Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 64

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Sáng sớm hôm sau, Legacy 750 đúng giờ cất cánh từ sân bay Quốc tế Bắc Kinh đi Lan Hạ.Lan Hạ nằm ở phía Tây Bắc Trung Quốc, trong khu vực núi Bàn Long ở phía bắc Tây Bắc, địa hình tổng thể cao hơn ở phía nam và thấp hơn phía bắc, tổng diện tích khoảng 10.000 km2, thành phố quản lý 1 quận và 3 huyện, dân số thường trú không quá một triệu.Trên đường bay đến Lan Hạ, Ân Tô Tô ngồi ngơ ngác bên cửa sổ, cảm giác tưởng tượng có phần méo mó.Nhìn người bên cạnh.Phí Nghi Chu hơi cụp mắt xuống, lấy kính và khăn lau kính màu đen từ hộp đựng kính gỗ nam màu vàng ra, dùng khăn lau tròng kính. Sau đó anh gấp khăn lau lại gọn gàng, cất vào hộp rồi đeo kính vào. Từng chuyển động, từng chi tiết đều thể hiện sự điềm tĩnh, thư giãn và quý phái chỉ có ở giới thượng lưu.Nhìn gương mặt nghiêng tinh xảo của chồng, Ân Tô Tô bất giác cong môi, thuận miệng hỏi: "Anh mua kính mới khi nào vậy?""Hôm kia." Phí Nghi Chu cũng quay đầu nhìn cô, ngữ khí ôn hòa bình tĩnh, có chút trêu chọc, "Hiếm thấy thật, em sẽ nhận ra thay đổi rất nhỏ của anh như vậy?"Ân Tô Tô đương nhiên có thể nghe được anh đang trêu chọc cô, trước đây cô chưa bao giờ để ý đến anh, thờ ơ với anh. Trong lúc nhất thời, cô không khỏi xấu hổ, ngoài xấu hổ còn có chút ngại ngùng, cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay có đốt ngón rõ ràng của anh, nhẹ giọng nói: "Anh đừng giễu cợt em, em biết trước đây mình đã làm không tốt, sau này sẽ sửa."Giọng điệu của cô vừa mềm mại, giống hối lỗi lại giống an ủi, lại có sự dịu dàng riêng khơi dậy sự thương hại, Phí Nghi Chu nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng mỉm cười, tay trái nắm lấy ngón tay gầy gò trắng nõn của cô, nói: "Anh không phải giễu cợt em, rõ ràng là bất ngờ.""Sắp gặp bố mẹ em, xin anh hãy kiềm chế chút đi." Mặt Ân Tô Tô hơi nóng, cô nghiêm túc và trang trọng cảnh báo: "Bố mẹ em tuy không phải cổ hủ, nhưng họ là thế hệ trước, suy nghĩ của họ khó tránh khỏi tụt lại phía sau. Ang đừng lúc nào cũng trêu chọc em trước mặt các trưởng bối, cũng đừng sờ tới sờ lui đụng chạm em."Phí Nghi Chu nhàn nhã nhìn cô, thấp giọng nói: "Em xem chồng mình như tên phong lưu gì vậy, nếu chút đúng mực như vậy còn không có, anh dám vào nhà em sao.""Ai biết anh, anh b**n th** như vậy..." Ân Tô Tô thấp giọng lẩm bẩm.Phí Nghi Chu nhướng mày: "Em nói gì?""Không, không có gì."Đêm qua cô thuận miệng phàn nàn anh "hơi điên", anh liền thật sự đè cô xuống "điên" suốt mấy tiếng đồng hồ. Trải qua vết xe đổ như vậy, Ân Tô Tô nào dám nói thẳng vào mặt anh bất cứ điều gì không tốt, lập tức lắc đầu xua tay rồi nhanh chóng chuyển chủ đề, "Ồ đúng rồi, em còn tưởng mắt kính trước kia của anh vẫn ổn, sao đột nhiên anh lại đổi?"Phí Nghi Chu thờ ơ trả lời: "Kính gọng vàng trước kia trông già quá, đổi sang không gọng có thể tăng thêm cho anh chút trẻ trung đầy nắng."Ân Tô Tô bối rối: "Sao anh lại muốn tăng thêm trẻ trung đầy nắng cho mình?""Ai bảo em chê anh lớn tuổi." Phí Nghi Chu liếc nhìn cô, lạnh lùng nói: "Lần trước em phàn nàn với bố anh về anh, để lại cho anh một bóng ma tâm lý rất lớn, anh chỉ có thể tìm cách khiến mình trông trẻ trung đầy nắng thôi."Ân Tô Tô: "..."Ân Tô Tô vô cùng xấu hổ, lúng túng không biết nên cười hay khóc: "Phí Nghi Chu tiên sinh, sao anh lại nhỏ mọn như vậy? Em chỉ thuận miệng nói với bố anh thôi, có phải anh ghi thù quá rồi không?"Vẻ mặt Phí công tử bình tĩnh: "Anh cứ ghi thù như vậy đấy."... Được rồi, có vẻ như dù có tuyệt vời thế nào đi nữa, cũng có một mặt rất trẻ con. Ân Tô Tô im lặng, quyết định không tranh cãi với Phí ba tuổi về chủ đề "sức sống tuổi trẻ".Cô dùng nĩa cắm một miếng bánh mochi cuộn cho vào miệng nhai nhai rồi đột nhiên nhớ ra gì đó, phồng má nhanh chóng nói: "Đúng rồi, anh đã nhớ những gì em nói với anh đêm qua chưa?"Phí Nghi Chu cúi đầu xem sách, thản nhiên đáp lại cô: "Nhớ rồi."Ân Tô Tô sợ phạm sai lầm nên cô làm nũng đưa tay phải ra, nhẹ nhàng lay cổ tay áo vest của anh, mềm mại nói: "Em sợ anh quên, anh nhanh nhắc lại một lần cho em xem."Ánh mắt Phí Nghi Chu dời đến bàn tay nhỏ bé đang kéo tay áo mình, lười biếng nhướng mày, ngước mắt lên nói: "Tiểu thư này, sắp về nhà gặp bố mẹ em rồi, xin em hãy kiềm chế một chút, đừng sờ tới sờ lui đụng chạm anh.""..." Anh dùng chính lời nói của cô để trả đũa, Ân Tô Tô lập tức vừa xấu hổ vừa bực, cô mở to mắt mắng: "Phí A Ngưng."Dáng vẻ cô tức giận như một con cá nóc nhỏ, khiến Phí Nghi Chu bật cười. Sau vài giây, anh cười đủ rồi dùng hai ngón tay nhẹ nhàng vân vê d** tai cô, uể oải nói: "Yên tâm, lời em nói anh đều nhớ rất rõ, sẽ không để lọt bất cứ điều gì."Ân Tô Tô giơ ngón trỏ lên và nghiêm túc hỏi: "Vậy anh nói cho em biết, nếu lần này anh và em quay về cầu hôn thì từ khóa là gì?"Phí Nghi Chu dừng một chút, trả lời theo câu trả lời tiêu chuẩn mà cô đưa ra: "Giả nghèo."Ân Tô Tô hỏi lại: "Nếu bố mẹ em hỏi anh, anh có bao nhiêu tiền tiết kiệm?"Phí Nghi Chu lại dừng một chút, đáp: "Không đến tám con số.""Nhà có mấy căn?""Không quá mười căn.""Bố mẹ anh làm nghề gì?""Dân kinh doanh bình thường.""OK!" Ân Tô Tô hài lòng mỉm cười, vỗ tay, giơ ngón tay cái lên với anh: "Rất tốt, đáp án hoàn mỹ! Cố lên Ngưng Ngưng!"Phí Nghi Chu nhìn nụ cười nhẹ trên mặt cô, trong lòng có chút suy nghĩ, giơ tay lên, ngón tay cái nhẹ nhàng ấn vào khóe miệng đang nhếch lên của cô.Ân Tô Tô chớp mắt bối rối, trước khi cô kịp phản ứng, anh đã tiến lại gần, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước."... Làm gì vậy?" Hai má Ân Tô Tô mơ hồ nóng lên, cô vô thức đưa tay lên che mặt, hỏi anh."Không có gì." Ánh mắt Phí Nghi Chu xa xăm mà sâu thẳm, chậm rãi lắc đầu, cười nói: "Chỉ là rất vui, cuối cùng cũng chờ được em cười."Nghe vậy, Ân Tô Tô cảm thấy trong lòng có một dòng suối ngọt ngào và ấm áp, cô đưa tay nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng hỏi anh: "Sắp chính thức gặp bố mẹ em rồi, anh có căng thẳng không?"Phí Nghi Chu suy nghĩ hai giây, khẽ gật đầu: "Một chút.""Phì." Ân Tô Tô ngạc nhiên, đồng thời cô cũng cảm thấy điều này khá buồn cười, tò mò nói: "Đường đường là Phí đại công tử, hoá ra cũng sẽ căng thẳng."Phí Nghi Chu nhướng mi, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, chậm rãi nói nhỏ: "Đừng cười nhạo người đàn ông của em."Danh hiệu này rõ ràng là do chính miệng cô nói ra, hiện tại lại khiến người ta cảm thấy xấu hổ và hoảng sợ.Mặt Ân Tô Tô lại đỏ bừng, cô cụp mi xuống, vừa nghịch nghịch những ngón tay mảnh khảnh như ngọc của anh, vừa tự nhủ: "Em đã kể cho anh nghe về phong tục của Lan Hạ, khi máy bay hạ cánh, bố mẹ em sẽ đãi anh ăn cơm ở nhà hàng để đón gió tẩy trần, tiếp theo sẽ không ngừng dẫn anh đến nhà cậu em, gặp mặt một vòng, buổi tối chính thức có thể về nhà."Trong mắt Phí Nghi Chu luôn mang theo nụ cười nhẹ, "Anh biết."Ân Tô Tô cảm thấy thấp thỏm, cẩn thận ngước mắt lên nhìn anh, đột nhiên nói, thấp giọng hỏi thử: "Chồng ơi, anh đã bao giờ nhìn thấy hầm trú ẩn ở chưa?"Phí Nghi Chu có một kho kiến ​​thức phong phú, nghe xong liền im lặng, suy nghĩ vài giây mới trả lời: "Anh chưa, nhưng anh biết loại công trình này, là một cái hang đào từ đất và vách núi, làm thành một nơi ở."Sau khi nghe câu trả lời của anh, Ân Tô Tô cảm thấy trong lòng có nhiều cảm xúc lẫn lộn.Anh là đứa con kiêu hãnh của một gia đình khá giả, kiến ​​thức về hầm trú ẩn của anh chỉ giới hạn ở vài con số trong sách vở, nhưng những cay đắng, đau khổ của nghèo đói không thể diễn tả bằng lời chính là môi trường chân thực nhất mà cô lớn lên.Lúc đầu, cô vô thức từ chối anh bước vào trái tim và thế giới của cô, nhưng số phận không thể giải thích được, sau đó, cô yêu anh không chút do dự, yêu một người đàn ông có không gian và chiều hướng, cao cao tại thượng không nhiễm hạt bụi.Bây giờ anh đã đột nhập vào trái tim cô, sẽ thực sự bước vào Lan Hạ, cao nguyên hoàng thổ của cô.Cô không biết Phí Nghi Chu sẽ cảm thấy thế nào, đánh giá những cảnh tượng trong sách đó khi nó thực sự trở thành hiện thực.Có thể sẽ có sự thương cảm, có thể sẽ có sự thương hại, có thể sẽ có sự ghét bỏ.Từ sâu thẳm trái tim Ân Tô Tô, cô thà đóng vai một ngôi sao thanh tú hay một bình hoa xinh đẹp trong mắt anh còn hơn là đưa anh trở lại Lan Hạ, cho anh xem cảnh "bé Đản" vừa ăn bánh bao vừa thổi cát trên cao nguyên hoàng thổ.Nghèo đói và lạc hậu, mộc mạc, không phải nơi thanh nhã...Ngay khi Ân Tô Tô đang chìm trong suy nghĩ, trưởng phi hành đoàn đã bước tới, nụ cười chuyên nghiệp ngọt ngào trên khuôn mặt, nhắc nhở: "Phí tiên sinh, bà Phí, dự kiến ​​​​nửa tiếng nữa chúng ta sẽ hạ cánh xuống sân bay núi Bàn Long, Lan Hạ. Máy bay sắp bắt đầu hạ độ cao, hai vị vui lòng thắt dây an toàn và đừng rời khỏi chỗ ngồi."Ân Tô Tô tỉnh táo lại, mỉm cười và nói "cảm ơn" với trưởng nhóm tiếp viên.Để đề phòng tai nạn trong hành trình xóc nảy, tổ bay đã lấy hết đồ ăn nhẹ và đồ uống trên bàn, thong thả rời đi.Ân Tô Tô kiểm tra dây an toàn trên người, suy nghĩ một lúc, cắn môi rồi bật màn hình điện thoại và lục lọi album ảnh.Không lâu sau, Phí Nghi Chu đang nhìn thẳng về phía trước đang suy nghĩ điều gì đó, chợt một bàn tay trắng nõn mềm mại đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt anh, mỗi móng tay hiện ra màu hồng nhạt khỏe mạnh, cầm chiếc điện thoại di động.Màn hình sáng lên.Ánh mắt Phí Nghi Chu rơi vào màn hình, nhìn thấy đây là một bức ảnh, hiển nhiên không phải chuyên gia chụp, chất lượng hình ảnh không rõ ràng, khung hình và bố cục cũng không có gì đặc biệt, bình thường đến mức có xu hướng vụng về - trời xanh, mây trắng, hang lò gạch màu vàng, còn có hai người đàn ông vác bao xi măng vào trong hang động.Họ đều ở độ tuổi năm mươi, sáu mươi, nước da ngăm đen, mái tóc hoa râm, lưng bị bao xi măng nặng nề uốn cong, môi nứt nẻ ngậm một cuộn thuốc lá, quần áo lấm lem bùn đất, cũ kỹ và bẩn thỉu, đang cười nói với nhau, nếp nhăn cuối mắt dày đặc và sâu thẳm, được khắc bởi không biết bao nhiêu năm tháng phong sương."Đây là hầm trú ẩn." Giọng cô gái nhẹ nhàng, có chút ngại ngùng và bất an, cô giải thích với anh: "Năm ngoái, con trai cậu hai của em kiếm được một ít tiền trong thành phố và về quê xây dựng một lò gạch mới cho cậu mợ hai, bức ảnh này là do mợ hai em chụp trong quá trình xây dựng và gửi cho mẹ em. Hai người trong ảnh, đây là người làm thuê, còn đây là cậu hai của em."Phí Nghi Chu nghe vậy gật đầu, thuận miệng hỏi: "Cậu hai của em bao nhiêu tuổi?"Ân Tô Tô suy nghĩ một lúc rồi nói, "Đoán đã gần sáu mươi rồi."Ở tuổi này, không có lý do nào khác phải làm những công việc thể chất tầm cỡ này ngoại trừ áp lực cuộc sống. Phí Nghi Chu biết rõ, cho nên lịch sự im lặng, không hỏi thêm gì nữa."Lớn tuổi như vậy mà vẫn làm công việc nặng nhọc như vậy. Khi mợ hai gửi ảnh cho mẹ em, mẹ em sợ đến nỗi sợ cậu hai sẽ lòi thắt lưng."Cô gái bên cạnh cất điện thoại đi, khẽ thở dài rồi nói tiếp: "Bố và mẹ em đều là con nhà nông. Bố em đi học xa núi, mẹ em lấy bố em nên cũng trở thành người thành phố, nhưng các trưởng bối khác trong gia đình em vẫn bán lưng cho trời bán mặt cho đất."Phí Nghi Chu lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt nặng nề, vẫn im lặng.Đầu bên kia, Ân Tô Tô lẩm bẩm một mình, hơi giật mình, sau đó mỉm cười với anh như thể cô đã tỉnh táo lại, nói: "Em cho anh xem bức ảnh này chủ yếu là vì em muốn anh xem 'hầm trú ẩn' trước, môi trường sống của người nhà em, cho anh chuẩn bị tinh thần trước."Phí Nghi Chu sao có thể không biết cô đang suy nghĩ cái gì. Anh nhìn cô, nhìn trong mắt cô tràn đầy lo lắng và có chút nhút nhát, hỏi: "Em sợ anh coi thường gia đình em?""..." Ân Tô Tô đột nhiên trợn mắt, rũ mắt xuống không trả lời, coi như là thừa nhận.Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Bà Phí, có vẻ như em vẫn chưa hiểu rõ chồng mình."Ân Tô Tô không biết phải nói gì, khóe miệng hiện lên một nụ cười có chút cay đắng, cô mỉm cười với anh, "Em tin vào đức tính và đức hạnh của anh, anh sẽ không coi thường nghèo khó và cực khổ, nhưng thế giới đó thực sự rất xa với anh."Phí Nghi Chu: "Xa bao nhiêu, có đường là có thể tới."Ân Tô Tô: "A Ngưng, anh còn chưa hiểu sao. Vấn đề là trung gian này không có con đường nào."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...