Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Yên điều chỉnh nhiệt độ nước ấm hơn một chút, vài phút sau, cô mới cảm giác bản thân như được sống lại.

Lạc Yên cắn răng đứng dậy khỏi bồn tắm, cô chậm rãi cởi bộ lễ phục trên người ra, nội y bên trong cũng bị cô cởi bỏ, sau cùng, trên người Lạc Yên chỉ còn lại một tầng hơi nước, không mảnh vải che thân.

Lạc Yên nằm trở lại bồn tắm, điều chỉnh nhiệt độ xuống mức thấp nhất có thể, quả nhiên để nước lạnh tiếp xúc trực tiếp với cơ thể, hiệu quả liền tốt hơn rất nhiều, mặc dù lạnh lẽo nhưng không cần phải kiềm chế khổ cực như vừa rồi nữa.

Có điều... Lạnh, thật sự rất lạnh!

Lạc Yên cố gắng chịu đựng, đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra, theo sau đó là bóng dáng cao lớn của Âu Dực bước vào, trên tay anh cầm một viên thuốc màu nâu nhạt.

"Lạc Yên, tôi vừa đến nhà Lương Minh lấy thuốc, có lẽ cái này có thể giúp em..." Âu Dực chưa nói hết câu đã lập tức im bặt, bởi vì cảnh tượng mà anh nhìn thấy đằng sau cánh cửa... cực kỳ xấu hổ.

Lạc Yên k.h.o.ả t.h.â.n nằm trong bồn nắm, dòng nước trong suốt không che được nơi nào trên cơ thể cô, đôi núi trắng nõn mềm mại cao ngất ngưỡng phập phồng theo hơi thở.

Lướt xuống một chút nữa, nơi xinh đẹp mê người kia lộ ra, Âu Dực nuốt nước bọt, khó khăn lắm mới dời mắt được.

"Xin lỗi... Tôi không biết em không mặc quần áo."

Anh dừng lại khoảng chừng hai giây, sau đó đưa viên thuốc trên tay cho Lạc Yên, giọng nói hơi khàn nhuốm chút sắc tình: "Tôi vừa đến nhà Lương Minh lấy thuốc giúp em, vợ Lương Minh là thiên tài, điều chế thuốc rất tốt, tôi nghĩ sẽ giúp được em..."

Âu Dực đặt viên thuốc lên thành bồn tắm, sau đó quay người chạy trối chết, Lạc Yên nhìn viên thuốc một lúc, cô không có thời gian để do dự, liền cầm viên thuốc lên cho vào miệng nuốt thẳng.

Hơn mười lăm phút sau, cảm giác khô nóng trong người giảm đi rõ rệt, Lạc Yên cảm thấy bản thân không cần ngâm mình trong nước lạnh nữa.

Cô đứng dậy, vươn tay chụp chiếc khăn tắm treo trên bức tường khoác lên người, dáng người cô rất cao, khăn tắm to như vậy cũng chỉ miễn cưỡng che khuất được hạ thân.

Lạc Yên đứng trước cửa phòng tắm, cô không biết hiện tại nên ở trong này hay bước ra. Bộ dạng cô như vậy, đi ra ngoài chạm mặt với Âu Dực sẽ xấu hổ nhường nào đây?

Nhưng không ra ngoài thì không được, cô không thể cứ trốn trong phòng tắm suốt một đêm.

Lạc Yên cắn môi, đẩy cửa bước ra ngoài.

Âu Dực đứng trước giường, bàn tay đang chuyển động lên xuống, vuốt ve vật đàn ông của mình. Nghe thấy tiếng đẩy cửa, anh giật mình quay đầu lại, phát hiện Lạc Yên quấn khăn tắm ngang người đứng trước cửa nhìn anh.

Chết tiệt, nhìn thấy cô như vậy, anh lại cứng rồi!

Âu Dực vội vàng kéo khoá quần rồi gấp gáp ngồi xuống giường, dùng gối che đi nơi đang nhô lên đó.

May mắn là phòng của anh rất rộng, khoảng cách giữa giường ngủ và phòng tắm khá xa, vừa rồi anh tự an ủi mình đã quay lưng về phía phòng tắm, Lạc Yên đang không khoẻ nên cô không nhìn thấy rõ hành động kia của anh.

Vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô chỉ nhìn thấy tay người đang ông chuyển động lên xuống, thoạt nhìn trông vô cùng khó hiểu.

Nhìn thấy cô, anh vội vã ngồi xuống giường, Lạc Yên chẳng biết anh làm gì, hơn nữa lực chú ý của cô cũng không đặt lên đó.

Lạc Yên đỏ mặt bước đến, một tay giữ lấy mép khăn tắm để ngăn không cho khăn tắm trượt xuống, tay còn lại buông thỏng, nói với anh:

"Âu Dực, cảm ơn anh đã giúp đỡ, Nhất Tiêu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-145.html.]

"Thằng bé không có chuyện gì, tôi đã bảo người giúp việc sắp xếp phòng cho nó."

Nghe được đáp án, Lạc Yên thở phào nhẹ nhõm.

Con trai không sao là tốt rồi, thằng bé là sinh mệnh của cô, cô không thể để nó xảy ra chuyện gì.

Tuy đã có được đáp án mong muốn nhưng Lạc Yên vẫn còn điều băn khoăn, cô nhìn ngang liếc dọc, vẻ mặt không tự nhiên hỏi Âu Dực:

"Âu Dự, ở chỗ anh... có bộ quần áo nào phù hợp với tôi không?"

Âu Dực nhìn về phía tủ quần áo, giọng nói khàn khàn: "Em tìm trong tủ đi, lấy đại một chiếc sơ mi mà mang."

"Anh... Có thể lấy giúp tôi được không?"

Dù sao cũng đang ở nhà Âu Dực, cô mở tủ quần áo của người ta lục lọi cũng không tiện lắm.

Âu Dực trầm mặc: "Em tự tìm đi."

Không phải anh muốn để cô khó xử, chỉ là hiện tại anh thật sự không tiện đứng dậy.

Lạc Yên không còn cách nào, chỉ có thể tự mình mở tủ đồ của Âu Dực. Tìm một hồi vẫn không thấy chiếc quần nào phù hợp với cô, quần của Âu Dực toàn là quần âu, chân anh dài miên man, cô mặc vào có mà quét đất, loay hoay hồi lâu, Lạc Yên chọn một chiếc sơ mi mà cô cho là dài nhất để mặc vào.

Lạc Yên cầm theo chiếc áo đi vào phòng tắm, Âu Dực ở bên ngoài điều chỉnh lại bản thân, đến khi cô bước ra thì Âu Dực đã có thể đứng dậy mà không cần dùng gối che chắn.

Âu Dực thật sự rất cao, áo sơ mi của anh, Lạc Yên mang khuất đùi, chút nữa là chấm đầu gối, cũng may Lạc Yên chọn sơ mi màu đen nên cho dù cô không mang nội y bên trong thì nhìn qua vẫn không có gì bất thường.

Tất cả đều đã ổn thoả, Lạc Yên và Âu Dực nhìn nhau, bầu không khí không xấu hổ như trong tưởng tượng. Truyện Dị Giới

Âu Dực rũ mắt, quay người bước ra ban công, Lạc Yên đứng tại chỗ, cô mím môi, sau đó cũng đi theo anh.

Hai người đứng tựa vào ban công nhìn bầu trời đêm, dây dưa với loại hương liệu kia lâu như vậy, bâu giờ đã sắp 0 giờ.

"Lạc Yên... Xin lỗi..."

Bầu không khí đang im lặng, Âu Dực đột nhiên cất giọng.

Lạc Yên thoáng sững sờ, anh xin lỗi cô? Vì điều gì?

Như đọc được suy nghĩ của Lạc Yên, Âu Dực tiếp lời: "Xin lỗi vì trước kia đã... Mà thôi, năm ấy tôi 15 tuổi, cảm ơn em đã ra tay giúp đỡ."

Nói được một nửa, Âu Dực chuyển chủ đề.

Lạc Yên ngơ ngác mất vài giây, sau khi hồi thần lại, cô nở nụ cười: "Hoá ra anh đã đọc bức thư đó..."

Âu Dực cười khổ: "Em cũng tàn nhẫn lắm, lại để lại bức thư và cuốn nhật ký kia, em dằn vặt tôi cũng thuần thục lắm."

Lạc Yên nhếch môi, vẻ mặt xa cách: "Tàn nhẫn lắm hả? Tàn nhẫn bằng anh không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...