Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Âu Dực nghe Lạc Mạn nói, lại nhìn vẻ mặt chột dạ của cô ta, trong lòng âm thầm cười tự giễu, ngoài mặt vẫn không biểu hiện gì. Anh nhàn nhạt liếc nhìn cô ta một cái, trong mắt không rõ cảm xúc.

Ánh mắt không rõ ràng cùng biểu cảm bình thản này của anh khiến Lạc Mạn không hiểu, trong lòng sợ đến run lên, một mặt đáng thương chờ anh trả lời.

"Ừ, vừa mới đến, sao vậy?"

Trông anh có vẻ như không hề tức giận, Lạc Mạn quán sát kĩ vài lần mới rút ra được điều này. Cô ta thở phào, chắc là anh chưa nghe thấy cuộc trò chuyện kia, thật may...

"Không có gì... Chỉ là em hơi nhớ anh.... Âu Dực, em nói nhầm, anh đừng hiểu sai ý..."

"Tôi không hiểu sai ý." Âu Dực không mặn không nhạt nói một câu. "Tôi biết cop không có ý đó, tôi tin tưởng cô."

Lạc Mạn cảm thấy anh hơi lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Vừa rồi cô ta cố ý, vậy mà anh lại chẳng thèm để tâm, có chút thất vọng...

Không sao, có lẽ anh đang bực bội nên không nghe ra ý của cô ta mà thôi, như vậy cũng tốt, vừa rồi cô ta mất bình tĩnh nên nóng lòng quá, may là anh không để ý.

Tuy nhiên, Lạc Mạn còn chưa thở phào quá năm giây, Âu Dực đã nhàn nhạt lên tiếng:

"Hôm nay tôi đến đây, chủ yếu là có việc muốn tìm cô."

Lúc này, lực chú ý của Lạc Mạn rốt cuộc cũng đặt đúng chỗ.

Âu Dực đổi cách xưng hô, tôi - cô đầy xa cách.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Không để Lạc Mạn kịp thắc mắc, Âu Dực đã không nhanh không chậm nói:

"Là chuyện về 13 năm trước."

13 năm trước... nghe thấy cụm từ nhạy cảm này được nói ra từ miệng Âu Dực, chuông báo động trong lòng Lạc Mạn vang lên.

Anh không nói không rằng, tự nhiên lại đổi xưng hô, còn nhắc đến chuyện năm xưa, chuyện mà cô ta luôn sợ hãi bị phát hiện nhất..

Lạc Mạn lén lút ngẩng đầu nhìn Âu Dực, vừa đối diện với ánh mắt không có độ ấm của anh, chuông báo động trong lòng cô ta càng thêm reo vang, sự bất an càng thêm mãnh liệt.

Không ổn rồi! Liệu có phải anh đã điều tra ra chuyện gì đó hay không?

Chắc là không đâu... Chắc chắn là như vậy! Lạc Mạn thầm hi vọng.

Nhưng sự thật lại không theo ý muốn cô ta, quả nhiên, anh hỏi:

"Dùng thân phận của cô ấy lâu như vậy, Lạc Mạn, cô có vui không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-121.html.]

Âu Dực cong môi, dù đang cười nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo tựa như băng ở Bắc Cực, lời nói ra khiến Lạc Mạn mất đi tia hy vọng cuối cùng.

"Âu Dực... Anh, anh nói gì vậy chứ? Có phải Lạc Yên ở bên cạnh bịa đặt chuyện không hay về em không?"

Âu Dực cười càng tươi, độ cong nơi môi không hề giảm: "Lạc Mạn, cô nên hiểu rằng nếu không có bằng chứng, chắc chắn tôi sẽ không hỏi trực tiếp thế này. Bây giờ cô chỉ cần trả lời cho tôi là có hoặc không là được."

Lạc Mạn cắn môi, trước sự áp bức của người đàn ông, khó khăn lắm cô ta mới mở miệng nói tiếp: "Âu Dực, em không có..."

"Lạc Mạn, đừng để tôi tức giận, cô nên hiểu rằng chỉ cần tôi muốn, tôi có thể khiến cô c.h.ế.t trong âm thầm, không một ai chú ý."

Lạc Mạn run rẩy, cô ta nhìn anh với ánh mắt không thể tin nổi. Lạc Mạn biết Âu Dực có năng lực này, nhưng cô ta không ngờ anh sẽ tuyệt tình như vậy.

Cũng phải, anh đã đến tận nhà chất vấn, chắc hẳn đã điều tra được toàn bộ rồi...

Giấu cũng vô ích!

Lạc Mạn cắn môi càng chặt, như muốn làm thương tổn bản thân, hai giây sau, cánh môi cô ta bật máu, ngước mắt đáng thương nhìn anh.

Âu Dực đứng ở phía đối diện, nhìn người phụ nữ trước mắt, dù người trước mặt anh đang chảy máu, thoạt nhìn trông vô cùng đau đớn, nhưng trong mắt anh lúc này không có mảy may nửa tia thương cảm, có chăng chỉ là sự tàn nhẫn khiến con người ta nghẹn ngào.

"Âu Dực, em xin lỗi..." Rốt cuộc cũng không chối bỏ được nữa, Lạc Mạn chỉ có thể cúi thấp đầu thừa nhận.

Dừng lại hai giây, cô ta bật khóc nói tiếp: "Nhưng em thật sự yêu anh! Vì quá yêu anh nên em mới phải hèn mọn như vậy, Âu Dực, tại sao trong lòng anh chỉ luôn có cô bé năm đó, chẳng phải chỉ là tiện tay cứu anh một mạng thôi sao, tại sao anh không thể chấp nhận em..."

Lạc Mạn càng nói càng thương tâm, càng nói càng khiến lòng người rung động, giống như cô ta thật sự yêu Âu Dực đến c.h.ế.t đi sống lại.

Âu Dực nhìn Lạc Mạn diễn trò, tức đến mức bật cười. Yêu anh? Cô ta có tư cách sao? Loại người dơ bẩn như cô ta có tư cách yêu anh sao?

Anh trào phúng nói: "Yêu tôi? Là tìm cách hợp tác với Lục Duy Khiêm hại tôi?"

Lạc Mạn kinh hồn táng đảm chất vấn: "Âu Dực, anh... không phải anh không nghe thấy sao?"

Nói xong, Lạc Mạn ý thức được lời này không thích hợp để nói vào bây giờ, chuyện trước mắt cần cô ta phải làm đó là giải thích, xua tan hiềm nghi.

"Âu Dực, Lục Duy Khiêm ép buộc em! Anh phải tin em, em chỉ là dùng kế tạm thời để Lục Duy Khiêm mất đi cảnh giác, em không hề..."

"Được rồi!" Âu Dực không nghe nổi nữa, tức giận ngắt lời. Anh nhìn Lạc Mạn một cái thật sâu rồi rời đi, trước khi đi còn không quên nói một câu.

"Lạc Mạn, là do tôi mù quáng, tin người không nên tin, bây giờ cô ấy rời xa tôi rồi, Lạc Mạn, tôi nói cho cô biết, Âu Dực này một khi đã trả thù sẽ khiến cô muốn sống cũng không được, muốn c.h.ế.t cũng không xong!"

Lạc Mạn nhìn bóng lưng anh khuất dần, vẻ mặt sững sờ.

Trả thù sao...?

Cô ta đương nhiên biết, anh nhất định sẽ không nương tay, sẽ khiến cô ta nếm trải mọi chuyện theo cách tàn độc nhất!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...