Edit+beta: LQNN203Ghế * dành cho nữ? Cái quái gì đây?Nghe thấy thuật ngữ kỳ lạ phát ra từ miệng Phí Nghi Chu, Ân Tô Tô chết lặng, đôi mắt đen trong veo mở to hơn cả chiếc chuông đồng, cô lắp bắp buột miệng: "Ghế, ghế gì cơ?"Người con trai cả cầm cuốn sách hướng dẫn trong tay, ung dung đưa cho cô, uể oải mà hàm ý nói: "Đây, trong sách hướng dẫn viết như vậy, em xem xem?"Sau đó Ân Tô Tô bối rối bước về phía trước, lấy cuốn sách từ tay Phí Nghi Chu, cụp mắt xuống và xem xét kỹ lưỡng.Thấy cuốn sách hướng dẫn này khá tinh tế, in màu trơn, bề mặt giấy rất mịn, trên bìa có mấy chữ Hán - hướng dẫn sử dụng ghế * dành cho nữ.Ân Tô Tô:...Khóe miệng Ân Tô Tô không ngừng co giật, một số cảm xúc phức tạp khó giải thích bằng lời, cô lại run rẩy đưa ngón tay lật sang trang đầu tiên.Chỉ trong vài giây, đọc sơ qua đoạn đầu tiên, khuôn mặt trong sáng và thuần khiết của cô đỏ bừng.Ghế * dành cho nữ, đúng như tên gọi, là chỗ dựa giúp tăng thêm kh*** c*m cho cuộc ân ái của các cặp đôi. Cách sử dụng cũng vô cùng thần kỳ, cần treo một đầu sợi dây thừng lên ghế tình yêu ở nơi cao rồi cho người dùng ngồi lên ghế.Vì loại ghế này sử dụng dây thừng có độ đàn hồi cực mạnh nên không chỉ đảm bảo an toàn cho người ngồi mà còn giúp cả hai bên dễ dàng thực hiện trực tiếp nhiều động tác khó với sự hỗ trợ của dây thừng...Đùng một tiếng, đầu Ân Tô Tô nổ tung như quả cà chua chín, ngón tay như bị bỏng, cô ném cuốn sách hướng dẫn có "hình minh họa" xuống đất với vẻ khiếp đảm.Tuy nhiên, giây tiếp theo, một bàn tay mảnh khảnh như ngọc lọt vào tầm mắt cô, duyên dáng và bình tĩnh cầm cuốn sách lên.Phí Nghi Chu rũ mí mắt xuống, tiếp tục đọc hướng dẫn, không ngước mắt lên mà hỏi nhỏ: "Ghế này em mua khi nào?"Ân Tô Tô lấy tay che mặt, xấu hổ đến mức muốn đào hố chôn mình, mặt đỏ bừng giải thích: "Em, sao em lại vô cớ mua thứ này chứ? Đây là quà chị Lương tặng em, chiều nay nhận được em cũng không mở ra nhìn, tiện tay vứt vào xe mang về.""Lương Tịnh tặng quà cho em?" Nghe vậy, trong giọng điệu bình tĩnh thường ngày của đại thiếu gia ẩn chứa một tia kinh ngạc hiếm thấy. Anh khẽ ngước mắt lên, ánh mắt sau tròng kính vô tình rơi vào khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng của cô, hỏi: "Sao Lương Tịnh lại tặng em thứ này?"Lúc này, trong đầu Ân Tô Tô tràn ngập những hình minh họa trong sách hướng dẫn, cơ thể cô khô khốc không thể giải thích được, mặt càng ngày càng nóng, không đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mắt anh. Chỉ tiếp tục che má, do dự: "Chị Lương nói, những gia tộc hào môn hàng đầu đều là mẹ quý nhờ con, em nên mang thai sinh con cho anh càng sớm càng tốt, củng cố địa vị con dâu lớn nhà họ Phí."Lời vừa dứt, phòng ngủ chính rộng lớn rơi vào im lặng trong giây lát.Một lúc sau, Phí Nghi Chu lười biếng nhướng mày, ném cuốn sách sang một bên, đôi chân dài chậm rãi bước đến chỗ Ân Tô Tô, đứng yên, rồi đưa bàn tay phải khớp xương rõ ràng về phía cô, xòe ra.Ân Tô Tô liếc nhìn hành động của anh, cắn môi do dự vài giây, sau đó đặt tay trái vào lòng bàn tay anh.Những ngón tay mảnh khảnh của anh siết chặt một cách mạnh mẽ, lực nhẹ nhàng không thể cưỡng lại, nhẹ nhàng kéo cô, ôm thật chặt vào lòng.Phí Nghi Chu dùng ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, cúi đầu nhìn cô, nói: "Vậy em nghĩ thế nào?"Tai và cổ Ân Tô Tô phủ một tầng mây đỏ, cô bối rối quay lại nhìn anh, chớp mắt: "Em nghĩ thế nào gì cơ?"Anh dùng ngón tay cái ấn lên môi cô, chậm rãi ấn vào hai miếng thịt mềm mịn, giọng điệu bình thản nói: "Quản lý của em cho rằng mẹ quý nhờ con, muốn em nhanh chóng sinh con cho anh, em nghĩ thế nào?"Đầu ngón tay của người đàn ông được bao phủ bởi một lớp chai mỏng nhưng cứng, khi chạm vào sẽ cảm thấy thô ráp, anh nhẹ nhàng xoa xoa đôi môi của cô gái, khiến Ân Tô Tô rùng mình theo từng cú v**t v*.Cô nhịn không được, giơ tay nhẹ nhéo nhéo xương cổ tay gầy gò lạnh lẽo của anh, chân thành đáp: "Đương nhiên em không có suy nghĩ 'mẹ quý nhờ con'. Em là vợ anh, sau này cho dù chúng ta có con cũng chỉ có một lý do, đó là chúng ta yêu nhau sâu sắc. Con cái là kết tinh tình yêu của chúng ta, hoàn toàn không phải là công cụ được sử dụng thông qua những âm mưu để củng cố địa vị trong gia đình hào môn."Khóe môi Phí Nghi Chu hơi nhếch lên, trong mắt mang theo nụ cười nhàn nhạt: "Anh và em suy nghĩ giống nhau."Ân Tô Tô vươn tay ôm lấy anh, tựa đầu vào vòng tay anh, giọng cô nhẹ nhàng như mơ: "Anh là A Ngưng mà em thích nhất, em tin tưởng anh, cũng tin tưởng tình cảm của chúng ta."Suy nghĩ của Phí Nghi Chu hơi động, anh cúi đầu hôn lên khóe môi cô, nhẹ nhàng hỏi: "Vậy em có muốn có con với anh không?"Ân Tô Tô giật mình, ngước mắt nhìn anh, bối rối nói: "Anh hỏi lạ quá. Làm sao một gia tộc lớn như nhà anh lại có thể cho phép anh không có con?"
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia