Trong trí nhớ cố hữu, giọng nói của Phí Nghi Chu luôn lạnh lùng và trong trẻo, vào tai người ta dễ dàng liên tưởng đến những hình ảnh như dòng suối tre suối núi. Chính vì điều này mà Ân Tô Tô luôn cảm thấy anh quạnh quẽ như ngọc.Nhưng vào lúc này, trong giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh dường như có một ngọn lửa, hơi thở anh cũng ấm áp, như có như không khuấy động lớp nhung mềm mại trên tai cô, bốc cháy, như thể muốn khiến toàn thân cô từ tóc đến tận ngón chân bị đốt cháy.Cơ thể Ân Tô Tô cứng đờ, hơi thở hơi thất thường, cảm thấy một luồng hơi nước mềm mại bốc lên.Chính đôi môi mỏng của anh đang chậm rãi và kiên nhẫn miêu tả vành tai cô."Anh..." Hai má Ân Tô Tô nóng bừng đến mức gần như có thể chiên một quả trứng, cô cảm thấy ngứa quá nên theo phản xạ rụt cổ mình, cố gắng cứu tai mình khỏi môi lưỡi anh. Cô cực lực giữ cho giọng nói không run rẩy, nói, "Không đợi được tôi, vì sao không ngủ được?"Phí Nghi Chu trầm mặc, môi vẫn kề sát bên tai cô, nhẹ nhàng trả lời: "Chất lượng giấc ngủ của tôi từ trước đến nay không cao, ban đêm khó ngủ cũng dễ tỉnh giấc. Tối qua có em ở bên cạnh, tôi ngủ rất ngon."Những lời này làm Ân Tô Tô ngạc nhiên.Cô luôn cho rằng chỉ có người hay lo lắng mới khó ngủ vào ban đêm, hóa ra người như anh cũng có phiền não?Cô quay người, ngước mắt trong vòng tay anh, trong mắt cô tràn ngập ánh trăng, sáng lạ thường, nửa quan tâm nửa tò mò: "Anh ngủ không ngon là do sinh lý hay tâm lý?"Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn cô, ngón tay lướt dọc theo gò má mềm mại của cô, ch*m r** v**t v*: "Tâm lý chiếm đa số."Những vết chai trên đầu ngón tay anh cọ xát vào khuôn mặt thanh tú của cô, khiến làn da cô ngứa ngáy, trái tim cũng ngứa ngáy. Cô không nhịn được giơ tay lên, nắm đầu ngón tay của anh vào lòng bàn tay mình, ngăn cản anh lại khiêu khích cô.Ân Tô Tô chớp mắt, buột miệng: "Anh cũng có chuyện phiền lòng sao?"Phí Nghi Chu nhìn cô, nhất thời không nói nên lời.Cô gái vừa mới tắm xong, trên người toát ra một mùi thơm nhẹ nhàng tươi mát. Đó là một loại hương vị giống như dâu tây và sữa hòa quyện vào nhau, khi thẩm thấu vào mũi Phí Nghi Chu, tựa hồ anh có thể cảm nhận được vị ngọt nhàn nhạt ở đầu lưỡi.Anh luôn cảm thấy cô giống như một phù thủy, sinh ra đã có thần thông, có thể dễ dàng phá hủy bức tường thành bằng thép mà anh đã xây dựng.Sự tự chủ và lý trí hoàn hảo của anh đều vô ích trước mặt cô.Đôi khi cảm thấy bản thân mình buồn cười. Đã nhiều năm như vậy, anh vẫn không có chút tiến bộ nào khi đối mặt với cô."Chừng nào còn sống sẽ luôn có phiền não."Phí Nghi Chu trả lời cô một cách nhẹ nhàng bâng quơ trong lúc tùy ý chơi đùa với bàn tay cô đang nắm ngón tay của anh. Nhỏ nhắn, mềm mại và thanh tú, mu bàn tay tinh tế, giữa lòng bàn tay có từng lớp thịt mềm mại, nhìn rất hồng hào, thích mắt, khi nhẹ nhàng nắm chặt trông giống như một cái bánh bao nhỏ, bị bao vây trong lòng bàn tay rộng của anh, "Tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ."Ân Tô Tô cảm thấy xấu hổ, năm ngón tay và lòng bàn tay của cô bị anh xoa như bột, mặt không khỏi nóng lên.Vừa rồi cô đưa tay bắt lấy tay anh, định không cho anh chạm vào mặt mình, không ngờ đại thiếu gia không chạm vào mặt cô nữa, thay vào đó lại phát hiện ra một "món đồ chơi" mới - bàn tay của cô.Ân Tô Tô không thể rút tay ra cũng không thể kêu dừng lại, không còn cách nào khác là để sếp lớn này tiếp tục đùa nghịch, cố gắng nói tiếp với giọng điệu như thường: "Trên thế giới có tổng cộng tám tỷ người đang sống, so sánh bản thân anh với những thường dân như chúng tôi, không phải rất thỏa đáng."Phí Nghi Chu nhướng mày: "Những điều khoản trong thỏa thuận đều đã được phê duyệt, bất động sản và các loại tài nguyên mềm mà em muốn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì trong vòng một tháng mọi thứ sẽ đứng tên em. Em xác định mình là 'thường dân'?"Ân Tô Tô nghẹn ngào trước lời nói của anh, 囧 nói: "Tôi thật may mắn khi gặp được một ông chủ hào phóng như anh. Nếu không có anh, có lẽ tôi vẫn đang chật vật trả khoản vay mua nhà hàng tháng."So với đại đa số người bình thường làm công việc sáng đi chiều về, người nổi tiếng quả thực có mức lương cao, lương của một số nghệ sĩ hàng đầu cho một bộ phim vượt xa tổng thu nhập của một gia đình trong cả cuộc đời.Tuy nhiên, thu nhập của người nổi tiếng dù có cao đến đâu cũng chỉ là hạt cát so với những gia đình hào môn thuộc tầng lớp thượng lưu.Ân Tô Tô nhẹ nhàng thở dài rồi nói tiếp: "Thường dân có rất nhiều nỗi lo lắng, chẳng hạn như khoản vay mua nhà mua xe, người già ốm đau phải chữa bệnh, trẻ con lớn phải đi học, các mối quan hệ với người thân, bạn bè và người yêu. Không giống với anh, cái anh phiền não có thể như phải chọn bên B nào cho dự án mấy tỷ, hay gửi hàng trăm tỷ tiết kiệm vào ngân hàng nào."Phí Nghi Chu đóng vai trò là người chăm chú lắng nghe nhất, nghe được lời cuối cùng cô nói, anh chợt mỉm cười, tựa hồ có chút bất đắc dĩ: "Thì ra đây chính là ấn tượng cố đế của em đối với tôi."Ân Tô Tô nghe vậy, trong mắt cô hiện lên một tia kinh ngạc, vô thức trả lời: "Vậy anh còn phiền não khác hả?"Ánh mắt Phí Nghi Chu nghiêm túc nhìn cô chằm chằm, trả lời: "Ví dụ như khi không thấy em, tôi luôn lo lắng xem hôm nay em đi làm có tốt không, có ăn ba bữa đúng giờ không, có bị khinh thường không, có chịu ấm ức không."Ân Tô Tô đột nhiên ngây người.Sau đó nghe thấy Phí Nghi Chu tiếp tục nói: "Phiền não làm sao mới có thể khiến em vô ưu vô lo, làm sao mới có thể khiến em mỗi ngày đều vui vẻ.""..." Ân Tô Tô mở to mắt, gần như nghi ngờ mình đã nghe nhầm. Cô giơ ngón trỏ lên chỉ vào mình trong không khí: "Phiền não của anh, nói tới nói lui, sao giống như đều liên quan đến tôi thế?"Vẻ mặt đại công tử có chút lười biếng, suy nghĩ về kết luận của cô hai giây, sau đó thuận miệng trả lời: "Cũng gần như vậy."Ân Tô Tô không biết nói tiếp thế nào, chỉ có thể im lặng.Tim cô đập mạnh trong lồng ngực hàng chục lần, giống như một con nai con đang vui đùa, như thể một giây tiếp theo lồng ngực cô sẽ bị đánh bật ra, chào đón anh bước vào chạm tới trái tim cô.Đối với một người đàn ông như vậy, ngay cả khi không nhắc đến xuất thân và gia cảnh của anh, cũng quá dễ dàng yêu anh.Anh thực sự biết cách làm cho một cô gái rung động. Thậm chí không cần bất kỳ hành động cụ thể nào, chỉ cần một cái chạm môi và vài lời nói là có thể chiếm được cảm tình của người ta."Sao không nói?" Cảm nhận được sự lơ đãng của cô, Phí Nghi Chu cọ đầu ngón tay vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cô."..." Ân Tô Tô tỉnh táo lại, cong môi mỉm cười với anh, lựa chọn câu trả lời hoàn mỹ nhất, "Ngài quan tâm tôi nhiều như vậy, khiến tôi cảm nhận như có gió xuân ấm áp thổi vào mặt ở thành phố xa lạ này. Tôi thực sự rất cảm động. Cảm ơn."Phí Nghi Chu: "..."Phí Nghi Chu nhướng mày, nhìn thẳng vào cô, giọng điệu có chút tùy ý: "Cảm động cỡ này, chỉ nói hai câu liền tính là 'cảm ơn'?"Ân Tô Tô cảm thấy vô cùng khó hiểu, chân thành hỏi: "Vậy ngài muốn tôi cảm ơn như thế nào?"Phí Nghi Chu: "Ôm tôi."Ân Tô Tô: "..."Ân Tô Tô chết lặng, cô cụp mắt xuống, liếc nhìn tư thế hiện tại của cô và anh, cảm thấy dở khóc dở cười, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ nhân sinh:"Nhưng không phải bây giờ chúng ta đang ôm nhau sao?"Chặt đến nỗi eo cô gần như bị cánh tay anh véo ra dấu.Còn muốn ôm thế nào nữa?Sau đó nghe thấy ông chủ nói với giọng bình tĩnh: "Bây giờ là tôi ôm em, tôi muốn em ôm tôi.""..." Ân Tô Tô lại im lặng. Không còn cách nào khác là chủ động vòng tay qua cổ người đàn ông, siết chặt trong vòng tay anh, rồi lại siết chặt.Người đẹp mềm mại chủ động nhào vào trong lòng, Phí Nghi Chu cong môi không để lại dấu vết, hai tay thu lại, thuận thế hoàn toàn ôm chặt toàn bộ cơ thể cô vào trong ngực, ôm chặt cùng với cô.Ân Tô Tô lại hơi cứng người.Khoảng cách vốn đã rất gần, khi cô siết chặt anh kéo lại, cả đầu cô gần như vùi vào hõm cổ anh, cô có thể cảm nhận rõ ràng chóp mũi mát lạnh và hàng mi dày mềm mại của mình đang cọ sát vào làn da trên động mạch cảnh của anh.Tư thế này, cô giống như một con búp bê xinh đẹp, bị chiếm giữ độc quyền bởi một đứa trẻ ấu trĩ bị ám ảnh bởi cô, bá đạo đến mức không có lý do gì để giải thích.Tim Ân Tô Tô đập điên cuồng trong lồng ngực, toàn bộ máu trong cơ thể cô như dồn hết lên má và tai, xấu hổ đến mức nín thở.Hương thơm lạnh lẽo dễ chịu lơ lửng trong không khí, khi nhiệt độ cơ thể ở cổ anh lan tỏa, dường như có chút ấm áp, khiến cô có chút buồn ngủ. Nín thở hai giây, hít một hơi nhỏ rồi hít thật sâu mùi hương của anh.Thật nhiễu loạn.Trong lòng Ân Tô Tô hoang mang rối loạn, không dám chạy trốn, chỉ có thể tự động điều chỉnh tư thế trong vòng tay Phí Nghi Chu, hơi trượt xuống, quay đầu sang một góc, áp má vào ngực anh.Hít một hơi nữa, cuối cùng cũng hít thở không khí trong lành.Ân Tô Tô thư giãn một chút.Vừa rồi toàn bộ não bộ của cô đều bị khứu giác và xúc giác xâm chiếm, lúc này, oxy trong lành tràn ngập trong não cô, một số giác quan trì độn của cô bắt đầu hồi sinh.Cô giật mình giây lát, nghe thấy tiếng nhịp tim của người đàn ông truyền đến từ tai mình, thình thịch thình thịch, nặng nề và rất có ích, nhưng tần số quá nhanh.Ân Tô Tô bối rối, ngước mắt lên, nhìn hàm dưới góc cạnh trên đầu, mờ mịt nói: "Nhịp tim anh hơi nhanh."Rất kỳ quái, trái ngược với nhịp tim có chút dồn dập, vẻ mặt Phí Nghi Chu vẫn bình thường, bình tĩnh đáp lại cô: "Ừm."Ân Tô Tô chớp mắt rồi nói thêm: "Tôi nhớ, tối qua khi đi ngủ, anh đã nói với tôi rằng anh có khả năng điều hòa tim mạnh mẽ nhờ tập thể dục quanh năm, cho nên nhịp thở và nhịp tim của anh chậm hơn người bình thường."Phí Nghi Chu gật đầu: "Đúng vậy, tôi đã nói.""Vậy nhịp tim của anh hiện tại đột nhiên không còn chậm nữa." Ân Tô Tô thực sự tò mò, rất có lòng hiếu học, hỏi: "Lại là nguyên lý khoa học gì vậy?"Nghe vậy, Phí Nghi Chu không trực tiếp trả lời cô. Anh chỉ dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên, cụp mắt xuống, cắn nhẹ chiếc mũi xinh xắn của cô.Lông mi Ân Tô Tô rung lên hai lần, càng bối rối hơn:?Phí Nghi Chu: "Bây giờ nghe lại xem."Mặt Ân Tô Tô đỏ bừng, cô không biết anh có ý gì nên cũng không hỏi thêm nữa, vội dựa vào ngực anh lắng nghe, sau đó ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nói: "So với vừa rồi còn nhanh hơn."Phí Nghi Chu im lặng, bàn tay to lớn ôm lấy sau đầu cô đưa tới trước mặt, vẫn như cũ cúi gần hơn, lần này anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô.Hai giây sau, anh dời môi ra, đôi mắt sâu thẳm đầy sương mù, giọng nói trầm khàn có chút kiềm chế: "Nghe lại lần nữa."Mặt Ân Tô Tô càng đỏ hơn, lại vâng lời nghe nhịp tim của anh, ngẩn ngơ nói: "Trời ơi, đập nhanh quá...""Bây giờ đã hiểu chưa.""...""Nhịp tim của tôi chậm là do tình trạng thể chất của tôi." Phí Nghi Chu nhìn cô chăm chú, thì thầm, "Nhịp tim của tôi đập nhanh hơn chỉ bởi vì em."*Sau khi nghe Phí Nghi Chu nói, hai má Ân Tô Tô nóng bừng đến mức mất đi tri giác. Cô bối rối đến mức không dám nói thêm gì với anh hay nhìn vào mắt anh nữa, hắng giọng nhanh chóng nói một câu "sáng sớm mai tôi phải đến trường quay nên ngủ trước đây, ngủ ngon" rồi tuột khỏi vòng tay anh như một con cá, đắp chăn nhắm mắt ngủ.Sau đó, cảm thấy eo mình thắt lại, được ôm bởi một cánh tay nam tính khỏe mạnh.Có lẽ vì sợ làm phiền giấc ngủ của cô nên lần này anh chỉ nhẹ nhàng ôm cô, ban đầu hơi thở của anh có chút hỗn loạn và đục ngầu, nhưng sau khi anh cố gắng hết sức để khống chế thì nó dần dần điều chỉnh về tần số bình thường.Tim Ân Tô Tô đập thình thịch, lúc đầu cô rất lo lắng, nhưng khi nhìn thấy Phí Nghi Chu chỉ vòng tay qua eo cô không tiến thêm bước nào nữa, thần kinh của cô cũng thoải mái hơn.Sự mệt mỏi cả ngày bao trùm lấy cô, mí mắt bắt đầu tranh đấu, cuối cùng cô bị đội quân buồn ngủ đánh bại, chìm vào giấc ngủ sâu dưới hơi thở nhẹ nhàng của Thái tử gia trên gối.Khi tỉnh dậy, không thấy chồng kim chủ đâu cả.Ân Tô Tô quay đầu lại nhìn khoảng trống bên cạnh, cô thử dùng tay sờ thì thấy nhiệt độ đã lạnh.Rõ ràng, Phí Nghi Chu đã đi được một thời gian.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia