Nụ hôn này thật mãnh liệt, có chút nóng bỏng, giống như một ngọn lửa, đốt cháy Ân Tô Tô từ đầu đến cuối.Bề mặt quầy rượu không rõ kết cấu, sờ vào có cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn, khi cô bị đặt lên trên, một chút mát lạnh nhẹ nhàng thấm qua quần áo, thấm vào da thịt và máu của cô. Trong nhà rất ấm áp, nhưng chính vì sự ấm áp của không gian mà sự lạnh lẽo đột ngột này khiến cô giật mình, khiến cô không khỏi rùng mình.Lưỡi cô ở giữa môi răng anh, đụng chạm đều là lửa.Mà cơ thể ngồi trên mặt bàn lạnh, chỉ cảm thấy lạnh thấu xương, như băng Bắc Cực.Đốt cháy và đóng băng, cuồng nhiệt và lạnh tột độ, liệu trên thế giới còn có sự tra tấn nào mâu thuẫn và tàn nhẫn hơn nữa không?Khi môi Phí Nghi Chu ban đầu áp xuống, tâm trí Ân Tô Tô hỗn loạn, cô ngơ ngác để anh hôn, cố gắng duy trì lý trí và cố gắng suy nghĩ.Không biết sao anh có thể, đột ngột như vậy...Mất kiểm soát.Nhưng chẳng bao lâu, chức năng suy nghĩ của não Ân Tô Tô đã bị nụ hôn cưỡng chế bá đạo này làm gián đoạn, má cô như bốc cháy, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và hoảng sợCó thể cảm nhận được kén ngón tay quen thuộc đó rất rõ ràng.Sau vài giây hoài nghi, xấu hổ và tức giận, Ân Tô Tô vùng vẫy trong tiềm thức, mười ngón tay mảnh khảnh hoảng loạn đưa xuống và chạm vào một viên kim cương trắng trên khuy măng sét của bộ âu phục đen của anh.Xương cổ tay người đàn ông đầy sức lực, niết trong tay, đầu ngón tay cô có thể cảm nhận được sức mạnh bùng nổ ẩn chứa trong cánh tay này. Trước đây, cô chưa bao giờ tưởng tượng được rằng một tâm hồn cao thượng và lạnh lùng như vậy lại sánh được với một thân xác hoang dã khó thuần như thế.Giống như sứ, lẽ ra phải yếu đuối và tinh tế, nhưng anh lại không phải, bất kể chiều cao và hình thể, cô đều kém xa anh, ngay cả một cổ tay của anh cũng cần được cô ôm hết sức bằng cả hai tay mới có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình.Cuối cùng sau khi thoát khỏi răng môi hống hách của anh và có thể lấy lại hơi thở, Ân Tô Tô cố gắng hết sức để thoát khỏi anh, vừa đỏ mặt vừa thấp giọng phản đối: "Mới sáng sớm anh làm gì vậy? Mọi người đều phải ra ngoài làm việc."Phí Nghi Chu vẫn ôm chặt cô, vùi mặt vào cần cổ mềm mại ấm áp của cô, anh không nói gì mà hít một hơi thật sâu, hơi thở nóng hổi phả vào động mạch cảnh của cô, khiến nó nóng bừng và ngứa ngáy.Tim Ân Tô Tô đập dồn dập, giống như nhịp trống dày đặc, bị anh dùng vòng tay ôm chặt làm lồng giam.Phí Nghi Chu không nói gì cũng không có động tác gì tiếp theo, anh chỉ ôm cô, không ngừng dùng chóp mũi cọ xát cổ cô, sống mũi cao chạm nhẹ vào làn da mỏng manh, thân mật đến không thể tin được.Mặt Ân Tô Tô càng đỏ hơn.Cô thiếu kinh nghiệm trong chuyện này, nhưng cô không phải là kẻ ngốc không hiểu gì cả, là một phụ nữ trưởng thành, mặc dù không biết Phí Nghi Chu nổi lên tà hỏa gì, nhưng cô cũng cảm nhận được cơn cáu kỉnh của người đàn ông lúc này, không để anh nếm chút ngon ngọt, cô nhất thời sẽ không thể trốn thoát được.Ân Tô Tô phải đến phim trường lúc 8 giờ sáng, nếu giằng co với anh một lúc chắc chắn sẽ đến muộn.Cô là nữ chính, không thể chỉ vì vấn đề của mình mà trì hoãn tiến độ của toàn bộ đoàn làm phim.Nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào khác, Ân Tô Tô đành phải nghiến răng nghiến lợi hít một hơi thật sâu, cô lấy hết can đảm nhất, đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy mặt Phí Nghi Chu, đẩy anh ra khỏi cổ mình, kéo anh về phía trước mí mắt.Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Ân Tô Tô giật mình khi nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông.Rất bất ngờ.Người vẫn là người đó, khuôn mặt vẫn như vậy, nhưng sâu trong đôi mắt dường như đã chìm xuống hai vũng mực dày, tối sâu đến mức không thể nhìn thấy đáy. Gương mặt và đôi tai trắng trẻo lạnh lùng đều ửng đỏ bất thường.Phí Nghi Chu lặng lẽ nhìn cô, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, không có nhiều thay đổi so với thường ngày."Anh..." Người này hiếm thấy dáng vẻ đỏ mặt, Ân Tô Tô chớp mắt, chăm chú nhìn anh, trong giây lát, cô thậm chí quên mất sự xấu hổ của mình, buột miệng, "Sao mặt anh đỏ thế?"Phí Nghi Chu trầm mặc hai giây, giọng nói khàn khàn không kìm được d*c v*ng, nhưng ngữ khí lại lãnh đạm, trịnh trọng trả lời: "Có lẽ là lần đầu tiên chạm vào, cho nên khá căng thẳng và ngượng ngùng."Ân Tô Tô: "..."Ngài ngượng ngùng sao còn có thể vồ lấy tôi như sói đói như vậy? Ngài có ổn không đấy?Nghe những lời bình tĩnh của đại công tử, Ân Tô Tô suýt chút nữa sặc nước bọt mà chết. Im lặng một lúc, cô cụp mắt xuống, cố gắng hết sức kìm lại câu nói "Độ dày da mặt ngài có lẽ có thể đỡ đạn được luôn ấy" đang sắp bật ra khỏi miệng, ngược lại nói: "Được rồi, tôi hiểu rồi. Dù sao anh vẫn còn trẻ, thỉnh thoảng có xúc động trần tục là chuyện bình thường.""Sáng sớm bị em khỏa thân dụ dỗ." Phí Nghi Chu thản nhiên nói, cúi đầu lại gần cô, "Không xúc động sợ là có vấn đề gì đó."Khi Ân Tô Tô nghe thấy từ "khỏa thân", cô chợt hiểu ra mọi chuyện. Cô không khỏi xấu hổ, đỏ mặt vặn lại: "Anh nói chuyện đàng hoàng đi, ai quyến rũ anh? Sự thật trước mắt là sáng nay tôi thức dậy bình thường, bình thường vào phòng để quần áo thay quần áo, là anh lặng lẽ trốn trong đó."Logic của cô luôn có một loại ngây thơ thần kỳ, Phí Nghi Chu nghe xong không nói nên lời muốn bật cười, nhìn chằm chằm cô trả lời: "Em mới nên nói chuyện đàng hoàng. Tôi nói lại cho em một lần nữa, sáng nay tôi đang đeo đồng hồ trong phòng để quần áo, chính em khỏa thân đột nhiên xuất hiện ở trước mặt tôi, dụ dỗ tôi.""..." Anh đang nói bậy cái gì vậy?Cô rõ ràng có mặc quần nhỏ, khỏa thân gì chứ, dụ dỗ gì chứ?Theo góc độ của Ân Tô Tô, cô không hề sai trong vấn đề này, khi cô thức dậy vào buổi sáng, chiếc áo ngủ của cô đã xộc xệch, sau khi cô cởi ra liền trực tiếp đi đến phòng để quần áo thay đồ. chỗ nào có vấn đề? Không hiểu sao lại bị anh nhìn thấy, thậm chí còn bị đội cái mũ "dụ dỗ", thực sự tức giận.Tuy nhiên, một vài giây tức giận là đủ.Trong số này không phải trọng điểm.Trọng điểm là cô phải nhanh chóng đối phó với đại thiếu gia mặt dày vô liêm sỉ này, tìm cách trốn thoát."Được rồi, ngài nói gì thì chính là cái đó, là tôi dụ dỗ ngài." Ân Tô Tô tốt tính thỏa hiệp, gật đầu, "Bây giờ ngài hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, xin hỏi còn muốn thế nào mới có thể để tôi đi?"Không biết là vì ánh nắng ban mai chiếu vào anh quá ôn hòa, hay là vì mặt Phí Nghi Chu vẫn còn đỏ bừng, nhưng tóm lại, sắc mặt anh lúc này trông rất dịu dàng. Ánh mắt nhìn cô với mí mắt cụp xuống cũng ấm áp, hòa hoãn hơn một chút so với lúc anh hôn cô mãnh liệt vừa rồi, nhưng vẫn có thể đốt cháy làn da của cô như cũ.Phí Nghi Chu giơ tay phải lên, tóc cô đen nhánh, dày và rất dài, giống như rong biển ở đáy biển sâu, bị anh quấn lấy rồi cuộn tròn trong lòng bàn tay, anh nhẹ nhàng đẩy sang một bên. Nốt chu sa nhỏ sau gáy lộ rõ.Anh thích nốt ruồi nhỏ này trên người cô, đó là điểm đẹp đầu tiên anh tìm thấy khi khám phá cô, mờ mịt mà không hề riêng tư.Phí Nghi Chu cúi đầu, đặt đôi môi mỏng lên nốt ruồi nhỏ, nhẹ nhàng mổ vào. Như con bướm vỗ cánh, như giọt mưa xuyên qua cỏ.Nụ hôn sau gáy này chẳng là gì so với sự hung bạo, dã man khi anh nghiền nát môi cô trước đó.Nhìn từ góc độ của Thượng đế, sẽ được đánh giá là có tính thẩm mỹ.Nhưng đương sự Ân Tô Tô chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía. Anh đã cạo râu, không còn một sợi râu nào chạm vào da thịt, chỉ có đôi môi mềm mại và mát lạnh của anh khiến cô cảm thấy khó chịu.Có cảm giác bất lực như bị người đàn ông này đun nước luộc chín."..." Ân Tô Tô lén hít một hơi thật sâu, ngón tay cô thả cổ tay anh ra, leo lên, vòng tay quanh cổ anh.Quầy rượu nói cao không cao, nhưng nếu ngã xuống sẽ rất đau. Anh đang hôn gáy cô, tay chân cô yếu ớt đến mức không còn cách nào khác đành phải ôm anh."Tôi chưa bao giờ thích màu sắc quá sáng." Phí Nghi Chu đột nhiên lên tiếng, trầm thấp và từ tính, giống như hợp âm của đàn cello, "Nhưng màu sắc trên cơ thể em luôn khiến tôi ấn tượng.""..." Ân Tô Tô ngơ ngác chớp mắt, sự bối rối tràn ngập trong đôi mắt mờ mịt của cô.Màu sắc? Có ý gì?Môi và răng của người đàn ông tiếp tục lưu lại trên nốt ruồi nhỏ sau gáy cô, một giây cũng không nỡ rời đi, anh khẽ nhắm mắt lại, chậm rãi nói tiếp: "Tôi sẽ vô thức chú ý đến quần áo của em, trang điểm mắt, trang điểm môi. Theo tôi, em là một tồn tại kỳ lạ, tôi không thích màu sáng, nhưng chúng ở trên người em lại trông rất đẹp. Tựa như một tấm bảng vẽ trắng tinh và sạch sẽ, bất kê tô màu nào cũng đều xinh đẹp.""... Anh." Ân Tô Tô không thể hiểu những lời nói khó đoán của anh, thật sự không thể chịu đựng được nữa. Vì thế cô nghiêng đầu tránh ra vài inch, sau đó ngước mắt lên nhìn anh, "Rốt cuộc anh muốn bày tỏ điều gì?""Tôi muốn biết các loại màu sắc trên người em." Phí Nghi Chu trầm giọng nói.Ân Tô Tô không hiểu ra sao, lẩn bẩm hỏi: "Trên người tôi có màu gì?""Ví dụ như," Người đàn ông lướt nhẹ ngón trỏ lên má cô, xuống vị trí gần trái tim cô, nhẹ nhàng chạm vào qua lớp vải váy màu sáng, động tác của anh rất tao nhã và điềm tĩnh, ý ám chỉ, "Màu sắc ở đây."Ân Tô Tô trố mắt ngay tại chỗ.Khoảnh khắc tiếp theo phản ứng lại, toàn thân cô từ đầu đến chân đều bị ngọn lửa hừng hực bao trùm, da đầu như chảy khắp cơ thể, căng cứng và tê dại.Tự nhiên mặt cô nóng bừng đến mức mất tri giác, cô nhất thời không nói nên lời, cuối cùng thốt ra lời xấu hổ: "Anh luôn là một quý ông lịch sự và dịu dàng nhất, sao lại đưa ra yêu cầu như vậy, có phải hơi không lịch sự không?""Trước kia giữ lễ là do thân phận hạn chế. Hiện tại, em là người của tôi." Môi Phí Nghi Chu ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp gần như mê hoặc.Mấy ngày nay Ân Tô Tô chuyển đến Phí trạch, cô chỉ tranh thủ quay lại căn hộ ở ngõ Chương Thụ một lần để lấy quần áo, cũng mang theo chiếc váy này từ nhà.Một chiếc váy nhỏ cài cúc, trên xương quai xanh có mấy chiếc cúc kim cương hình vuông, kéo dài theo chiều dọc thành một đường thẳng, không hiểu sao chiếc trên cùng đột nhiên bị lỏng, bung ra.Ân Tô Tô không dám ngẩng đầu lên nữa.Cảm giác này làm sao có thể diễn tả được, giống như một món quà bị đặt trước mặt anh, để anh từng chút một mở ra."Nếu điều này được coi là thất lễ, thì tôi chỉ có thể yêu cầu em cố gắng hết sức để thích nghi." Những ngón tay giống như ngọc trúc nắm cằm cô và nâng khuôn mặt đỏ như hoàng hôn của cô lên. Phí Nghi Chu rũ mắt xuống, buộc cô phải nhìn vào mắt anh, dùng lời lẽ dịu dàng cường thế nhất nói ra: "Từ nay trở đi, tôi sẽ không giữ lễ với em nữa."*Suốt buổi sáng, Ân Tô Tô dường như đắm chìm trong nỗi bối rối sâu sắc, tâm trí không rõ ràng.Quên cô và Phí Nghi Chu kết thúc chuyện hoang đoàng đó như thế nào, quên cô có nói lời tạm biệt với anh hay không, thậm chí quên mất cô đã bay xuống lầu ăn sáng như một bóng ma như thế nào. Làm thế nào lên xe đi đến trường quay với Trần Chí Sinh.Cô chỉ nhớ rất rõ ràng, hôm nay khi Phí Nghi Chu rời khỏi tầm mắt của cô, làn mực dày đặc trong mắt anh đã nhạt đi, trở lại sự trong trẻo như xưa, vẻ mặt tràn đầy vẻ chưa thỏa mãn.Ngồi ở ghế sau chiếc Maybach, Ân Tô Tô nhớ lại gì đó, mặt cô nóng bừng không hiểu nổi, cô lặng lẽ giơ kịch bản trong tay lên che mặt.Che mặt, vẫn ngơ ngác như cũ, trong đầu tràn ngập đôi mắt lạnh lùng mà mãnh liệt đó.May mắn thay, lời nói bất ngờ của Trần Chí Sinh đã kéo Ân Tô Tô ra khỏi vòng xoáy vô biên."Sếp Ân." Trần Chí Sinh gọi cô một tiếng, chăm chú lái xe, vẻ mặt lãnh đạm thờ ơ.Ân Tô Tô nghẹn lời khi bị Trần Chí Sinh gọi là "sếp", cuối cùng cô cũng định thần lại, buông kịch bản xuống đọc, buồn bã nói: "... Sếp của anh về bản chất vẫn là vị kia, anh gọi tôi như vậy, tôi khiếp sợ lắm, mau thôi đi."
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia