nơi nhạy cảm của cô ta và buông lời tục tĩu, Tô Niệm vội vàng đứng bật dậy, đá vào hạ bộ của hai gã đứng gần cô ta nhất, sau đó cô ta nắm chặt lấy chiếc điện thoại trên tay, nhanh chân bỏ trốn, mặc cho bản thân lúc này gần như đã bị lột sạch quần áo.

Tô Niệm cứ thế chạy điên cuồng, chạy không ngừng nghỉ, chạy không nhìn đường, trong lòng cô ta âm thầm cầu trời khấn phật, hy vọng người mà cô ta gọi kia sẽ rũ lòng đến cứu cô ta.

Mà đám đàn ông, sau khi thấy con mồi đã sắp đến miệng đột nhiên bỏ chạy thì sững người ra, mãi đến khi nghe thấy thanh âm thúc giục của Lạc Mạn, bọn họ mới hồi thần lại.

"Nhanh! Còn đứng đần ra đấy làm gì? Đuổi theo cô ta đi chứ!" Lạc Mạn đứng tại chỗ giậm chân, cao giọng thét lên.

Đám đàn ông hoảng hốt, vội vàng đuổi theo Tô Niệm đã cách bọn họ một khoảng xa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...