Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Như thế này đi, tối nay, cô đến nhà tôi, hầu hạ tôi một đêm là được rồi, tôi sẽ không để bụng chuyện xảy ra ngày hôm nay."

"Tiền lương hàng tháng cô có vẻ như rất thấp phải không? Nếu cô khiến tôi hài lòng, không cần cô phải vất vả đi làm, tôi cũng có thể cấp cho cô phí sinh hoạt mỗi tháng."

Ông ta vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía ông ta. Vẫn là những lời chỉ trích gay gắt như trước, nhưng khác với hồi nãy, lần này đối tượng lại chuyển thành ông ta:

"Uông tổng, ông đừng quá đáng."

"Ông nghĩ một người có thể mua được 10 chiếc vòng tay cổ cẩm thạch giá 12000 USD sẽ để ông bao nuôi sao?"

"Ông nghĩ..." Lời của người này còn chưa dứt, Uông tổng đã tức giận trừng bọn họ, quát lên:

"Câm miệng, bớt xen vào chuyện của tao."

Lạc Yên liếc mắt nhìn ông ta, vẫn câu nói cũ:

"Ông rất xấu, chồng tôi đẹp hơn ông nhiều."

Nghe cô nói xong, đôi mắt ông ta trừng lớn, kinh ngạc hỏi:

"Chồng? Cô đã có chồng sao?"

"Đúng vậy, không những thế, anh ấy còn đẹp hơn ông gấp mười, à không, là gấp hai mươi lần."

Cũng không biết trùng hợp thế nào, đúng lúc này, thanh âm của Âu Dực vang lên:

"Đúng vậy, tôi đẹp trai hơn ông nhiều."

"Mày... mày là thằng ranh nào? Cút ra đây tao xem." Ông ta thở hổn hển, quay đầu nhìn ngang nhìn dọc rồi quát lên. Chỉ thấy thân hình cao lớn của Âu Dực từ từ xuất hiện, bước về phía ông ta, đi bên cạnh anh còn có một người đàn ông khác, là Lục Duy Khiêm - chủ nhân của nơi này.

Lục Duy Khiêm nở nụ cười tươi như hoa, Âu Dực ánh mắt lạnh lẽo nhìn Uông tổng.

"Âu... Âu tổng." Giọng nói ông ta run rẩy, sắc mặt tái mét.

"Âu tổng, ngài... ngài là chồng của con đàn bà, à nhầm, ngài là chồng của quý cô này sao?"

Âu Dực không trả lời ông ta, anh bước thẳng sang nơi mà Lạc Yên đang đứng, bàn tay to lớn khẽ xoa đầu cô, nhẹ giọng nói:

"Không sao chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-35.html.]

Lạc Yên nghe thấy thanh âm dịu dàng đầy quan tâm này của anh, trong lòng không những không cảm thấy vui vẻ, ngược lại càng thêm mất mát. Anh đúng là tài giỏi, khả năng diễn xuất hơn người, thái độ đối với cô ở trước mặt người ngoài và khi không có ai hoàn toàn khác nhau. Ánh mắt Lạc Yên buồn rười rượi, dù vậy nhưng cô vẫn phối hợp diễn với anh. Lạc Yên ngoan ngoãn lắc đầu, thanh âm mềm mại:

"Em không sao."

Nhìn hai người như thế này... Uông tổng không cần anh trả lời cũng đã biết được đáp án.

Ánh mắt ông ta hiện lên tia hoảng sợ. Tiêu đời rồi! Động đến ai không động, lại xui xẻo đến mức động đến người của Âu Dực.

Lần này... ông ta xong thật rồi!

Ông ta run rẩy ngẩng đầu, cố gắng tìm kiếm một chút hy vọng:

"Âu tổng, chuyện vừa rồi chỉ là hiểu nhầm, ngài đừng để tâm nhé."

Ông ta nói xong, đợi một lúc lâu sau, Âu Dực mới quay đầu nhìn ông ta, anh nhàn nhạt nói:

"Ông là Uông Hải Điền, người mà một tuần trước vừa đến tìm gặp tôi, muốn hợp tác với tôi phải không?"

Thấy anh nhớ được tên mình, Uông Hải Điền không những không vui vẻ, ngược lại càng bất an hơn, bởi ông ta cảm nhận được chuyện sắp xảy ra với ông ta chắc chắn là không phải chuyện tốt lành gì. Sắc mặt Uông Hải Điền tái mét, run rẩy trả lời anh:

"Đúng... đúng vậy ạ!"

Âu Dực nhướng mày, thanh âm cất cao thêm vài phần, trong đôi mắt lạnh lùng của anh như có như không hiện lên ý cảnh cáo, khiến Uông Hải Điền vừa lo lắng vừa run sợ.

"Nghe nói ông muốn bao nuôi vợ tôi?" Anh hỏi.

"Tôi... tôi..." Ông ta lắp bắp, mãi không nói thành câu hoàn chỉnh, Âu Dực chờ đợi hồi lâu vẫn không có được câu trả lời trôi chảy mà anh muốn, kiên nhẫn đã sắp cạn kiệt.

"Vốn dĩ tôi định đồng ý chuyện hợp tác, nhưng nhìn tình hình hiện tại... tôi cảm thấy chuyện hợp tác này không cần thiết nữa."

Uông Hải Điền nghe xong, còn chưa kịp tìm lý do để bào chữa cho bản thân thì cơ thể đã không chịu nổi, ngã xuống đất rồi ngất xỉu. Đám người xung quanh thấy mọi chuyện đã dần lắng xuống thì cũng không vây xem nữa, dòng người dần dần thưa đi, trả lại sự bình yên vốn có cho khu bán đồ cổ.

Âu Dực một ánh mắt cũng không để lại cho Uông Hải Điền, lực chú ý chả anh không đặt trên người lão ta mà bị Lạc Yên thu hút, anh nhìn chiếc vòng tay mà Lạc Yên đang cầm rồi lại nhìn cô, sau đó lên tiếng hỏi:

"Em muốn mua chiếc vòng tay này?" Tuy rằng anh đang hỏi cô nhưng ngữ khí lại vô cùng chắn chắn, dường như anh đã biết được chuyện này. Lạc Yên cũng không giấu diếm anh, cô cong môi nở nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu. Âu Dực thấy vậy, vội vàng quay đầu hướng ánh mắt về phía Lục Duy Khiêm đang đứng xem trò bên cạnh mình, Lục Duy Khiêm không cần anh lên tiếng cũng biết được anh đang muốn gì. Hắn mỉm cười, sau đó nói với quản lý Chu đang run rẩy đứng ở phía sau:

"Còn chần chừ gì nữa? Chờ tôi nhắc ông mới chịu làm à?"

Quản lý Chu giật mình, vội vàng khom lưng bước đến nói với Lạc Yên: "Tiểu thư muốn mua nó sao? Tôi gói lại cho tiểu thư nhé?" Nói rồi ông ta không đợi Lạc Yên phản ứng, lập tức cầm lấy chiếc vòng trên tay cô rồi cho vào hộp gỗ đóng gói cẩn thận, sau khi xong việc, quản lý Chu nở nụ cười nịnh bợ đưa tận tay cho Lạc Yên. Thái độ thay đổi 180° này của ông ta khiến Lạc Yên không biết nên nói gì, nếu không phải cô là người trong cuộc, có lẽ chính cô cũng không tin người đàn ông trung niên đang cúi đầu khom lưng đầy cung kính này lại chính là gã quản lý ngang ngược, không nói lý lẽ, nhìn mặt mà bắt hình dong vào mấy phút trước.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...