Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Nhìn thấy vẻ mặt trịch thượng, hung hãn và không sợ hãi của Ân Tô Tô, Phí Nghi Chu bình tĩnh nhìn cô, nhất thời không nói nên lời.Sau đó rơi vào trầm tư.Hôm nay dự án ở Nam Phi xảy ra vấn đề, anh và một nhóm lãnh đạo cấp cao của Phí thị đã họp gần như cả ngày để bàn bạc giải pháp, cuối cùng sau khi tan làm, anh thực sự có chút mệt mỏi. Không ngờ rằng khi về đến nhà, một "món quà bất ngờ" như vậy lại được giao đến tận cửa, anh bị bảo bối hống hách ném lên giường.Nhìn tư thế của cô có thể thấy rõ ràng cô đã lên kế hoạch từ lâu, chuẩn bị rất kỹ càng. Chỉ không biết "tra tấn trả thù" mà cô nói đến sẽ được thực hiện như thế nào.Thành thật mà nói, Phí Nghi Chu không chỉ tò mò mà còn rất mong chờ.Mặc dù đang suy nghĩ như vậy, nhưng vẻ mặt của đại công tử vẫn không lộ ra bất kỳ cảm xúc nội tâm nào, bình tĩnh không hề nao núng.Nhìn thấy chồng kim chủ vẫn bình tĩnh như trước, đôi mắt lạnh lùng sâu như biển, lặng lẽ nhìn thẳng vào cô, anh không những không hề hoảng sợ mà thậm chí còn chậm rãi lộ ra một tia hứng thú, Ân Tô Tô, người đang cưỡi trên eo Phí Nghi Chu, không khỏi cảm thấy tim mình đập thình thịch, cau mày nghi ngờ và khó hiểu----Tên này bị sao vậy, bị cô trói sao còn có thể bình tĩnh như vậy?Sau khi suy nghĩ hai giây, Ân Tô Tô không khỏi mở to mắt, vô cùng bối rối hỏi anh: "Xin anh đó, em đã trói cả hai tay anh bằng cà vạt, không thể động đậy hay trốn thoát, cả người là thịt cá nằm trên thớt của em, chỉ có em mới có thể tùy ý cán phẳng hay vo tròn, anh không thấy hoảng sao? Sao lại không có phản ứng gì?"Cuối cùng cô đã lấy được chân kinh từ chị Lương và nghĩ ra một cách tốt để tra tấn trả thù anh, kết quả là, đại thiếu gia người ta lại bình chân như vại, ngay cả lông mày cũng không cử động, điều này có phần gây sốc rồi!Phí Nghi Chu ở bên dưới nghe vậy, suy nghĩ một chút, bình tĩnh nhẹ nhàng hỏi cô: "Em muốn anh phản ứng thế nào?"Ân Tô Tô sửng sốt, vô thức thành thật trả lời: "Mong đợi cá nhân của em mà nói, ít nhất anh nên hỏi em muốn làm gì, sau đó hành động có chút sợ hãi và hoảng loạn, cuối cùng xin lỗi em, cầu xin em khoan hồng thả anh ra.""Ừm, anh hiểu rồi." Phí Nghi Chu nghe vậy khẽ gật đầu, rất hợp tác tiếp tục nói: "Thành thật mà nói, hiện tại anh quả thực rất sợ hãi cũng rất hoảng loạn, đặc biệt tò mò xem tiếp theo em sẽ làm gì anh."Anh vừa dứt lời, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Ân Tô Tô không khỏi lộ ra vẻ ngờ vực, cô ngơ ngác hỏi anh: "Anh thật sự sợ hãi hoảng loạn hả, sao hoàn toàn không nhìn ra?"Đại thiếu gia vẻ mặt bình tĩnh, nghiêm túc nói chuyện với cô: "Có lẽ là bởi vì anh có khả năng kiểm soát cảm xúc và nét mặt mạnh mẽ, cho nên hoảng loạn cũng không phải rất rõ ràng.""..." Còn có thể như thế này sao? Thôi được rồi.Mặc dù trực giác của Ân Tô Tô nói cho cô biết Phí Nghi Chu đang trêu chọc cô, nhưng vào thời điểm này, cô đang ở trong tình thế cưỡi hổ khó xuống, đại thiếu gia người ta đã bị cô trói lại, tên đã lên dây, dù không thể bắn thì cũng phải bắn.Vì vậy, Ân Tô Tô không có thời gian để nghĩ sâu, nhanh chóng trở lại cốt truyện về nữ vương do chính cô đã sắp đặt.Tất nhiên, Phí Nghi Chu không biết cuộc đấu tranh nội tâm tuyệt vời của Ân Tô Tô. Dưới góc nhìn của con trai cả nhà họ Phí, chỉ nhìn thấy cô gái nhỏ nhà anh nhíu mày lúng túng và phiền não, như thể đang chìm trong suy nghĩ.Một lúc sau, dường như suy nghĩ vô ích, cho nên cô coi là điều hiển nhiên, nhếch khóe miệng, ba phần tà ác bảy phần điên cuồng, nheo mắt lại, đưa tay nhéo nhéo chiếc cằm góc cạnh của anh, nâng lên, nhẹ nhàng trả lời anh: "Việc em sắp làm với anh rất tàn nhẫn, rất đáng sợ, rất b**n th**, có thể nói có thể tra tấn anh sống không bằng chết. Sao nào? Có phải sợ hơn không? Nếu bây giờ anh thành thật xin lỗi về chuyện xảy ra tối hôm qua, xin em tha thứ cho anh, em có thể cân nhắc thả anh ra."Phí Nghi Chu nhìn khuôn mặt như lưu manh của cô, bình tĩnh đến lạ thường mà nói: "Cảm ơn lòng tốt của em, anh xin nhận tấm lòng. Không cần."Ân Tô Tô:?Ân Tô Tô lại sửng sốt, nói: "Không cần gì cơ?"Phí Nghi Chu đáp: "Không cần thả anh ra."Ân Tô Tô lại sửng sốt, thậm chí còn choáng váng hơn, sau đó trở nên lo lắng với chút thất vọng: "Anh không nghe rõ em nói gì sao, em muốn hành hạ anh, hành hạ anh sống không bằng chết, sao lại không cần?"Phí Nghi Chu trầm giọng trả lời: "Anh rất muốn xem em sẽ tra tấn anh như thế nào.""..." Ân Tô Tô nghẹn ngào, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Thầm nghĩ tên đàn ông chó này có máu M* gì, vậy mà lại khao khát được hành hạ, tâm lý của anh còn có thể vặn vẹo b**n th** hơn nữa không?*Ý chỉ người có khuynh hướng thích bị ngược đãi, hành hạ.Nhưng, điều này không quan trọng.Cô vẫn chưa quên ưu tiên hàng đầu của mình tối nay là trả thù.Sau vài giây không thể tin nổi, Ân Tô Tô nhanh chóng giơ tay vỗ nhẹ khuôn mặt cứng ngắc của mình, ép mình tiếp tục vào cốt truyện, lấy lại phong thái điềm tĩnh đến mức có thể giữ bình tĩnh ngay cả khi Thái Sơn sụp đổ, giống như một nữ vương kiêu hãnh, cười nhìn anh: "Nếu Phí tiên sinh cố chấp không nghe, vậy cũng đừng trách em máu lạnh vô tình."Phí Nghi Chu nghe vậy, lười biếng nhướng mày, ra vẻ quân tử nói: "Mời bắt đầu màn biểu diễn."Ân Tô Tô: "."Nghe đi, nghe đi.Thế nào là bắt đầu màn biểu diễn?Giọng điệu bình tĩnh tự nhiên này, vẻ mặt lười biếng và thản nhiên này, tư thế nhàn nhã luôn sẵn sàng thưởng thức một vở kịch hay này, cho thấy điều gì đây? Chứng tỏ tên khốn này không hề sợ hãi cũng không hề để cô vào mắt chút nào!Ha, không sợ đúng không? Được!Nhìn thấy thái độ của con trai cả nhà họ Phí, chỉ trong hai giây, vũ trụ nhỏ bé trong lòng Ân Tô Tô đã bùng cháy rực rỡ. Cô nắm chặt tay, tức giận, mỉm cười với anh, cong môi nhẹ nhàng nói: "Tâm lý của Phí tiên sinh thực sự rất tốt, đợi màn biểu diễn bắt đầu, hy vọng anh vẫn có thể bình tĩnh tự nhiên như vậy."Đại thiếu gia cũng hơi nhếch khóe miệng, nhỏ giọng nói với cô: "Vậy phải xem năng lực của Ân tiểu thư."Ân Tô Tô mím môi, đôi mắt đen to tròn chứa đầy sự tức giận, sáng ngời.Phí Nghi Chu nhìn thẳng vào cô, đôi mắt sâu thẳm đầy mê hoặc, phản chiếu trong ánh sáng lờ mờ mơ hồ của ngọn đèn tường, lộ ra một loại u ám khác.Hai ánh mắt va vào nhau trong không trung, ánh kiếm lóe lên và cơn gió lạnh thổi qua, giống như một lời tuyên chiến thầm lặng.Tích tắc, tích tắc.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...