Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Mặt anh kề sát môi cô, bất kể là hành động hay giọng điệu khi nói chuyện đều tự nhiên như thể bình thường.Ân Tô Tô nghe vậy, mặt cô đột nhiên đỏ bừng, vô thức ngửa cổ ra sau, kéo dãn khoảng cách giữa môi và má anh thêm vài centimet.Phí Nghi Chu để ý người trong ngực mình né tránh, nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh sâu thẳm, nhẹ nhàng hỏi: "Không muốn?""Không, không phải." Ánh mắt Ân Tô Tô lóe lên, cô gần như không dám nhìn thẳng vào mắt anh, hơi nóng nóng hổi từ má truyền đến tai và cổ, lắp bắp nói: "Không có không muốn."Dù khẩn trương đến đâu, cô vẫn luôn có thể hiểu được những nguyên tắc cơ bản.Quan hệ hiện tại giữa cô và anh, anh vừa là kim chủ vừa là chồng, yêu cầu cô một nụ hôn, về tình về lý cô không thể kháng cự.Phí Nghi Chu hỏi: "Vậy em trốn cái gì?""Có chút..." Cô cắn nhẹ môi dưới, mặt càng lúc càng đỏ, phải mất mấy giây mới lẩm bẩm mấy chữ: "Ngại."Phí Nghi Chu nghe Ân Tô Tô nói vậy, lại nhìn khuôn mặt đỏ bừng và xấu hổ của cô, vô cớ cảm thấy thoải mái và vui vẻ không thể giải thích được. Thực ra anh không phải là người kiên nhẫn cho lắm nhưng cô lại đặc biệt đến mức anh sẵn sàng dùng hết sự kiên nhẫn và dịu dàng của mình khi đối mặt với cô."Chỉ là hôn mặt thôi." Đôi môi mỏng của anh di chuyển đến tai trái ẩn dưới mái tóc dài rối bù của cô, cảm thấy chiếc khuyên tai tròn nhỏ đặc biệt đáng yêu, nên không nhịn được hôn lên tai cô một cái. Làm mẫu cho cô: "Giống như thế này, chắc cũng không khó lắm.""..." Ân Tô Tô không ngờ anh lại đột nhiên hôn lên tai cô, dây thần kinh ở đó dày đặc và rất mỏng manh, chỉ cần cái chạm nhẹ nhất cũng sẽ ngứa ngáy trong lòng, làm sao chịu nổi nụ hôn trêu chọc của anh.Cơ thể cô hơi cứng đờ, hơi thở bình tĩnh vốn đều đặn cũng bị gián đoạn, da thịt khắp người khô khốc, cô ngập ngừng sờ lên miệng.Hôn anh một cái cũng không có gì. Vấn đề là cô mới ngủ dậy, còn chưa kịp đánh răng.Đang lúc do dự, lại nghe thấy Thái tử gia nhẹ giọng nói, thiện ý đưa ra phương án thứ hai: "Nếu không muốn hôn mặt thì có thể hôn môi, tôi hoàn toàn tôn trọng em."Ân Tô Tô: "..."Ba vạch đen trượt xuống trán Ân Tô Tô, nghĩ thầm tôi nên cảm ơn ngài nha, vị Bồ Tát sống ân cần nhất vũ trụ.Không còn cách nào.Ân Tô Tô biết mình không thể tránh khỏi nụ hôn chào buổi sáng này nên chỉ có thể dùng mười hai vạn chuyên môn của mình, liều một phen, cắn răng, một tay níu cổ anh, tay kia kẹp cằm anh sang một bên, chu miệng hôn lên.Động tác mượt mà và trôi chảy trong một lần. Sức lực đủ mạnh, lấy đà mãnh liệt, đã tạo ra một tiếng "bẹp" rõ ràng.Hôn xong, Ân Tô Tô hé môi ra, bàn tay đang ôm cổ Phí Nghi Chu buông lỏng, nói: "Được rồi được rồi, hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, anh mau đến công ty..."Không ngờ còn chưa nói xong, chữ "đi" cuối cùng chưa kịp lăn ra khỏi đầu lưỡi, cô lại lần nữa 囧----Xong đời!Vừa rồi hôn mãnh liệt đến mức để lại vết dâu tây ngay trên khuôn mặt hoàn mỹ của Thái tử gia rồi! Nhỏ nhắn mà tinh tế, tròn trịa mượt mà, còn là một màu hồng phấn..."Xin lỗi xin lỗi..." Ân Tô Tô lo lắng đến nỗi trán đổ mồ hôi, cô chắp hai tay lại, nói năng lộn xộn mà xin lỗi, "Tôi không phải cố ý hôn anh để trả thù cá nhân đâu. Tuyệt đối không phải, thực sự không phải!"Ôi trời ơi.Lát nữa anh còn phải đến công ty, còn phải gặp chủ tịch tức bố anh.Cô tưởng tượng trong đầu, cảnh tượng Phí tổng lạnh lùng mang theo quả dâu tây nhỏ này xuất hiện trước mặt Phí Thiện Thanh và các giám đốc điều hành cấp cao khác của Phí thị, đột nhiên đầu cô choáng váng, mắt tối sầm, suýt nữa ngất đi tại chỗ.Tuy nhiên, trong khi Ân Tô Tô đang hoảng loạn thì Phí Nghi Chu lại bình tĩnh không chút gợn sóng.Sau khi nghe Ân Tô Tô nói, nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô như nhìn thấy ma giữa ban ngày, Phí Nghi Chu đại khái đoán được cô gái này lại làm chuyện tốt gì.Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, rũ mi nhìn cô, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói: "Đưa điện thoại cho tôi."Tim Ân Tô Tô đập như điên, cô không biết tại sao kim chủ ba ba lại đòi điện thoại di động, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa tay chạm vào điện thoại của mình rồi ngoan ngoãn đưa cho anh, vẻ mặt "thành thật, ngoan ngoãn, hiểu chuyện".Phí Nghi Chu nhận điện thoại từ Ân Tô Tô, rũ mắt liếc nhìn một cái, điều đầu tiên anh chú ý đến là chiếc ốp điện thoại đầy màu sắc của cô.Trên bề mặt vỏ có in hình chân dung búp bê hoạt hình. Nhân vật chính đội mũ ô sa màu đen, mặc quan phục màu đỏ tươi, bàn tay cầm một thỏi vàng, trong lòng ôm hàng ngàn vàng bạc, trên mặt mang theo nụ cười, hào quang có con rồng vàng, là Thần Tài vui vẻ.Ngoài ra còn có câu đối ở hai bên ốp điện thoại: Gió nổi nước lên, Thần Tài chiếm hữu thân tôi.Hoành phi: Kiếm tiền là quan trọngPhí Nghi Chu không khỏi hơi nhướng mày.Ân Tô Tô phát hiện anh đang nhìn vào chiếc ốp điện thoại di động Thần Tài của cô, tâm trạng vốn đã xấu hổ lại càng xấu hổ hơn. Cô ho khan, cẩn thận dùng ngón tay nắm nhẹ đầu điện thoại xoay lại trong lòng bàn tay to rộng của anh, nhẹ nhàng nhưng không khỏi cười ngượng ngùng nhắc nhở: "Đây mới là mặt trước điện thoại."Phí Nghi Chu nhìn cô một cái, ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc.Ân Tô Tô nín thinh, biết mình đã xúc phạm chỉ số thông minh của kim chủ đại lão nên chỉ có thể lúng túng rút tay lại.Ánh mắt Phí Nghi Chu quay lại màn hình điện thoại.Chức năng camera của điện thoại thông minh không yêu cầu mở khóa mới có thể sử dụng. Anh di chuyển đầu ngón tay một chút, bấm vào camera trước ở cuối màn hình.Ân Tô Tô vô thức nhìn sang, thấy khuôn mặt của một người đàn ông lập tức phản chiếu trên màn hình, các đường nét trên khuôn mặt rất sâu sắc và ba chiều, không thể nghi ngờ là đẹp đến mức không có sai sót nào về tướng mạo.Người đàn ông thờ ơ nhìn màn hình điện thoại di động, nửa giây sau, đột nhiên quay đầu sang một góc nào đó, má trái lọt vào ống kính, làn da trắng nõn nà thanh tú đến mức không có khuyết điểm hay lỗ chân lông nào, nhờ đó mà dấu ấn dâu tây có vẻ trông bắt mắt hơn."..." Còn tưởng người đàn ông này muốn điện thoại để làm gì, hóa ra là soi gương bằng camera trước.Ân Tô Tô tuyệt vọng che mặt quay đầu đi, không dám nhìn biểu cảm trên mặt Phí đại công tử nữa.Nhưng, ngoài dự đoán của Ân Tô Tô, sau khi nhìn thấy vết dâu tây mơ hồ trên mặt trái của mình, Thái tử gia không hề khó chịu cũng không tức giận, đôi lông mày rậm thậm chí còn không hề biểu hiện một chút bất mãn hay khó chịu nào.Anh chỉ nhìn chằm chằm vào dấu hôn trên má trái, không nói gì một lúc.Trong phòng rơi vào yên tĩnh.Vài giây sau."Tách" một tiếng, Phí Nghi Chu tắt màn hình điện thoại, trả điện thoại lại cho cô gái đang nơm nớp lo sợ trong lòng, lười biếng nói: "Lần sau đừng hôn mạnh như vậy, tôi còn phải đi làm, để đồng nghiệp nhìn thấy không hay lắm."Ân Tô Tô nhìn khuôn mặt tuấn tú phía trên đầu cô, vẻ mặt dần dần trở nên bối rối, không hiểu sao buột miệng hỏi: "Anh thực sự cảm thấy không tốt sao?"Phí Nghi Chu:?Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn cô: "Có ý gì?"Sau đó nhìn thấy cô gái duỗi ra một ngón tay trắng nõn gầy gò, chỉ vào mặt anh trong không trung, nói: "Khóe miệng anh rõ ràng đang chậm rãi nhếch lên, hơn nữa còn có xu hướng ngày càng cao, sẽ lập tức hình thành 'nụ cười người dì*'."*Là ngôn ngữ mạng, nghĩa của từ này thường được dùng để miêu tả nụ cười hiền hậu, trìu mến và đầy yêu thương của một cô gái khi nhìn thấy người hoặc vật mình thích, cách sử dụng phổ biến nhất là khi nhìn thấy một nam thần tượng nhỏ, dùng từ "dì" là trêu chọc bản thân mình già hơn."Em nhìn lầm rồi." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Tôi hiện tại rất bất mãn với em, rất nghiêm túc, em đừng nói lung tung."Ân Tô Tô: "..." Sếp ơi sao anh không soi gương lại xem vẻ mặt của mình đi, anh sắp cười thành tiếng rồi kìa, còn ở đây trợn mắt nói dối, coi cô thiểu năng trí tuệ chắc?Nếu như bây giờ không phải cô đang ngồi trên đùi anh, thân thể hoàn toàn bị giam cầm trong vòng tay anh, không trời cao không đường xuống đất không cửa, tình thế quá nguy hiểm, cô rất muốn bật lại camera trước dí điện thoại vào mặt anh."Được rồi, tôi đã hoàn toàn nhận ra sai lầm của mình. Xin nhớ lời dạy." Ân Tô Tô ngừng lo lắng về thái độ thực sự của Thái tử gia đối với vết dâu tây trên mặt anh. Cô dừng lại, sau đó đề nghị một cách tử tế, "Anh mang dấu vết như vậy đến công ty lại còn phải gặp bố anh, quả thật không hay lắm. Hay là nghĩ cách xử lý?""Ừm. Để tôi suy nghĩ chút." Phí Nghi Chu vừa nói, hai tay xuyên qua dưới cánh tay của Ân Tô Tô.Cô cao hơn 1m6 cũng không tính là thấp, nhưng anh quá cao, khi bị anh ôm vào lòng lại nhỏ nhắn như một con búp bê, anh có thể dễ dàng nhấc cô lên từ dưới cánh tay, đưa cô ra khỏi vòng tay anh thả lại lên giường.Vừa rồi hai người cọ xát quần áo với nhau, cà vạt của Phí Nghi Chu bị Ân Tô Tô làm lệch một chút.Cô quấn trong chăn, không hiểu sao lại nhớ đến một cảnh tượng tương tự từng xảy ra ở cửa hàng sườn xám, mặt cô nóng bừng, ngập ngừng nhắc nhở: "Cà vạt của anh lại bị lệch rồi."Nghe được từ "lại" trong lời nói cô gái, Phí Nghi Chu hiển nhiên cũng đang nghĩ đến điều tương tự với cô, tâm trạng vốn đã rất tốt, nhưng lần này lại có lý do chính đáng nên khẽ cười nhẹ. Anh nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, thản nhiên nói: "Có lẽ vẫn phải nhờ em."Ân Tô Tô cắn nhẹ vào cánh môi, không nói thêm gì nữa, cô quỳ thẳng trên giường, giơ tay chỉnh cho anh, chăn tuột khỏi vai cô dưới tác dụng của trọng lực.Chiếc váy ngủ được làm bằng lụa, cầm trên tay có cảm giác êm ái, vừa khít tôn lên vóc dáng.Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn cô, từ góc độ trên cao nhìn xuống, có thể dễ dàng thu hết vào mắt khung cảnh phía dưới xương quai xanh của cô.Làn da màu sữa giống như kem sữa mùa hè, chạm vào có cảm giác mềm mại và nhờn dính.Khi ăn vào trong miệng chắc hẳn sẽ có vị ngọt.Ngay khi suy đoán này xuất hiện, anh đột nhiên muốn hôn cô lần nữa.Đôi mắt của Phí Nghi Chu hơi tối lại, đôi tay buông thõng ở hai bên vô tình giơ lên ​​một chút, ôm lấy vòng eo thon thả của Ân Tô Tô."Được rồi." Cô chỉnh lại cà vạt cho anh, ngẩng đầu nhìn anh, nhận ra ánh mắt anh không rõ ràng, ngờ vực hỏi: "Sao vậy?"Trong nháy mắt, Phí Nghi Chu buông tay ở trên eo thon của cô, nhẹ nhàng chạm vào môi cô: "Cảm ơn, bữa sáng có món Trung Quốc và món Âu, muốn ăn gì cứ nói với chú Thận, ông ấy sẽ sắp xếp cho em.""Được."Phí Nghi Chu dừng lại nửa giây, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Buổi tối mấy giờ kết thúc công việc, tan làm tôi đến đón em?""Không cần đâu." Ân Tô Tô nghe vậy vội vàng xua tay với anh: "Gần đây tôi đang quay phim, thời gian tan làm hàng ngày của tôi không xác định, rất có thể sẽ muộn, anh không cần đón tôi."Phí Nghi Chu khẽ cau mày: "Nếu muộn càng nên có người đón."Ân Tô Tô mỉm cười nói: "Thủ đô không phải là nước ngoài, tình hình trị an công cộng quanh năm ổn định tốt đẹp, anh lo lắng quá rồi.""Nhưng em quá xinh đẹp." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói, nói rõ sự thật, "Khu phía Nam mới này là khu người giàu, sau này em tới lui ngày càng nhiều, khó tránh khỏi sẽ thu hút một số phần tử tội phạm."Ân Tô Tô mở to mắt: "Chẳng lẽ anh lo lắng có người theo dõi tôi, bắt cóc tôi đòi tiền chuộc?"Phí Nghi Chu: "Không phải là không thể."Khi Ân Tô Tô nghe vậy, ban đầu cô nghĩ khá buồn cười, nhưng khi đang định nói vài câu bông đùa thì đột nhiên có điều gì đó khiến cô nghẹn ngào. Suýt quên mất anh là một quý công tử giàu có, được nhân viên an ninh bảo vệ 24/24, tất cả anh chị em trong gia đình, kể cả những người thân, bạn bè khác, luôn có nguy cơ bị bắt cóc tống tiền.Việc anh có mối bận tâm này chắc chắn không phải là làm quá.Ân Tô Tô nghiêm túc suy nghĩ rồi trầm ngâm nói: "Nhưng bình thường tôi quay phim đều có người đại diện và trợ lý ở bên cạnh, chắc vẫn khá an toàn.""Người đại diện và trợ lý của em đều là phụ nữ, tay trói gà không chặt. Nếu thực sự gặp nguy hiểm, ba người các em ai có thể bảo vệ ai?" Lông mày Phí Nghi Chu nhíu sâu hơn, càng nghĩ về điều đó, anh càng cảm thấy không yên tâm.Ân Tô Tô bất lực, dang hai tay sang trái phải, nói: "Vậy cho dù tối nay anh có đến đón tôi thì ngày mai, ngày mốt, ngày mốt nữa thì sao? Sẽ luôn có những lúc anh bận công việc, những lúc không thể tránh khỏi việc xã giao, đụng trúng không có anh thì mọi chuyện vẫn như vậy mà."Nói xong, Phí Nghi Chu nheo mắt lại, mặt vô cảm suy nghĩ mấy giây.Sau đó, anh quay người đi đến bàn làm việc, cầm điện thoại liên lạc nội bộ lên và bấm một dãy số.Chưa tới vài tiếng, đầu bên kia đã có người nhấc máy."Phí tiên sinh." Trợ lý Hà mỉm cười dò hỏi, "Phải xuất phát sao ạ?"Phí Nghi Chu lãnh đạm nói: "Nói với A Sinh kể từ hôm nay, anh ta sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của Ân Tô Tô 24/24."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...