Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trò chuyện với Diệp Diệp đến tận 8 giờ tối, tâm trạng của Lạc Yên cũng đỡ hơn phần nào, cô nhìn đồng hồ, cũng đã khá muộn. Cô kéo Diệp Diệp đứng dậy, sau đó đi đến quầy thanh toán tiền, tạm biệt Diệp Diệp rồi trở về nhà.

Mặc dù đã chuẩn bị trước tâm lý, nhưng khi bước vào cửa, cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của anh, cô vẫn không khỏi đau đớn. Lạc Yên quyết định ngó lơ anh, cô định bước lên lầu, nhưng chân vừa đi đến chân cầu thang đã bị anh dùng cơ thể ngăn lại.

"Lạc Yên, cô giải thích đi!" Thanh âm của anh lạnh lẽo đến cực độ, Lạc Yên còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì anh đã đưa điện thoại đến trước mắt cô.

"Tấm hình này là sao?" Anh hỏi một lần nữa.

Lạc Hên ngước mắt nhìn điện thoại, trên màn hình là hình ảnh Trần Khôn đỡ lấy eo cô, chưa dừng lại ở đó, Âu Dực còn lướt qua để cô nhìn thêm vài tấm, đều là cảnh tượng ấm áp giữa cô và Trần Khôn do góc chụp gây nên.

"Anh cho người theo dõi tôi?" Đây là câu đầu tiên mà Lạc Yên hỏi sau khi nhìn thấy những tấm hình.

Âu Dực vốn định phủ nhận, vì những tấm hình này là do một tài khoản nặc danh gửi đến email cá nhân của anh, nhưng nhìn ánh mắt tức giận của cô, anh cũng chẳng muốn giải thích nữa, vì vậy thừa nhận: "Phải, tôi cho người theo dõi cô đấy."

Lạc Yên siết chặt bàn tay: "Được, anh được!"

Âu Dực thấy cô như vậy thì càng thêm chắc chắn với suy đoán trong lòng, nhưng anh vẫn hỏi cô thêm lần nữa: "Cô và người đàn ông trong hình là thế nào, tại sao lại thân mật như vậy?"

Lạc Yên mệt mỏi nhìn anh, cô cũng chẳng buồn giải thích, dù sao anh cũng không tin, cô hờ hững nói: "Anh nghĩ thế nào thì là thế ấy."

Âu Dực càng thêm tức giận: "Cô và anh ta có một chân với nhau?"

Lạc Yên không muốn nói nhiều, bây giờ cô chỉ muốn nghỉ ngơi, cô không chút để ý, thừa nhận tất cả những điều không có thật: "Ừ, tôi ngoại tình, tôi yêu anh ta."

Âu Dực vung tay lên, còn chưa chạm đến người cô thì đã bị câu nói của cô làm cho khựng lại.

"Thế nào, anh định đánh tôi? Âu Dực, sao anh có thể vô lý đến thế? Anh và Lạc Mạn mập mờ thì được, tôi và người đàn ông khác thì không được? Tại sao?"

Âu Dực buông thõng cánh tay, đúng vậy, tại sao...

Âu Dực rũ mắt, nhìn bộ dạng cô hờ hững như vậy, một cỗ lửa giận không rõ tên bùng phát lên, khiến anh đánh mất lý trí.

Anh tiến lại gần cô, dùng sức ép cô vào bức tường, mặc cho Lạc Yên vô lực giãy dụa.

"Anh... Anh làm gì... Âu Dực, anh không được..." Những lời nói tiếp theo của cô bị cánh môi anh chặn lại.

Cảm giác mềm mại đánh úp tới khiến Lạc Yên mơ hồ, cánh môi anh lành lạnh, điên cuồng hôn cô ngấu nghiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-95.html.]

Mặc dù đang không rõ ràng nhưng Lạc Yên vẫn không quên chống cự, hai tay cô liên tục đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c anh, chỉ mong anh buông tha cho mình.

Lạc Yên cực lực chống cự, cô quên mất rằng cô chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm, sức lực của cô có thể lớn được bao nhiêu chứ? Đối với Âu Dực mà nói, những nắm tay của cô chẳng khác gì gãi ngứa, vì vậy anh càng thêm càn rỡ.

Môi lưỡi anh quét qua, đầu lưỡi xâm nhập vào khoang miệng cô, mang theo một trận tê dại. Lạc Yên hít thở không thông, lực chống cự càng lúc càng yếu, cho đến khi cơ thể bị anh bế lên, cô mới ý thức được những chuyện vừa xảy ra.

Âu Dực hôn cô!

Nếu là hai ngày trước đây, cô nhất định sẽ không chút do dự mà cùng anh tận hưởng khoảnh khắc hai môi chạm nhau, nhưng bây giờ cô chỉ thấy đau...

Lạc Yên vùng vẫy, cố gắng dùng sức thoát khỏi anh, nhưng cô vừa bị anh hôn đến mềm nhũn cả người, sức lực gần như bằng không, cứ thế bị anh bế đến bên chiếc giường rồi vứt mạnh cô xuống.

Âu Dực không chờ đợi được nữa, nơi nào đó của anh đã vươn cao, hiện tại anh chỉ muốn đè cô ra, hung hăng chiếm đoạt.

Lạc Yên nằm trên giường, bên tai cô truyền đến tiếng động cởi thắt lưng, cô hoảng sợ nhìn người đàn ông quen thuộc mà xa lạ trước mắt.

Âu Dực lúc này hoàn toàn khác với Âu Dực mà cô vẫn luôn nhìn thấy hàng ngày.

Cơ thể anh tiến lại gần, đè lên người cô, nhiệt độ nóng hổi truyền qua da thịt khiến cô rùng mình. Bàn tay anh len lỏi trượt trên người cô, từ eo trườn lên nơi đầy đặn khẽ xoa nắn.

Cảm nhận được nơi nóng hổi nào đó đang cọ xát với cơ thể mình, Lạc Yên run lên, cô dùng hết sức đẩy anh ra nhưng chẳng có tác dụng gì. Bất lực, cô khóc nấc lên, chưa bao giờ cô yếu đuối đến thế.

"Âu Dực, anh chỉ giỏi ức h.i.ế.p và cưỡng ép tôi thôi, anh muốn làm gì thì làm đi, tôi nằm yên cho anh chiếm đoạt tất cả!"

Thanh âm nức nở của cô gái khiến động tác trên tay Âu Dực khựng lại, vẻ điên cuồng trong đáy mắt cũng dần dần rút đi.

Ý thức và lý trí quay trở lại, khiến anh sững sờ hồi lâu. Lạc Yên nhân lúc anh thất thần, cô đẩy mạnh anh ra, sau đó chạy khỏi phòng, mặc cho quần áo trên người xộc xệch.

Âu Dực nhìn xuống cơ thể mình, một tay anh đang dừng lại ở động tác cởi quần trong. Anh trầm mặc nhìn về hướng cô gái vừa chạy đi, sau đó lẳng lặng không tiếng động đi đến ban công.

Cảnh trời hôm nay thật đẹp, ánh trăng chiếu rọi qua sườn mặt đạm bạc của người đàn ông. Trông anh lúc này rất bình tĩnh, nhưng trong lòng đã sớm rối tung.

Thật may... thật may vì anh đã dừng lại kịp thời.

Âu Dực đứng tại nơi đó đến 1 giờ sáng, khi cơn buồn ngủ ập đến, anh mới quay trở lại căn phòng.

Nằm lên giường, hơi ấm từ cô vẫn còn đó, nhưng trên giường chỉ còn lại mỗi mình anh, một chút trống vắng khó tả...

Tầng một và tầng hai, những giấc ngủ không ngon.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...