Edit+beta: LQNN203Phí Thanh Tự và Phí Lan Nhân ở Tokyo quanh năm, hiếm khi trở về Bắc Kinh, đương nhiên là những vị khách quý nhất, đầu bếp riêng đã sớm chuẩn bị một bữa tiệc. Sau khi chào hỏi ngắn gọn, Ân Tô Tô và Phí Nghi Chu nắm tay nhau mời em trai thứ hai và em gái thứ ba ngồi xuống nhập tiệc.Sau khi dọn bàn ăn, quản gia bước tới thêm trà cho bốn người, Ân Tô Tô thấy vậy liền đứng dậy, nhận lấy ấm trà từ tay chú Thận, tự tay rót trà và nước cho Phí Thanh Tự và Phí Lan Nhân, cười nói, "Thanh Tự Lan Nhân, chị và anh cả tụi em nghĩ hai em quanh năm ở nước ngoài, hẳn là rất nhớ món ăn quê hương, cho nên đồ ăn chuẩn bị tối nay đều là đồ ăn Trung Quốc, không biết có hợp ý hai em không?"Phí Lan Nhân cũng đứng dậy, lễ phép nhận lấy chiếc chén bạch ngọc từ tay Ân Tô Tô, mỉm cười nói cảm ơn rồi nói: "Trong số các anh chị em, anh cả là người tinh tế và ân cần nhất, em và anh hai ở Tokyo lâu như vậy, cả ngày không ăn hải sản thì là súp miso, đã ngán từ lâu rồi, trên thế giới có vô số món ngon nhưng không món nào có thể so sánh được với đồ ăn Trung Quốc của chúng ta. Khi em ở Tokyo, cả ngày luôn nghĩ đến món mì tương và vịt quay Bắc Kinh, nửa đêm nghĩ cũng khiến em ứa nước miếng."Tam tiểu thư có vẻ ngoài cao quý, tính cách lại dễ gần, ăn nói cũng bình dân, Ân Tô Tô cảm thấy Phí Lan Nhân rất dễ hòa đồng, tâm trạng căng thẳng ngày càng thoải mái hơn, phì cười nói: "Xem ra thật sự rất thèm, vừa hay bữa tối hôm nay đều có hai món này, đến lúc đó em phải ăn nhiều một chút.""Chắc chắn rồi ạ." Phí Lan Nhân nhướng mày cười, mắt sáng răng trắng, mềm mại lại thêm một chút nghịch ngợm, "Khó khăn lắm mới ăn được một bữa cơm của anh cả, em sẽ không khách sáo với chị đâu chị dâu."Hai cô gái trò chuyện cười đùa, bầu không khí thật vui vẻ.Bên chỗ ngồi chính, Phí Nghi Chu cầm chiếc chén bạch ngọc lên, hơi cụp mắt xuống, nhẹ nhàng thổi bọt trà nổi trên mặt nước, nhấp một ngụm Long Tỉnh, sau đó không ngước mắt mà thuận miệng nói: "Kế hoạch dự án em đưa anh đã xem qua rồi."Anh vừa dứt lời, bàn ăn liền im lặng.Ân Tô Tô và Phí Lan Nhân vốn đã bắt đầu tám chuyện về người nổi tiếng, khi nghe thấy đại công tử nói về vấn đề kinh doanh, họ liếc mắt nhìn nhau, giơ ngón trỏ lên ra hiệu "im lặng", rồi vô thức hạ giọng.Phí Thanh Tự ở một bên cũng vừa nhấp một ngụm trà. Sau khi nghe anh trai nói xong, anh ta đặt chiếc chén trong tay trở lại bàn, ngước mắt nhìn Phí Nghi Chu, hỏi: "Anh cả thấy kế hoạch đó thế nào?""Ý tưởng và phương hướng tổng thể không có vấn đề gì lớn, cần phải điều chỉnh một vài chi tiết." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói, nói xong, lần lượt nhìn về phía Phí Lan Nhân và Phí Thanh Tự, cong môi cười ôn hòa, "Thành quả phát triển mấy năm nay ở Tokyo bên kia ai cũng thấy rõ, hai đứa vất vả rồi."Phí Thanh Tự cũng cười nói: "Anh cả khách sáo quá rồi. Mọi người đều là con cháu của Phí gia, đây vốn dĩ là bổn phận của tụi em."Anh ta vừa dứt lời, các món ăn cũng lần lượt được bày ra bàn.Mắt Ân Tô Tô quét qua bàn thức ăn ngon, đột nhiên trở nên thèm ăn. Cô liếc nhìn chồng kim chủ bên cạnh qua khóe mắt, không khỏi giơ chân phải lên đá nhẹ vào bắp chân anh dưới gầm bàn.Sau khi Phí Nghi Chu phát hiện, biểu cảm hơi cứng lại, anh liếc nhìn cô, nhướng mày khó hiểu.Ân Tô Tô ghé sát vào tai anh, thấp giọng thì thầm: "Khó khăn lắm em trai và em gái của anh về nước, ăn cơm nhà, trên bàn cơm anh bàn bạc chuyện công việc với người ta làm gì, rất mất hứng. Có người anh trai như anh quá thất vọng."Nghe vậy, Phí Nghi Chu không khỏi nhướng mày lên một chút, rất có hứng thú nhìn chằm chằm vào cô.Ân Tô Tô bất ngờ bắt gặp ánh mắt anh, đôi mắt không đáy đó khiến cô hoảng hốt nhất thời, nhưng cô không lộ ra ngoài, chỉ hắng giọng như không có chuyện gì xảy ra, thấp giọng hỏi: "Anh nhìn em làm gì, em đâu có nói sai."Phí Nghi Chu hơi nghiêng người về phía trước, ghé môi sát vào tai cô, cũng bắt chước bộ dáng của cô, bình tĩnh thì thầm: "Bây giờ em dám trực tiếp mắng anh thẳng mặt. Ân Tô Tô, em giỏi lắm."Ân Tô Tô nghẹn ngào.Ngay sau đó, liền nghe thấy Phí Nghi Chu tiếp tục chậm rãi nói: "Chuyện này anh ghi nợ cho em trước, buổi tối chờ khách về, chúng ta đóng cửa lại từ từ tính sổ.""..." Ân Tô Tô nghe ra trong giọng điệu nghiền ngẫm của vị thiếu gia này có ý tứ có thù tất báo, sắc mặt đột nhiên đỏ bừng, trái tim trong lồng ngực không khỏi đập loạn xạ. Không dám suy nghĩ quá sâu, cô xấu hổ buồn bực trừng mắt nhìn anh, dùng ánh mắt mắng một câu lưu manh.Phí Nghi Chu nhắm mắt làm ngơ, lười biếng ngồi thẳng trở lại, vẫn như một quý ông cao quý, hào quang không bị gió trăng vấy bẩn. Anh giơ tay, cầm đũa lên, bình tĩnh nói với hai vị khách quý vẫn đang đợi anh lên tiếng: "Ba anh em chúng ta đã lâu không ăn cơm cùng nhau, đây là nhà của các em, không cần khách sáo, cứ tự nhiên.""Em đói bụng lâu rồi, chỉ chờ anh lên tiếng thôi đó anh cả!" Phí Lan Nhân cười tinh nghịch, gắp một miếng vịt quay bọc trong trong bột, nhét vào miệng, ăn đến hai má phồng lên, nuốt xong không quên nghiêng đầu mời Ân Tô Tô, cười nói: "Chị dâu, chị cũng ăn đi. Nữ minh tinh xinh đẹp như chị nhất định phải rất nghiêm khắc trong việc quản lý cơ thể, có phải cần ăn ít loại tinh bột này phải không?""Đúng rồi đó." Ân Tô Tô dang tay ra, nở một nụ cười bất lực với tam tiểu thư, "Nghỉ phép còn có thể ăn một vài bữa thoải mái. Ngày thường làm việc quả thực chỉ ăn cỏ mỗi ngày."Hai cô gái trẻ có vẻ rất hợp nhau, họ vừa ăn vừa nhỏ giọng tán gẫu, một lúc sau họ lấy điện thoại di động ra thêm bạn trên WeChat.Nhìn thấy thông tin xác minh đã được thông qua, Ân Tô Tô cong môi, cất điện thoại, vô tình nhìn sang một bên, nhìn thấy nhị thiếu gia đang lặng lẽ cụp mắt ăn cơm, khí chất lạnh lùng xa cách, khá không phù hợp với tổng thể bầu không khí thoải mái và vui vẻ.Thấy vậy, Ân Tô Tô không khỏi mỉm cười, nói: "Thanh Tự, đồ ăn có hợp khẩu vị không?"Trên mặt Phí Thanh Tự không có biểu cảm thừa thãi, không cười cũng không thấy gợn sóng, trả lời cô: "Khá tốt, cảm ơn chị dâu đã quan tâm.""... Thích ăn thì tốt, nhất định đừng khách sáo nhé." Ân Tô Tô mơ hồ cảm thấy nhị thiếu gia có chút khó gần, cô không biết nên nói gì với anh ta, đành phải chuyển sự chú ý của mình sang Phí Lan Nhân, vừa ăn vừa cười đùa.*Là một diễn viên chuyên nghiệp, Ân Tô Tô có con mắt nhìn người rất tốt, chỉ trong một bữa ăn, cô đã có hiểu biết cơ bản về nhị công tử và tam tiểu thư của nhà họ Phí.Theo quan sát của cô, tam tiểu thư Phí Lan Nhân bề ngoài hiền lành, phóng khoáng nhưng trong lòng vẫn có nét trẻ con, EQ cao, biết quan sát cảm xúc của người khác nên ở chung rất thoải mái. Mặt khác, nhị thiếu gia Phí Thanh Tự tuy tướng mạo anh tuấn vô cùng nhưng tính tình lại trầm lặng, ít nói, không giao tiếp bằng mắt với người khác, cũng không thích tham gia vào đề tài của người khác. Toàn bộ con người anh ta lộ ra vài phần thâm hiểm lành lạnh như có như không.Với tư cách là người đứng đầu và thứ hai hiện tại của Phí gia, Phí Nghi Chu và Phí Thanh Tự đều trăm công nghìn việc, sau bữa tối, Phí Nghi Chu và Phí Thanh Tự đi đến thư phòng để tiếp tục nói về chuyện công việc còn dang dở ở bàn ăn.Ân Tô Tô không có việc gì làm nên cô xin chú Thận một ít thanh dành cho mèo và đồ ăn vặt cho mèo, rồi cùng Phí Lan Nhân ra sân cho mèo ăn.Bây giờ đã hơn tám giờ tối, thời điểm các con vật nhỏ hào hứng và sôi nổi nhất.Ngay khi bóng dáng của Ân Tô Tô đến gần nhà kính cho mèo, những chú mèo con bắt đầu kêu meo meo và bước đến chân Ân Tô Tô, chiếc đuôi nhỏ lông xù giơ cao, vây quanh cô.Nhìn những thân hình nhỏ nhắn mềm mại lông xù xù, trái tim Ân Tô Tô gần như tan chảy, cô ngồi xổm xuống v**t v* đầu lũ mèo con, cho chúng ăn đồ ăn vặt và thanh dành cho mèo.Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Phí Lan Nhân không khỏi cười nhẹ, cũng ngồi xổm xuống trêu chọc con mèo, nhẹ giọng nói: "Mèo vốn nhút nhát, đa số đều sợ người, nhưng những con mèo này hình như rất thích chị.""Đây đều là mèo hoang được chú Thận và anh cả của em nhận nuôi." Ân Tô Tô ôm một con mèo nhỏ mập mạp có màu lông bò sữa vào lòng, gãi cằm nó. Con mèo bò sữa lập tức cảm thấy thoải mái đến mức nheo mắt lại, bắt đầu ngáy ngủ. Trong mắt cô tràn ngập ánh sáng dịu dàng, cô nói: "Chị rất thích những con vật nhỏ, sau khi chuyển đến thỉnh thoảng sẽ đến cho chúng ăn và chơi với chúng, chúng và chị tương đối quen thuộc, cho nên không sợ chị."Phí Lan Nhân nghe vậy có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn Ân Tô Tô: "Anh cả cũng nhận nuôi mèo hoang sao?""Ừm." Ân Tô Tô cũng quay lại nhìn cô ấy, mỉm cười, "Ngạc nhiên đúng không. Anh cả em tuy có vẻ ngoài lạnh lùng khó gần, nhưng thực chất nội tâm anh ấy lại rất mềm yếu."Phí Lan Nhân nhún vai, làm ra vẻ khoa trương: "Lần đầu tiên em biết đó."Hai cô gái trò chuyện một lúc, một lúc sau, Ân Tô Tô đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ngập ngừng hỏi: "Lan Nhân, hôm nay có phải chị và anh cả em có chỗ nào khiến Thanh Tự không vui không?"Phí Lan Nhân tỏ vẻ bối rối, khó hiểu hỏi: "Sao chị lại nói thế?""Chị cảm thấy cậu ấy không vui lắm khi đến chỗ bọn chị, cũng không muốn trò chuyện với bọn chị." Ân Tô Tô hạ giọng, như thể sợ bị người khác nghe thấy, áy náy nói, "Đôi khi chị tương đối vô tư, nói chuyện hay làm gì đó không quá để ý, sợ có chỗ nào khiến cậu ấy khó chịu."Phí Lan Nhân phì một tiếng, cười nói: "Chị suy nghĩ nhiều quá rồi. Phí Thanh Tự từ nhỏ đã như vậy, mặt nghiêm nghị, lãnh đạm với người khác, nhìn xa cách. Chị và anh cả chiêu đãi tụi em rất thịnh soạn, làm sao anh ấy có thể có ý kiến với hai người được."Ân Tô Tô có chút tò mò: "Anh hai em đối xử với mọi người đều như thế à?""Gần như vậy." Phí Lan Nhân cẩn thận suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Khi đối mặt với em, anh ấy cười nhiều hơn một chút, nhưng phần lớn thời gian anh ấy vẫn phớt lờ em. Mấu chốt là chị không thân với anh ấy, đợi đến khi chị tiếp xúc nhiều sẽ biết anh ấy không có ý gì xấu, chị đừng để tâm."Nghe vậy, Ân Tô Tô mới thả lỏng một chút, mỉm cười gật đầu với Phí Lan Nhân, sợ hãi vỗ ngực, "Nghe em nói như vậy chị mới yên tâm, nếu không chị sẽ nghĩ chị đã đắc tội đến nhị thiếu gia.""Không thể nào." Phí Lan Nhân cũng bế một con mèo con lên chơi, tùy ý hỏi: "Chị dâu, em nghe tiểu lục nói chị thích làm búp bê đất sét ạ?""Chút sở thích thôi." Ân Tô Tô cười ngượng ngùng. Cô rất có hảo cảm với vị tam tiểu thư hiền lành vui vẻ này, thuận thế hỏi, "Hai hôm trước chị mới làm mấy món, mới ra lò, nếu em thích chị tặng em một cái nhé?"Trong mắt Phí Lan Nhân tràn đầy vui mừng, giơ hai chân mèo con trong lòng lên thành chắp tay: "Được! Cảm ơn chị dâu."*Ba ngày sau.Trong một câu lạc bộ ngầm ở Bắc Kinh, ánh đèn nhiều màu sắc đan xen như tơ, tiếng nhạc dày đặc và nhịp trống chói tai. Trên sàn nhảy, nam nữ thanh niên nhảy múa với những động tác vặn vẹo mơ hồ. Thoạt nhìn, điệu nhảy trông giống như một bàn tơ động nhân gian.Trong phòng VIP, mấy thanh niên nồng nặc mùi rượu đang chơi xúc xắc khoe khoang, mỗi người đều ôm một công chúa bồi rượu trong tay, khi thắng liền cười lớn, hôn lên mặt cô gái trẻ bên cạnh, thua liền cáu kỉnh chửi thề tục tĩu, túm tóc cô gái như muốn trút giận.Cô gái xinh đẹp đau đớn đến mức nước mắt gần như trào ra, nhưng giận không dám nói gì, chỉ có thể tiếp tục mỉm cười.Một lúc sau, trò chơi kết thúc, người thanh niên dẫn đầu ném cốc xúc xắc trở lại bàn, nói "không chơi nữa", chậm rãi đứng dậy, rời khỏi phòng riêng đi ra ngoài.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia