Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn thấy Nguyên Anh bị người khác sỉ nhục, ta nhất thời không kìm được nước mắt.

Nguyên Tuyết đến gần, khẽ hỏi: "Mẹ ơi người sao vậy? Mấy nữ tỳ kia chọc giận người sao?"

Ta ôm Nguyên Tuyết vào lòng, trong lòng trào dâng nỗi xót xa vô hạn.

Nguyên Tuyết à, cô gái đáng thương kia chính là chị ruột cùng cha cùng mẹ với con đấy!

Ta phải làm sao mới có thể cứu vớt con gái của mình đây!

Nguyên Anh, Nguyên Tuyết, rõ ràng là cùng cha cùng mẹ, vậy mà số phận lại hoàn toàn khác biệt.

Một đứa thì được hưởng phúc, một đứa lại phải chịu khổ, lòng ta như bị dầu sôi thiêu đốt, đau đớn khôn nguôi.

Sau bữa trưa, nha môn nhanh chóng cử binh lính đến tiếp quản những nữ quyến này.

Họ khoanh vùng một khu vực ở sân sau để giam giữ và giám sát chặt chẽ, không có người phụ trách thì không ai được ra vào.

Phải đợi đến khi tất cả bọn họ đều có người mua, mới được phép đưa đi.

Thông thường, những nô tỳ bị đày đến Ninh Cổ Tháp sẽ do nha môn đứng ra tổ chức bán đấu giá.

May mắn thay, người dân ở phương Bắc chất phác, thật thà, không có kỹ viện hay những nơi ăn chơi trụy lạc, nên những nữ tỳ này sẽ không bị rơi vào chốn lầu xanh.

Nhưng quan nô là những nô lệ vĩnh viễn, trừ phi gia tộc được minh oan, nếu không đến c.h.ế.t cũng không thể chuộc thân.

May mắn gặp được chủ nhà tốt bụng thì còn có thể sống yên ổn phần nào, nếu không may thì bị chủ nhân đánh đập đến chết, đánh cho tàn phế, thậm chí bị cưỡng bức làm trò tiêu khiển cũng không phải là chuyện hiếm.

Như lão phu nhân già yếu bệnh tật thế kia, chắc chắn sẽ không có ai mua, họ sẽ mặc kệ, vứt bà ở đó, không cho ăn uống, vài ngày là tắt thở.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Ta phải nghĩ cách mua bọn họ.

Trước khi bị đem bán, người của ta không có cách nào tiếp cận Kinh Nương và những người khác được nữa, chỉ có thể âm thầm quan tâm đến họ qua đồ ăn thức uống hàng ngày.

Bên trong áo bông, chăn bông đều được nhồi thêm bông tốt, đem phơi dưới nắng to cho ấm áp và mềm mại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-to/chuong-11.html.]

Sâm núi là thứ đại bổ nguyên khí, đem hầm cùng gà mái già trên lửa nhỏ, thêm hoàng kỳ, câu kỷ tử, ninh thành một nồi canh gà hầm sâm thơm ngon bổ dưỡng.

Dùng nước canh này để nấu cơm, làm mì, tuy không quá nổi bật nhưng lại có tác dụng bồi bổ sức khỏe.

Chỉ vài ngày sau, sắc mặt của những nữ quyến này đã hồng hào hơn, ngay cả lão phu nhân cũng khỏe mạnh lên đôi chút.

Những cô nương trẻ như Nguyên Anh lại càng có sức sống, hai má ửng hồng.

Ta không thể mua hết tất cả mọi người một lúc được, như vậy quá lộ liễu, chắc chắn sẽ khiến bản thân trở thành tâm điểm chú ý của dư luận.

Ta chỉ mua Kinh Nương và Nguyên Anh từ nha môn, lão phu nhân được xem như người tặng kèm, được bán cho ta với giá rẻ.

Cô nương áo xanh bị một gia đình giàu có ở địa phương mua về làm thiếp.

Ngày bị đưa đi, nàng ta khóc lóc om sòm, níu chặt lấy mẹ không rời, ai nghe thấy cũng phải rơi nước mắt.

Chỉ mong nành ta đến nhà chủ mới sẽ biết kiềm chế tính khí, sống cho tốt.

Các nữ quyến lần lượt bị người ta mua về.

Nguyên Anh và Kinh Nương biết được mình được bán vào nhà ta, vừa mừng vừa sợ, dìu lão phu nhân đến quỳ lạy ta - người chủ mới của họ.

Ta ngồi ngay ngắn trên chiếc sập, bên dưới là chiếc giường đất ấm áp, trước mặt là một tấm bình phong bằng gỗ sơn đen vẽ hình trăm chim chầu phượng hoàng, ngăn cách hai thế giới.

Người làm dẫn ba bà cháu lão phu nhân, Kinh Nương và Nguyên Anh vào phòng, rồi quỳ xuống sau tấm bình phong để lạy tạ ta.

Ta ngồi trên chiếc giường đất cao ráo, nhìn mái tóc bạc trắng của lão phu nhân, không khỏi nhớ lại năm xưa ở am Tùng Mai.

Khi đó, ta quỳ trên mặt đất nghe bà ta giáo huấn, bà ta còn chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái, chỉ sai nha hoàn đến tát tai ta, bảo ta phải an phận thủ thường, đừng làm vấy bẩn dòng m.á.u của Hầu phủ cao quý.

Thế mà giờ đây, Vĩnh Xương Hầu phủ đã tan thành mây khói.

Nếu như năm đó ta bằng lòng làm thiếp của Thế tử, chắc hẳn đã sớm bị người ta chà đạp đến c.h.ế.t như bùn đất dưới chân ngựa.

Xem ra, con người ta đôi khi cũng không nên quá an phận thủ thường.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...