Edit+beta: LQNN203Sự hỗn loạn trước mắt không còn có thể diễn tả bằng dăm ba câu nữa.Trước cửa nhà, Phí Nghi Chu và mẹ Ân, bà Trương Tú Thanh, nhìn nhau, một người trầm ổn ung dung không gợn sóng, trên môi nở nụ cười lễ phép, lịch sự và ôn hoà, người còn lại ngơ ngác và không thể tin được, vẻ mặt kinh ngạc không kém gì thấy mặt trời mọc ở hướng tây.Trong phòng tắm, mặt Ân Tô Tô vẫn còn đầy bọt sữa rửa mặt.Nhìn bà Trương Tú Thanh đột nhiên xuất hiện ở cửa, đôi mắt cô mở to vì kinh hãi, sợ đến mức suýt ngã xuống đất.Ai nói cho cô biết đi, tại sao mẫu thân đại nhân của cô đang ở Lan Hạ xa xôi sẽ đột nhiên xuất hiện tại hiện trường, còn là đột nhập vào hiện trường vụ án nơi cô và chồng kim chủ lêu lổng suốt đêm!A a a!Ân Tô Tô khóc không ra nước mắt, chỉ cảm thấy đầu váng vất, trước mắt đầy sao, cô cảm thấy muốn đào một cái hố ngay tại chỗ chôn sống mình.Sự im lặng kỳ lạ kéo dài khoảng ba giây, thế giới hoàn toàn đóng băng.Bà Trương Tú Thanh tuy là một bà nội trợ ở địa phương nhỏ nhưng dù sao bà cũng đã bốn mươi, năm mươi rồi, tuổi tác và kinh nghiệm đều có thừa, ăn nhiều muối hơn so với Ân Tô Tô ăn cơm. Sau khi cơn sốc và sự hoài nghi ban đầu dịu đi, bà hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, nhìn qua chàng trai đầy khí chất trước mặt đến cô gái trẻ ở cửa phòng tắm phía sau anh----Mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình, tóc rối bù, hai má hơi ửng đỏ, trên mặt đầy bọt sữa rửa mặt màu trắng, rõ ràng là vừa mới ngủ dậy.Trong giây lát, Trương Tú Thanh rời mắt khỏi con gái, quay lại với chàng trai trẻ trước mặt đang mở cửa cho mình.Anh rất cao, ngoại hình cực kỳ ưa nhìn, khí chất cao quý, khóe miệng nở một nụ cười lịch lãm và tao nhã, thoạt nhìn chính là con một gia đình giàu có.Điều quan trọng nhất là anh chàng này vẫn chưa mặc áo vào. Trên xương quai xanh dưới chiếc cổ mảnh khảnh mơ hồ hiện ra vài vòng tròn dấu răng nhỏ màu đỏ, rất mờ ám, khơi dậy trí tưởng tượng vô tận."..." Chỉ trong vài giây, người từng trải là bà Trương Tú Thanh đã hiểu hết mọi chuyện.Theo lý mà nói, trong thế kỷ mới thời đại mới, việc giới trẻ trong xã hội ngày nay yêu đương rồi phát sinh chút gì đó là điều không hiếm lạ. Nhưng dù sao Trương Tú Thanh cũng là thế hệ trước, suy nghĩ tương đối bảo thủ, hơn nữa, con gái của bà từ nhỏ đã là một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, đột nhiên lại làm ra chuyện như dẫn theo một người đàn ông về nhà qua đêm như vậy...Thành thật mà nói, Trương Tú Thanh vẫn không thể chấp nhận điều này từ tận đáy lòng.Bà vô tình nhíu mày, cân nhắc, dạo này bà cũng thường xuyên liên lạc với con gái, thỉnh thoảng gọi điện thoại và gọi video, chưa bao giờ nghe con gái nói đã có đối tượng yêu đương...Như vậy, giả sử anh chàng đẹp trai này không phải là bạn trai của con gái xinh đẹp, vậy con gái và anh chàng không danh phận này ở cùng với nhau đại biểu cho chuyện gì?Trương Tú Thanh đang bối rối suy nghĩ, đột nhiên hai mắt bà giật lên, ba từ lớn sâu trong tâm trí hiện lên, giống như ba ngọn núi Ngũ Chỉ, ấn mạnh vào trán Trương Tú Thanh - "Tình một đêm".Đầu óc ong ong, huyết áp dường như đang tăng lên.Trương Tú Thanh cảm thấy toàn thân khó chịu. Bà cúi đầu, miễn cưỡng nắm lấy tấm cửa bằng bàn tay vẫn đang xách túi trứng gà ta, sợ mình sẽ ngất xỉu tại chỗ.Lúc này, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện hai bàn tay to lớn với các khớp nối rõ ràng, lấy đi rất nhiều thứ từ trong tay bà, động tác rất tự nhiên và tao nhã, lại uyển chuyển.Trương Tú Thanh hơi giật mình, trong tiềm thức dâng lên một tia xấu hổ, từ chối: "Không cần, đây đều là đặc sản địa phương mang từ Lan Hạ mang đến, rất nặng, trên túi còn có bụi làm bẩn tay cậu, tự tôi..."Chưa kịp nói xong, chàng trai đã tự mình cầm lấy toàn bộ đồ đạc.Vẻ mặt Phí Nghi Chu bình tĩnh, hai tay ôm một đống đủ màu sắc chứa đầy đặc sản, quay đầu nhìn cô gái nhỏ còn đang ngơ ngác ở cửa phòng tắm, thuận miệng hỏi: "Đặc sản dì mang từ quê lên cho em để ở đâu?"Nghe những lời này, Ân Tô Tô hoàn hồn như tỉnh dậy từ một giấc mơ, lắp bắp trả lời: "... Cứ, cứ đặt lên bàn trước, đợi em rửa mặt xong rồi sắp xếp.""Được." Phí Nghi Chu gật đầu, theo chỉ dẫn đặt mọi thứ lên bàn ăn.Nói xong, anh hơi quay đầu lại, thấy mẹ Ân vẫn đứng ở cửa, anh cười nhạt nói: "Dì ơi, nhiệt độ ở Bắc Kinh gần đây đã hạ xuống, bên ngoài tương đối lạnh, dì mau vào đi ạ.""...... Ồ."Chàng trai trẻ này mặc dù có thái độ lịch sự và luôn nở nụ cười dễ gần nhưng ở anh lại có khí chất tự phụ, lạnh lùng, không giận tự uy. Trương Tú Thanh bị khí chất của anh làm cho kinh ngạc, sau khi nghe những gì anh nói, bà theo phản xạ gật đầu và bước vào.Đây là lần thứ hai Phí Nghi Chu đến căn hộ của Ân Tô Tô, không tính là quen thuộc với căn hộ này. Anh nhớ lại trong trí nhớ hai giây, sau đó mở tủ giày thứ hai trong tầm tay ra, nhìn thấy bên trong quả nhiên có mấy đôi bao giày vải có thể tái sử dụng, đã được giặt sạch sẽ, sắp xếp ngay ngắn.Phí Nghi Chu lấy ra một đôi, đưa cho Trương Tú Thanh, sau đó nhẹ nhàng nói: "Dì ơi, dì ngồi xuống trước đi ạ, lát nữa cháu sẽ rót trà cho dì.""Ồ ồ, được." Trương Tú Thanh cầm lấy bao giày, cười khô khan với anh, bà tạm thời chỉ có thể đè nén nghi hoặc cùng xấu hổ mãnh liệt trong lòng, ngồi trên ghế thay giày để bọc bao giày.Sau khi sắp xếp xong cho mẹ vợ, con trai cả nhà họ Phí bước vào phòng tắm, hơi giơ tay lên gõ cửa như một quý ông.Cộc cộc.Trong phòng tắm, Ân Tô Tô đang ngồi trên nắp bồn cầu, chán nản, nhíu mày, toàn bộ đầu óc chìm trong sự hoảng loạn và bối rối vô bờ bến. Cô vắt óc suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không biết phải giải thích tình huống này với mẹ mình như thế nào.Khi hết đường xoay xở, cô không muốn chú ý đến bất cứ điều gì. Vì vậy, khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cô chỉ có thể yếu ớt nhướng mi lên, dùng khẩu hình hỏi đại thiếu gia ở cửa: "Gì vậy?"So với nỗi hoang mang tuyệt vọng của cô, chồng kim chủ của cô vẫn tỏ ra bình thản nhàn nhã ngắm hoa rơi ngoài vườn.Thân hình cao lớn của anh lười biếng dựa vào khung cửa, ngón trỏ nhẹ nhàng chỉ vào không trung, trong mắt hiện lên vẻ nghiền ngẫm ý vị sâu xa, cũng dùng khẩu hình: "Áo của anh.""..." Sau khi Phí Nghi Chu nhắc nhở, Ân Tô Tô mới nhận ra cô vẫn đang mặc áo sơ mi của anh, ngoài cái này ra, bên trong hoàn toàn khỏa thân.Cô lập tức xấu hổ đỏ mặt, thẹn thùng vô cùng, cô muốn nói gì đó, nhưng lại sợ căn hộ quá nhỏ, mẹ cô ở ngoài cửa sẽ nghe thấy giọng nói của cô, cô chỉ có thể giơ bàn tay trắng nõn lên ngoắc nhẹ anh, ánh mắt muốn nói lại thôi, đầy hoang mang và cầu cứu.Dáng vẻ này thật sự rất mềm mại quyến rũ, nhu nhược động lòng người, Phí Nghi Chu nhìn thấy, anh lập tức nhớ tới dáng vẻ cô phong tình ở bên dưới anh uyển chuyển đón nhận đêm qua, ngón trỏ đột nhiên ngứa ngáy.Mắt anh sẫm lại một chút, lặng lẽ chụm các ngón tay lại, nhướng mày bước vào, cong lưng cúi đầu, áp tai trái vào gần đôi môi đỏ mọng và hơi sưng tấy của cô, "Em muốn nói gì?"Thấy anh đến gần, Ân Tô Tô nhanh chóng vòng tay qua cổ anh, thì thầm vào tai anh: "Quần áo của em đều để trong tủ. Anh giúp em tìm một chiếc váy ngủ để mặc ra ngoài, còn có..."Lúc này, cô có vẻ càng xấu hổ hơn khi nói chuyện, dừng lại một chút rồi thấp giọng tiếp tục: "Đồ lót."Hơi thở giữa môi và răng cô luôn toát ra vị ngọt ngào của trái cây, đầy cám dỗ vô hình, xuyên vào mũi và trêu chọc các giác quan của anh.Phí Nghi Chu nghe được hai chữ cuối cùng, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy eo thon của cô, gân xanh khẽ giật, miệng lưỡi khô khốc không rõ nguyên nhân. Sau vài giây, anh lại nheo mắt lại, bình tĩnh thở ra bằng mũi, kìm nén h*m m**n lại trỗi dậy."Em muốn kiểu váy ngủ và đồ lót nào?" Anh hỏi vào tai cô.Giọng nói của người đàn ông quá trầm, hơi khàn, giống như giấy nhám có hoa văn cao, thô ráp và sần sùi, cọ xát vào d** tai mỏng manh và mềm mại của cô.Ân Tô Tô vốn đã hơi nhút nhát, tối hôm qua cô đã liều chết triền miên với anh cả đêm, làn da khắp cơ thể cô vẫn vô cùng nhạy cảm, cô không thể chịu được bất kỳ hình thức trêu chọc nào từ anh. Cho dù chỉ là âm thanh giọng nói hòa cùng hơi thở lọt vào màng nhĩ, cô cũng không khỏi run rẩy.Cô lập tức quay đi với khuôn mặt đỏ bừng và lẩm bẩm trong hoảng loạn: "... Sao cũng được. Anh đi nhanh đi."Phí Nghi Chu lúc này thực sự cảm thấy không chịu nổi.Anh chưa bao giờ miễn nhiễm với cô, đôi khi chỉ cần một ánh mắt hay một lời nói cũng có thể vì cô mà trở nên cứng rắn và nóng bỏng.Giống như khoảnh khắc này.Chỉ cần đến gần hơn, ngửi mùi thơm ngọt ngào của cô và nhìn thấy đôi má đỏ thẫm tuyệt đẹp của cô, anh đã bị phân tâm.Nhưng lúc này, vị khách quan trọng vẫn đang ngồi trong phòng khách, nên nhịn thì phải nhịn, nên kiềm chế thì phải kiềm chế.Phí Nghi Chu từ nhỏ đã là người tự chủ một cách b*nh h**n, Ân Tô Tô là ngoại lệ duy nhất. Vào thời điểm cụ thể này, biết mình không thể làm gì được, lý trí liền có thể chi phối h*m m**n của anh và giành lại quyền kiểm soát tuyệt đối.Khi suy nghĩ dâng trào, anh đột nhiên tiến lại gần và đặt một nụ hôn lên vành tai nóng bỏng của cô.Ân Tô Tô sửng sốt, bịt tai lại, kinh ngạc nhìn anh, cô sợ hãi hạ giọng nói: "Mẹ em còn ở bên ngoài, anh thành thật chút đi.""Anh biết." Khoé miệng Phí Nghi Chu hơi nhếch lên, "Không thể chạm quá nhiều, nhưng hôn lên tai vẫn trong phạm vi có thể khống chế."Nói xong, anh lại v**t v* má cô một cách trìu mến, đứng dậy quay trở lại phòng ngủ chính.Tiếng bước chân rời đi, Ân Tô Tô là người duy nhất còn lại trong phòng tắm. Cô liếc nhìn về phía phòng ngủ chính, ngồi tựa lưng vào bệ toilet, tiếp tục suy nghĩ và giật tóc.Làm sao đây? Làm sao đây?Cô và chồng kim chủ ban đầu ký kết hợp đồng hôn nhân, hai bên đã đạt được thỏa thuận giữ bí mật mối quan hệ hôn nhân để không cho người nhà cô ở Lan Hạ biết chuyện. Không ngờ, kế hoạch đang được thực hiện tốt đẹp, bỗng nhiên mẹ lại đến thủ đô.Hồi lâu không nghĩ ra cách đối phó, Ân Tô Tô lo lắng đến mức suýt ngất đi. Cô giơ tay nhéo mạnh vào giữa lông mày, vô cùng bối rối, đột nhiên khoé mắt thoáng nhìn, nhìn thấy điện thoại của mình tiện tay đặt trên kệ.Ân Tô Tô mím môi, cầm điện thoại lên.Trong các câu hỏi kiến thức trên tivi có phần yêu cầu giúp đỡ bên ngoài địa điểm tổ chức, sao cô lại quên mất nhóm chị em quân sư vào thời điểm quan trọng chứ!Nghĩ tới đây, hai mắt Ân Tô Tô sáng lên, đáy mắt hiện lên một ngọn lửa hy vọng nho nhỏ, cô không dám lãng phí nửa giây, nhanh chóng mở nhóm WeChat gõ vào, tốc độ tay nhanh muốn bốc khói.Ân Tô Tô: [A a a chị em ơi! Hôm qua Phí Nghi Chu qua đêm ở căn hộ của em, chúng em vừa mới thức dậy thì mẹ em đột nhiên tới! ! ! Em nên nói gì với mẹ đây [khóc to] [khóc to] [khóc to]! ! !]Ân Tô Tô hôm nay không đưa ra thông cáo nào, hai cô gái còn lại trong đội cũng được nghỉ một thời gian, ở nhà xem phim truyền hình và tập yoga.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia