Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 56

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Pháo hoa rực sáng cả bầu trời đêm.Sòng bạc trên tầng cao nhất vốn ồn ào náo nhiệt, lúc này những người tiêu tiền như nước cũng bị pháo hoa trên bầu trời hấp dẫn, dừng động tác chơi xúc xắc và đánh bài, quay đầu sang một bên nhìn pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời gần biển.Sau một thoáng kinh ngạc không nói nên lời, đám người bắt đầu thảo luận.Có cô gái trẻ tràn ngập niềm vui, thốt lên: "Oa, pháo hoa đẹp quá. Ai đốt vậy?"Người bạn đồng hành lắc đầu, vẻ mặt khao khát: "Không biết."Còn có người trung niên lớn tuổi ngậm xì gà trong miệng khua tay cười khẩy: "Đốt pháo hoa lỗi thời quá, đều là tàn tích hồi chúng ta còn trẻ.""Con gái thời đại nào mà không thích được như vậy." Người bạn đồng hành mỉm cười với ông ta, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói, "Một chiêu romantic kinh điển."Nhóm người nổi tiếng bước ra khỏi khoang giải trí và chụp ảnh pháo hoa, một số đăng lên vòng bạn bè, Weibo và Instagram với hình ảnh pháo hoa nở rộ và dòng chữ: [Pháo hoa ở cảng Ma Cao. Không biết màn long trọng lãng mạn này đêm nay nở rộ vì ai.]Long trọng lãng mạn, từng đợt nối tiếp nhau, ẩn chứa niềm vui thầm kín.Trên ban công của phòng tổng thống, Ân Tô Tô ngẩng cổ nhìn bầu trời, pháo hoa rực rỡ trên bầu trời phản chiếu vào mắt cô, khiến đôi đồng tử đen của cô đặc biệt sáng lên.Cô nhất thời bị mê hoặc.Phí Nghi Chu ôm cô từ phía sau, cùng cô nhìn lên bầu trời. Cằm tựa lên mái tóc đen bồng bềnh trên đỉnh đầu của cô, không hề dùng lực xuống mà chỉ nhẹ nhàng dán sát, chặt chẽ gắn bó.Đột nhiên, anh hỏi cô rất nhẹ nhàng: "Thích không?""Thích..." Cô nhẹ nhàng đáp lại, cơ thể và tinh thần bị sự kinh ngạc to lớn cuốn đi, vẻ mặt vẫn có chút ngẩn ngơ không thể tin được. Trả lời xong, cô quay lại nhìn mặt anh, lúng túng nói, "Sau 0 giờ là sinh nhật tôi, tôi còn tưởng anh bận quá nên đã quên từ lâu rồi."Không biết có phải do uống rượu hay không, nhưng đôi mắt của người đàn ông đen như mực, ánh sáng từ pháo hoa khiến chúng trông như thiêu đốt.Anh cụp mắt nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên, đầu ngón tay v**t v* vành tai cô, nói: "Sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, là sự kiện lớn. Hơn nữa, làm sao anh có thể quên được sinh nhật đầu tiên trải qua cùng em?"Ân Tô Tô cảm thán: "Hôm nay anh đến đây là gặp gỡ đối tác, tham gia hội nghị và dự tiệc tối, bận đến mức chân không chạm đất. Sao còn có thể nghĩ đến việc giúp tôi chuẩn bị màn pháo hoa sinh nhật này?"Phí Nghi Chu lắc đầu nói: "Anh đã chuẩn bị trước cho màn pháo hoa này rất nhiều ngày."Nghe vậy, Ân Tô Tô lập tức ngạc nhiên, đôi mắt cô hơi mở to, nhất thời không hiểu."Lúc trước anh bảo em hôm nay đi Ma Cao với anh, chẳng lẽ em không thấy kỳ lạ." Phí Nghi Chu cụp mắt xuống, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói nhẹ nhàng đến lạ thường, "Dẫn em đi lúc nào mà không được, sao phải cố tình chọn đêm trước sinh nhật em?"Ân Tô Tô sau đó nhận ra, thốt lên vì kinh ngạc: "Cho nên, bữa tiệc tối trên du thuyền này có dụng ý khác. Làm bạn nữ của anh chỉ là phụ, mục đích chính của anh là đưa tôi đi xem màn pháo hoa này?""Ừm.""..." Ân Tô Tô đột nhiên không nói nên lời.Từ khi gặp nhau, cô luôn biết anh là người ngay thẳng, cao thượng, giáo dưỡng tốt, là con người rất tốt, luôn hết lòng vì cô, người vợ hợp đồng của anh. Cô biết anh đối xử tốt với cô nhưng không ngờ lại tốt như vậy.Nhớ ngày sinh nhật của cô, chuẩn bị niềm vui bất ngờ cho cô, từng tia lửa bùng lên từ pháo hoa rực rỡ trên bầu trời dường như rơi vào trái tim cô, khiến trái tim cô như nóng bừng.Trong cảnh tượng pháo hoa tràn ngập bầu trời, họ lặng lẽ ôm nhau, lặng lẽ nhìn nhau.Một lúc lâu sau.Chóp mũi Ân Tô Tô có cảm giác se lại, mắt cô có cảm giác ấm áp. Cô sợ bị Phí Nghi Chu phát hiện, cố ý cúi đầu, hít hít mũi, sau đó nửa đùa nửa thật nói với anh: "Phí tiên sinh, đối xử tốt với một cô gái như vậy sẽ dễ dàng khiến người ta yêu anh."Vừa dứt lời, cằm liền bị lòng bàn tay người đàn ông nắm lấy, bao bọc trong sự dịu dàng, lại không cho từ chối mà nâng lên.Phí Nghi Chu hạ mi mắt, nhìn chằm chằm cô. Cô giống như một con thú nhỏ chột dạ và hoảng sợ, luôn trốn tránh ánh mắt của anh trong tiềm thức, nhưng lần này, anh không muốn để cô trốn thoát dễ dàng.Bốn mắt nhìn nhau. Ân Tô Tô mím nhẹ môi, tim cô đập ngày càng nhanh.Phí Nghi Chu dùng giọng điệu quân tử dịu dàng, bình tĩnh hỏi: "Không biết việc anh làm có đủ khiến Ân tiểu thư yêu anh không?"Ân Tô Tô im lặng.Vài giây im lặng đối với cô giống như hàng thế kỷ, vô số hình ảnh và cảnh tượng tương tác của cô với anh được kết nối liền mạch, lần lượt hiện ra trong đầu cô như một bản trình chiếu, khiến cô gần như rơi vào đó.Nhưng giữa những ký ức này có một thanh kiếm treo cao, sắc bén và nham hiểm, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, đó là lời cảnh báo cho cô từ những người xung quanh và chính cô.Trong phút chốc, đôi mắt Ân Tô Tô khẽ lóe lên, đầu óc chìm đắm của cô lại trở nên minh mẫn và lý trí.Cô ngước nhìn đôi mắt điềm tĩnh của anh, mỉm cười nhẹ nhàng đáp: "Tôi là vợ anh, anh là chồng tôi, quan hệ vợ chồng hòa thuận, sẽ ăn cơm, ngủ, nói chuyện và âu yếm nhau, cũng sẽ cùng nhau đi thăm hỏi trưởng bối bị bệnh, mọi chuyện đều diễn ra một cách có trật tự theo kế hoạch của anh. Việc tôi có yêu anh hay không, hay anh yêu tôi hay không, dường như đều không còn quan trọng phải không."Phí Nghi Chu nghe xong, ánh mắt anh tối sầm lại, chậm rãi giơ ngón tay cái lên, ấn vào nụ cười trên khóe miệng cô, nghiêng người lại gần cô một chút, thấp giọng nói: "Em biết rõ anh muốn gì."Ân Tô Tô bị anh dùng ngón tay xoa xoa cánh môi, hơi thở của cô bắt đầu rối loạn, thầm hít vào thở ra, cố gắng hết sức bình tĩnh nói: "Tôi biết anh muốn tôi. Tôi nói rồi, tôi sẽ không từ chối anh bất cứ chuyện gì."Phí Nghi Chu im lặng nhìn cô.Trong tầm mắt của anh, môi cô vốn có màu hồng nhạt, nhưng khi anh dùng đầu ngón tay xoa nhẹ, chúng quá yếu ớt không thể chịu đựng được, màu sắc dần dần sẫm lại khi nhìn bằng mắt thường, nhanh chóng chuyển sang màu đỏ.Mỏng manh như ngọn cây anh đào, quyến rũ ướt át.Môi anh kề sát môi cô, hơi thở anh lẫn mùi rượu vương vấn giữa môi và răng cô, cách nhau một khoảng cách giữa hôn và chưa hôn.Ân Tô Tô hoảng hốt lại có chút sợ hãi, trong tiềm thức muốn trốn, nhưng vòng tay quanh eo cô ôm chặt đến nỗi cơ thể cô chỉ có thể áp sát vào anh hơn. Má và tai nóng bừng, sau đó nghe thấy anh bình tĩnh nói: "Anh xác thật rất muốn em."Ân Tô Tô: "..."Lời nói của anh quá thẳng thắn, khiến cô sửng sốt, trước khi cô kịp bình tĩnh lại, anh đã bước thêm một bước nữa. Anh cúi xuống, luồn một cánh tay dài của mình qua chân cô, tay khác bắt ngang qua lưng cô, bế cô lên rồi sải bước trở lại phòng ngủ.Tim Ân Tô Tô đập như sấm, màng nhĩ sốc đến mức choáng váng.Thế giới quay cuồng, người đã bị đặt xuống giường trong phòng xép tổng thống."Muốn đến phát điên." Phí Nghi Chu từ trên cao nhìn cô, nhẹ nhàng bổ sung câu nói trước đó của mình.Môi Ân Tô Tô mấp máy hai lần, muốn nói điều gì đó, nhưng không ngờ, môi anh đã hôn xuống, gần như có chút mãnh liệt và tàn nhẫn, tham lam cắn nuốt hết hơi thở và nước bọt của cô.Cô nếm thử rượu trong miệng anh, có chút dư vị nho, rất nhẹ nhưng lại say lòng người.Mơ hồ suy nghĩ, hôn anh dưới khung cảnh pháo hoa ngập trời, hoá ra sẽ có một loại ảo giác thành kính và trang trọng.Nhưng ảo giác rốt cuộc cũng chỉ là ảo giác, anh hôn cô tàn nhẫn như vậy, chẳng hề trang trọng chút nào.Đầu tóc cô rối tung, lớp trang điểm lộn xộn, bộ váy lộng lẫy, phẳng phiu, giá cao ngất trời nhăn nheo như dưa chua, bị anh hôn không thể thở nổi.Nhưng anh vẫn chưa hài lòng, nhất quyết muốn nhận thêm phản hồi từ cô.Chiếc váy theo kiểu dây cột, thắt nút ở eo, hai mảnh vải không hẹp cũng không rộng, quấn quanh vòng eo thon một tay là có thể ôm hết.Môi và răng Phí Nghi Chu dần dần chậm lại, chuyển từ nắng gắt và gió mạnh thành mưa phùn, nhẹ nhàng chạm vào và quấn lấy đầu lưỡi của cô, trao đổi hơi thở của nhau. Đồng thời, nắm phần rũ xuống của dây thắt, kéo nhẹ nhàng.Những chiếc lông chim kéo xuống tà váy vốn đã mỏng manh, một vài chiếc run rẩy rơi xuống, đáp xuống thảm, bị chiếc váy vứt đi che lại.Ân Tô Tô nhìn lên trần nhà, bàng hoàng cảm thấy mình cũng giống như những chiếc lông chim rơi, mất hết chỗ dựa và sự gắn bó, khi sóng ập đến, cô chỉ có thể dùng hết sức ôm lấy anh, giống như người sắp chết đuối bám vào một chiếc thuyền, giao phó toàn bộ, đặt cược tất cả.Cảm thấy hơi thở của anh lan tỏa khắp nơi, cùng với sự mát mẻ và nhiệt độ cơ thể của cái lạnh mùa thu, anh dừng lại.Ân Tô Tô quay đầu sang trái, cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng, cô nhìn thấy một vệt đen trên bờ vai mịn màng của mình, nhận ra đó chính là cà vạt của anh.Cảm giác mềm mại nhưng lạnh lẽo.Giống như chiếc cọ vẽ rơi xuống người cô khi anh vẽ.Suy nghĩ quay cuồng.Khoảnh khắc môi họ chạm vào nhau, Ân Tô Tô ngẩng cao cổ, lướt những ngón tay gầy gò trắng trẻo qua mái tóc đen ngắn của anh, dùng lực mạnh đến mức các khớp của cô chuyển sang màu xanh trắng, mắt cá chân co lại, mu bàn chân tạo thành hai đường thẳng, mười ngón chân của cô đều ngượng ngùng đến mức cuộn tròn lại.Môi và lưỡi anh cuồng nhiệt, thoải mái tạo ra những làn sóng, khi cảm thấy hôn môi cô chưa đủ, anh ấn đầu lưỡi vào sâu bên trong, cuốn xoáy môi cô.Đầu óc Ân Tô Tô choáng váng và mê loạn. Tầm nhìn hoàn toàn mờ mịt, nhìn bầu trời trong nước mắt, pháo hoa vậy mà vẫn chưa dừng lại.Chớp nhoáng, mọi người lên boong tàu ngước lên ngắm pháo hoa rực rỡ, lộng lẫy nhưng vô cùng huyền bí, dù tiếng trò chuyện ở rất xa nhưng vẫn mơ hồ lọt vào tai cô khiến cô run lên vì sợ hãi.Nữ minh tinh mặc bộ quần áo lộng lẫy và trang điểm tỉ mỉ chỉ mấy chục phút trước đã thực sự làm chuyện này với một người đàn ông sau khi đóng cửa lại.Phá vỡ bờ kè đến lúc sắp chết, vẫn không dám khóc lớn."..." Ân Tô Tô nhắm mắt lại, vùi mặt thật sâu vào chiếc gối mềm mại, không thèm quan tâm đến việc lớp trang điểm của mình sẽ trông buồn cười như thế nào.Một lúc sau, Phí Nghi Chu lại ngẩng đầu lên, nghiêng người nằm xuống bên cạnh cô, đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm thân thể kiệt sức của cô vào trong lòng.Nhìn xuống khuôn mặt đỏ bừng và vầng trán đẫm mồ hôi của cô, tình yêu trong lòng thậm chí còn làm lu mờ xúc động mãnh liệt và cơn nghiện trong cơ thể anh, anh hôn lên khóe miệng cô, trầm giọng nói: "Vợ, em nhanh quá.""..." Ngay cả các khớp nối ngón tay của Ân Tô Tô cũng đang trôi nổi, nghe thấy vậy, cô xấu hổ buồn bực trừng mắt nhìn anh. Không còn sức để trả lời, trừng mắt nhìn anh hàng chục lần.Hai người ôm nhau bình tĩnh lại một lúc.Khi sắp đến giờ, Phí Nghi Chu vỗ nhẹ vào eo cô, nói: "Em bình phục chưa? Nếu tiến độ quay phim ngày mai không thể trì hoãn thì tối nay chúng ta phải gấp rút quay về."Ân Tô Tô nhéo ngón tay anh, tức giận nói: "Biết ngày mai tôi phải quay phim, sao anh không kiềm chế bản thân.""Anh không kiềm chế được." Giọng nói của anh thản nhiên, vô cớ lộ ra chút phong lưu quyến rũ nhưng lại hơi sa sút, "Vốn dĩ anh đã uống rượu, em còn ở đó không ngừng quyến rũ. Em dạy anh cách kiềm chế như thế nào đi?"

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...