Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Lời nhận xét bình tĩnh tự nhiên của Phí Nghi Chu trực tiếp khiến Ân Tô Tô im lặng mười giây.Đến giây thứ mười một, cuối cùng cô cũng lên tiếng, nghiêm túc nói với chồng kim chủ bên kia đại dương trong video: "Vị tiên sinh này, bây giờ em rất nghiêm túc, xin anh hãy chú ý đến lời nói của mình."Cô rõ ràng là sợ anh hiểu lầm nên mới chân thành giải thích với anh, tên b**n th** này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?Trong video, vẻ mặt của Phí Nghi Chu vẫn bình tĩnh, anh nhìn thẳng vào cô nói: "Anh cũng rất nghiêm túc."Ân Tô Tô bị anh làm cho nghẹn lời, dở khóc dở cười nói: "Em chỉ nói ra sự thật thôi. Anh là chồng trên giấy chứng nhận của em, là chồng của em. Anh không phải là người đàn ông của em thì là gì? Nói 'anh là người đàn ông của em' cũng gọi là trêu chọc anh à?"Lời vừa dứt, người con cả rơi vào trầm mặc hiếm có. Phí Nghi Chu nhìn khuôn mặt hiện lên trong màn hình, đột nhiên nhướng mày khó phát hiện, nhất thời không nói một lời.Anh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh và thoải mái như cũ, nhưng ánh mắt thẳng tắp không đáy, nhìn thẳng vào cô qua video, nặng nề và ngột ngạt. Dù ở cách xa hàng ngàn dặm nhưng trái tim Ân Tô Tô như thắt lại khi bị anh nhìn, cô cảm thấy có chút hoảng không thể giải thích được.Cô hắng giọng, giả vờ thờ ơ hỏi: "Sao anh lại nhìn em như vậy?"Phí Nghi Chu trầm mặc một lát, nói: "Gần đây thái độ của em đối với anh có chút khác thường."Ân Tô Tô: "Có gì khác?"Phí Nghi Chu: "Trước kia em sẽ không quan tâm anh nhiều như vậy, cũng sẽ không nói anh là người đàn ông của em."Ân Tô Tô cảm thấy hơi buồn cười, nói với anh: "Vậy sao. Nhưng em nghĩ thái độ của em đối với anh vẫn luôn khá tốt."Phí Nghi Chu thâm ý nói: "Có thái độ tốt và để ý quan tâm là hai chuyện khác nhau."Anh không biểu thị rõ ràng bất cứ điều gì giữa các chữ, nhưng khi Ân Tô Tô nghe những lời này, cô vẫn có chút kinh sợ.Sau khi cô nhận ra mình đã bị anh thu hút, cô thực sự đã có một cuộc đấu tranh tinh thần trong lòng. Như Lương Tịnh đã nói, cuộc hôn nhân của họ chỉ là một sự thỏa thuận, có quá nhiều điều không chắc chắn trong tương lai, mà hiện tại sự chiều chuộng của anh dành cho cô, lòng tốt của anh dành cho cô, rất có thể chỉ vì vẻ đẹp và sự mới mẻ.Nhưng cô không muốn trốn tránh cảm xúc của mình nên đã thẳng thắn đối mặt với trái tim mình, tự nhủ rằng thích chính là thích, vì vậy cô quyết định cống hiến hết mình cho mối quan hệ với anh bất chấp hậu quả và tương lai.Có lẽ trước mặt người mình thích, năng lực nghiệp vụ có mạnh đến mấy cũng vô dụng, dù kỹ năng diễn xuất có tốt đến mấy cũng không thể kiềm chế được tình yêu của mình.Chỉ bằng một câu nói, đã bị anh nhìn ra manh mối.Ân Tô Tô có chút bối rối, hắng giọng nói: "Chúng ta là vợ chồng, em quan tâm anh để ý anh là điều đương nhiên, anh không cần phải ngạc nhiên như vậy." Nói tới đây, cô có vẻ xấu hổ, dừng một chút, cụp mắt xuống lẩm bẩm nói thêm, "Bởi vì sau này có thể em sẽ biểu lộ rõ ràng hơn, anh tốt nhất nên nhanh chóng làm quen đi."Phí Nghi Chu bị suy nghĩ của cô chọc cười, vô cùng hứng thú nói: "Xin hỏi Ân tiểu thư, em đang ra lệnh cho anh à?"Ân Tô Tô nghe thấy tiếng, ngước mắt lên nhìn anh, hết sức nghiêm túc mà sửa lại: "Đây là 'đề nghị chân thành' của em."Phí Nghi Chu cười nhẹ. Sự mệt mỏi của hơn mười tiếng trên máy bay và sự tẻ nhạt của cuộc họp đàm phán giờ phút này đã nhạt nhòa đến mức anh không còn nhận ra nữa, anh chỉ cảm thấy chút vui mừng trở lại.Cô gái nhỏ trên màn hình giống như một nàng tiên có phép thuật, không cần nỗ lực gì, chỉ vài lời nói đã cuốn trôi mọi cảm xúc khó chịu của anh.Sau đó, hai người ngầm bỏ qua những người và chủ đề không quan trọng, vừa trò chuyện vừa làm việc riêng của mình.Ân Tô Tô khát nước nên cầm điện thoại vào bếp lấy cốc nước, sau đó mở tủ lạnh tìm một hộp nước trái cây không đường, chuẩn bị rót cho mình một ít. Không nỡ đặt điện thoại xuống, tay trái cô cầm điện thoại, tay phải đặt cốc lên bàn, sau đó lấy hộp nước trái cây đưa lên miệng, cắn mở nắp rót ra.Bên phía Berlin, nhân viên dọn phòng mang cà phê mới xay và trái cây ăn vặt đến, Phí Nghi Chu cầm cốc lên uống một ngụm, vừa đeo kính lên, đang trả lời tài liệu trên máy tính thì nghe thấy tiếng rót nước. Đôi mắt sau ống kính của anh vô thức mỉm cười, anh quay người sang một bên nhìn vào màn hình điện thoại đặt bên cạnh.Nhìn thoáng qua, anh đã nhìn thấy hộp nước trái cây trên tay Ân Tô Tô.Anh khẽ cau mày, nhắc nhở: "Lâu như vậy em không về, mấy thứ trong tủ lạnh chắc đã hết hạn sử dụng, không thể dùng được."Ân Tô Tô dừng lại một lúc, phản ứng lại, cô nhanh chóng giơ hộp nước trái cây lên nhìn xuống phía dưới, thở phào nhẹ nhõm và nói: "Không sao không sao, hạn sử dụng đến ngày mai, em không chú trọng đến thế."Nói xong cô cầm cốc lên uống hết trong một ngụm.Phí Nghi Chu buồn cười bất đắc dĩ nói: "Cẩn thận nửa đêm bị tiêu chảy."Ân Tô Tô đặt chiếc cốc trở lại bàn với một tiếng "cạch", hờn dỗi trả lời: "Mọi lời nguyền sẽ bị bật lại." Cô hừ hừ hai tiếng, đi đến tủ quần áo trong phòng ngủ tìm quần áo sạch ở nhà."Bây giờ em định làm gì?" Giọng nói của Phí Nghi Chu lại vang lên từ ống nghe, tùy ý hỏi cô. Giọng nói của anh rất từ ​​tính, trong trẻo và du dương, được khuếch đại bởi loa điện thoại và thêm một chút sóng điện thoại, có cảm giác mờ đục, âm sắc trầm thấp, lười biếng và tản mạn gợi cảm.Màng nhĩ của Ân Tô Tô bị giọng nói của anh hôn nhẹ nhàng, tai cô nóng lên, cô ngập ngừng rồi mới trả lời: "Vừa lấy đồ ngủ, định vào phòng tắm tắm rửa."Nhận được câu trả lời bốn chữ, vẻ mặt Phí Nghi Chu hơi ngưng tụ, anh cảm thấy một luồng nhiệt không rõ nguyên nhân bốc lên từ cơ thể mình, khiến ngón trỏ mơ hồ có cảm giác ngứa ngáy. Nó khơi dậy cơn nghiện và h*m m**n vốn luôn bị kiềm chế, đè nén, ngo ngoe rục rịch, ngứa ngáy trong lòng và xương tủy, không thể gãi hay loại bỏ.Hình ảnh cô nằm trên bàn vẽ của anh hiện lên trong đầu.Dáng vẻ không manh áo che thân.Da cô trắng như băng tuyết, trái mâm xôi đỏ mọng, xinh đẹp và thánh thiện như một thiên thần rơi xuống trần gian.Cố tình chính là cô có khuôn mặt thánh thiện và trong sáng như vậy, khi được ngón tay, môi và lưỡi của anh yêu thương, má cô ửng hồng, con ngươi mê ly tan rã, cằm hếch cao, môi hơi hé mở, đầu lưỡi hồng hồng bên trong đang chạm vào cô một cách nhẹ nhàng và nhạy cảm.Cô trông sợ hãi, xấu hổ và vô cùng háo hức được anh chiều chuộng.Ngón trỏ Phí Nghi Chu hơi nhảy lên, anh giơ tay lên, lặng lẽ nới lỏng cà vạt, thân hình cao lớn uể oải tựa lưng vào ghế, khi nói lại, giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ, nói: "Đúng rồi, tiểu lục vừa gọi cho anh."Ân Tô Tô bỏ điện thoại di động vào túi áo, vừa lấy ra một chiếc váy ngủ mùa thu từ trong hộp đựng đồ trong tủ quần áo rồi cầm vào tay, nghe xong, cô trả lời anh một cách tự nhiên: "Ừm. Mạn Mạn gọi cho anh có chuyện gì thế?""Gần đây con bé đã mua một số đồ dùng thủ công mới, không thể làm theo hướng dẫn, muốn tham khảo với em, hẹn gặp em vào chủ nhật tới." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói, "Nếu em bận không tiện, anh sẽ từ chối con bé.""Cuối tuần sau?" Ân Tô Tô suy nghĩ cẩn thận một lúc rồi nói: "Bộ phim web drama kia của em có lẽ sẽ đóng máy vào cuối tuần tới, được ạ. Nhưng tại sao Mạn Mạn lại thông qua anh? Em ấy và em kết bạn trên WeChat rồi mà."Phí Nghi Chu không để ý dùng ngón trỏ gõ lên trán, nhìn màn hình tối đen, chậm rãi nói: "Lại muốn mua một lô ngựa mới, kinh phí tương đối eo hẹp, gọi cho anh thuận tiện xin anh tài trợ."Ân Tô Tô nghe vậy phì một tiếng, trêu chọc: "Em hiểu rồi, tìm anh tài trợ là thật, hẹn em tham khảo thủ công mới là thuận tiện."Trong khi cô đang trò chuyện với anh thì đã bước vào phòng tắm, đặt quần áo thay lên kệ, sau đó lấy điện thoại từ trong túi ra, mỉm cười trước ống kính và nói: "Em sẽ tự hẹn thời gian gặp mặt với Mạn Mạn sau. Em phải chuẩn bị tắm đây, anh làm việc xong nghỉ ngơi sớm đi, tạm biệt."Nói xong, Ân Tô Tô đang định cúp video, nhưng không ngờ, người ở đầu dây bên kia đột nhiên nói: "Chờ một chút."Ân Tô Tô bối rối, ngón tay định cúp video lơ lửng phía trên màn hình, cô nhướng mày nghi hoặc, "Còn chuyện gì nữa sao?"Người đàn ông trên màn hình mặt mày như tranh, nhìn chăm chú vào cô cách xa ngàn dặm, nói: "Cho anh nhìn một chút."Ân Tô Tô: ?Ân Tô Tô sửng sốt, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì, vô thức hỏi: "Nhìn gì cơ?"Phí Nghi Chu chỉ nói một chữ.Chỉ trong nửa giây, toàn bộ bộ não của Ân Tô Tô nổ tung như thể bị đốt cháy. Mặt cô đỏ bừng, đôi mắt mở to, cô không thể tin được nhìn anh, gần như không thể tin vào tai mình."Anh nói gì?" Cô ngập ngừng xác nhận.Phí Nghi Chu lặp lại.Lần này, Ân Tô Tô nghe rõ ràng, rõ ràng không thể rõ ràng hơn. Cô xấu hổ và tức giận, nhất thời không tìm được lời nào để mắng tên lưu manh này, đỏ mặt mấy giây mới nói được: "Anh còn đang đi công tác, có thể tập trung vào công việc được không, nghĩ cái gì không hiểu được."Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Anh muốn tập trung vào công việc nhưng em lại gọi video, bảo anh tập trung thế nào được."Ân Tô Tô suýt hộc máu: "Em gọi video cho anh là để giải thích về hot search đó! Sợ anh hiểu lầm, em sai sao?"Phí Nghi Chu bình tĩnh hơn, nói: "Anh miễn cưỡng mới có thể kiềm chế bản thân, nhưng vừa nghe được giọng của em, nhìn thấy mặt em, anh liền nhớ em điên cuồng, em không sai, chẳng lẽ anh nhớ em là sai?"Ân Tô Tô: "..."Anh nói đúng, anh nói đúng, anh có cái miệng ngọt biết nói lời âu yếm, anh đúng hết.Ân Tô Tô bị lời nói của đại thiếu gia làm nghẹn ngào không nói nên lời, trong lúc im lặng, cô nghe thấy anh bình tĩnh tiếp tục cố gắng nói: "Nhìn một cái thôi, nhìn xong anh sẽ cúp video.""... Nhìn cái đầu anh ấy! Anh tắm rửa đi ngủ sớm đi." Ân Tô Tô xấu hổ đến mức không cho anh cơ hội tiếp tục những lời mặt dày vô liêm sỉ này. Tút một tiếng, dứt khoát cúp video.Bên kia đại dương, Berlin, do bị lệch múi giờ nên vẫn là ban ngày ban mặt.Phí Nghi Chu ngồi tựa lưng vào ghế văn phòng, nhìn màn hình điện thoại đã cắt đứt, hơi nhướng mày, lười biếng gõ gõ ngón trỏ lên trán, trầm tư.Lúc video bị cúp, thành thật mà nói, Phí Nghi Chu có chút sửng sốt.Con trai cả của Phí gia sống trên đời hơn ba mươi năm, đã tổ chức hàng trăm cuộc họp video lớn nhỏ, đây là lần đầu tiên trong lịch sử có người không nói hai lời dám cúp video của anh khi chưa được phép.Im lặng vài phút sau, Phí Nghi Chu đột nhiên nhắm mắt lại, nhéo lông mày, cười thầm.Bỏ đi vậy.Một tháng rưỡi không phải là thời gian ngắn, cũng không phải là thời gian dài, giai đoạn này cô và anh xa cách nửa địa cầu, nhìn trong video, cũng chỉ nhìn được nhưng không ăn được, gãi không đúng chỗ ngứa, không có ý nghĩa.Anh là một người đàn ông trưởng thành, so đo một cô gái nhỏ làm gì.Nhiều nhất là ghi nợ cho cô.Món nợ cô nợ anh, tính toán kỹ lưỡng cũng không hề ít, tóm lại sẽ trả dần cho anh từng món một.*Sau khi cúp video, Ân Tô Tô nhanh chóng đi tắm, đang đắp mặt nạ thì nhận được cuộc gọi từ chị Lương.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...