Edit+beta: LQNN203Ân Tô Tô có trí thông minh bình thường nên chắc chắn cô có thể hiểu được ý nghĩa trong những hành động và lời nói ám chỉ của anh.Mặt cô chợt đỏ bừng, vô thức thu tay lại, hoảng sợ hạ thấp giọng: "Anh, anh sao đấy, uống nhiều quá thì nghỉ ngơi cho tốt, nhắm mắt ngủ đi, cả ngày suy nghĩ cái gì vậy?"Giọng Phí Nghi Chu khàn khàn: "Dù sao anh uống nhiều quá, ngày hôm sau sẽ 'mất trí nhớ tạm thời', không nhớ gì cả. Đây chính xác là lời của em.""..." Ân Tô Tô khóc không ra nước mắt, nhận ra sâu sắc ý nghĩa của việc "tự bê đá đập vào chân mình"."Đó là anh không nhớ, không phải tôi. Tôi đâu có say." Cô ngơ ngác mấy giây mới ép ra được câu trả lời, quyết tâm phải tỉnh táo và lý trí, "Hơn nữa, anh say đến nỗi đi đường còn không xong, có chắc còn có thể làm được loại chuyện này không?"Phí Nghi Chu nghe vậy nghẹn ngào, hỏi lại: "Em đang coi thường thể lực anh?"Ân Tô Tô bị sặc, sợ Thái tử gia này sẽ cứng rắn chứng tỏ bản thân nên cô sợ tới mức nhanh chóng xua tay: "Không phải. Tôi chắc chắn không có ý coi thường hay nghi ngờ khả năng của anh."Vẻ mặt hoảng sợ của cô đặc biệt linh hoạt và nhanh nhẹn, đặc biệt là gò má ửng hồng như pháo hoa đốt cháy tận đáy lòng Phí Nghi Chu. Ngón trỏ anh ngứa ngáy vì vẻ ngoài quyến rũ nhu nhược động lòng người của cô, anh hơi nghiêng đầu, áp đôi môi mỏng lên gò má nóng bỏng của cô, nói: "Anh đã nói rồi, anh sẽ không bao giờ ép buộc em cho đến khi em cam tâm tình nguyện."Ân Tô Tô nghe xong hơi giật mình, cau mày bối rối: "Vậy ý anh là gì?"Giọng nói Phí Nghi Chu trầm thấp, quyến rũ và gợi cảm, anh thì thầm vào tai cô gì đó.Chỉ trong vài giây rất ngắn ngủi, toàn thân Ân Tô Tô đột nhiên bị bỏng từ tóc đến ngón chân, cô chết lặng, phải một lúc sau mới tiêu hóa và tiếp thu được thông tin này.Cô nuốt khan, đỏ mặt như lửa, xấu hổ hỏi: "Dù sao đều là... Tự bản thân anh. Anh không thể giải quyết sau lưng tôi sao, vì sao nhất định phải có tôi ở đây, ngay trước mặt tôi?"Ân Tô Tô thực sự không biết nên cười hay khóc.Cô tự hỏi liệu đại thiếu gia kim tôn ngọc quý này có tật xấu gì kỳ lạ, thích được nhìn chăng?Ánh mắt Phí Nghi Chu càng ngày càng thâm trầm, anh nhìn thẳng vào cô, bình tĩnh nói: "Anh muốn hôn em."Ân Tô Tô: "..."Thực ra cô rất muốn hỏi xem hôn ở đâu. Nhưng lúc này, Ân Tô Tô không còn dũng khí để nói gì nữa.Dưới cái nhìn trực tiếp của người đàn ông, làn da khắp cơ thể cô bị bỏng rát, miệng và lưỡi cô khô khốc vô cớ. Đó không phải là loại khát muốn uống nước mà là một loại khát khác xuất phát từ trái tim hay tâm hồn, rất khó diễn tả.Một lúc lâu sau, Ân Tô Tô hít một hơi thật sâu, mím môi hỏi anh: "Cần thiết như vậy sao?"Phí Nghi Chu không nói gì, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, trong mắt tràn đầy d*c v*ng. Anh siết chặt năm ngón tay, kiên quyết không chịu buông ra, cử động cơ thể đã lộ ra câu trả lời.Ân Tô Tô tránh không được mà trốn cũng không xong, biết đêm nay cô sẽ khó thoát. Sau đó làm ra tự giác nhượng bộ, hắng giọng, lẩm bẩm: "Được, có thể. Nhưng tôi nhấn mạnh trước là chính anh nói, tôi chỉ ngủ bên cạnh anh thôi, không cần làm gì cả.""Anh đương nhiên sẽ giữ lời hứa." Anh thuyết phục và kiên nhẫn từng bước, giọng nói trầm thấp của anh gần d** tai cô, xuyên vào trong não cô, ăn mòn lý trí và phòng thủ của cô từng chút một, cũng dùng ngón tay v**t v* cô, đường cong mềm mại di chuyển xuống dọc theo khóe lông mày, trượt xuống môi.Sau đó, hai đầu ngón tay duyên dáng hơi nâng lên, từ từ cạy môi và răng của cô ra, tiến vào.Đầu Ân Tô Tô lại bắt đầu cảm thấy chóng mặt.Thật là một cảm giác kỳ lạ.Động tác của anh rất nhẹ nhàng và mơ hồ, giống như một con mèo đang chơi với quả bóng lông yêu thích của nó.Mắt Phí Nghi Chu trong suốt như dòng suối, lại trở nên tối tăm như màn đêm. Anh nhìn thẳng vào mặt cô, cẩn thận nhớ lại đôi mắt mờ sương, đôi má ngày càng đỏ bừng, chiếc mũi hơi co giật do thiếu oxy, và cái cau mày vô thức của cô.Trò chơi vui nhộn giữa đầu ngón tay và miệng kéo dài khoảng năm phút.Ân Tô Tô nằm trong vòng tay Phí Nghi Chu, miệng bị chặn không thể nói được, cô chỉ có thể ậm ừ với khuôn mặt đỏ bừng, nhìn anh với đôi mắt hoang mang và khó hiểu.Cuối cùng, trước khi cô không khỏi muốn cắn anh, bàn tay đáng lo ngại đó đã rút lui.Ân Tô Tô thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô chưa kịp bình phục hơi thở thì môi anh lại lập tức ập xuống, không hề có sự mở đầu hay báo trước. Đó là một nụ hôn nồng nàn đến nghẹt thở.Mặc dù đây không phải là nụ hôn đầu tiên của họ, mặc dù họ đã giao tiếp với nhau nhiều lần nhưng Ân Tô Tô vẫn không thể chịu đựng được những yêu cầu của người đàn ông vào lúc này.Ngày thường dù có đứng đắn, dịu dàng đến đâu thì những nụ hôn của anh vẫn luôn cứng rắn và hống hách.Cũng có một chút d*c v*ng hủy diệt độc ác trong xương cốt mà có lẽ anh đã che giấu rất tốt.Môi và lưỡi anh nhuốm mùi rượu, mềm mại hơi lạnh, cuốn lấy cô, cuộn tròn quanh cô, như muốn hút lấy linh hồn cô ra và hòa vào anh.Họ hôn nhau bao lâu, Ân Tô Tô không thể nhớ nổi khi nhớ lại.Chỉ biết Phí Nghi Chu hôn được nửa đường, anh dùng cánh tay trên ôm cô lại, nhẹ nhàng đặt cô xuống, để toàn bộ cơ thể cô được bao bọc trong chăn bông mềm mại thơm phức.Anh hôn cô thật sâu, không chỉ hôn môi, lông mày, tai và cổ cô mà còn muốn hôn trái tim và tâm hồn kiên định của cô.Hôn môi, những hành động khác vẫn chưa dừng lại.Càng đến gần bờ vực, suy nghĩ của anh càng trôi xa, trong sự bàng hoàng, anh như nhìn thấy lại ngày mưa đó của nhiều năm trước.Trong xe, anh vô tình liếc mắt, nhìn thấy cô gái mười bảy tuổi với chiếc váy lụa trắng tinh. Mới cùng ông nội đến Lan Hạ ngày thứ tư, anh không có ấn tượng gì đối với thành phố này, chỉ cảm thấy bầu trời đầy bụi bặm, thời tiết xám xịt, quả thực là một nơi khó khăn.Khuôn mặt cô được trang điểm trên sân khấu không phù hợp với nét trẻ trung, mái tóc đen dài được vén ra sau, chiếc váy lụa trắng cô mặc cũng là trang phục biểu diễn, cô khoác trên mình một chiếc áo khoác đồng phục học sinh đã cũ kỹ.Khi đó mọi thứ đều hoang tàn và u ám, một màu trắng xóa không phù hợp chút nào, không hiểu vì lý do gì mà Phí Nghi Chu lại nhớ đến tuyết không nhiễm hạt bụi trong Tử Cấm Thành.Khi đó chỉ là một cái nhìn thoáng qua, làm sao anh có thể tưởng tượng được rằng cô gái mặc váy trắng sẽ trở thành nỗi ám ảnh ám ảnh anh suốt 9 năm.Giờ đây, anh phải thấy may mắn.Con chim sơn ca nhỏ mà anh thả ra chín năm trước đã bay trở lại với anh...Giọng nói trầm khàn và lạc nhịp, giống như một sợi dây cello bị đứt.Người tuân theo tinh thần kiềm chế nhất tạm thời thả hồn, dây đàn chặt chẽ lấy lại được nhẹ nhõm và thư giãn.Phí Nghi Chu vùi đầu vào hõm vai và cổ cô, hương thơm ngọt ngào tươi mát quyến rũ trên người cô, cùng tiếng r*n r* khi bị anh hôn say đắm, giống như một con thú nhỏ mắc bẫy, khiến Phí Nghi Chu mất kiểm soát lần thứ hai.May mắn lý trí của anh đã quay trở lại kịp thời và anh chọn cách chấm dứt trước khi tình hình hoàn toàn vượt quá mong đợi.Thực hiện theo lời hứa, chấm dứt một cách kiềm chế."..." Lông mi dày của Ân Tô Tô thấm ướt, hoàn toàn đẫm nước mắt. Không phải cô ghét anh, cũng không phải như một cô bé ngây thơ sợ hãi trước tình cảnh hỗn loạn như vậy.Chỉ đơn thuần có cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở.Nhận ra cuộc dày vò này cuối cùng cũng sắp kết thúc, mặt Ân Tô Tô đỏ bừng, cô nhìn anh với đôi mắt mờ nước, cắn chặt môi không nói.Khoé mắt vô thức bay vòng quanh, vừa chạm vào một chỗ thì lập tức thu về như sợ hãi, khiếp vía chưa định thần, dứt khoát che mắt lại.Trong lòng thầm nghĩ: Tội lỗi tội lỗi, phi lễ chớ nhìn.Phí Nghi Chu bình tĩnh lại mấy giây, hơi thở cũng đã bình ổn lại, hôn lên lông mày của cô, thấp giọng xin lỗi: "Xin lỗi, làm bẩn váy em."Ân Tô Tô không nói nên lời, nghĩ thầm lúc này chỉ có Phí đại công tử mới có thể lịch sự và chú ý đến từng chi tiết như vậy."... Không sao. Sau khi uống rượu khó kiềm chế xúc động. Tôi hiểu." Cô cố gắng tỏ ra thành thục lõi đời, không thể hiện ra khía cạnh ngây ngô không có kiến thức của mình, cô dùng hết khả năng diễn xuất của mình để giải quyết sự việc trước mặt như một chuyện bình thường, "Tôi đi tắm một cái là được."Phí Nghi Chu cúi đầu nhìn cô, d*c v*ng trong mắt giảm đi một nửa, im lặng hai giây rồi hỏi: "Có cần anh giúp không?"Bởi vì không có kinh nghiệm nên chuyện này hoàn toàn nằm trong điểm mù của Ân Tô Tô, bối rối và mờ mịt trong mọi việc. Cô không hiểu ý anh, vô thức thành thật ngơ ngẩn hỏi: "Anh giúp tôi cái gì?"Nghe vậy, ánh mắt Phí Nghi Chu chợt tối sầm lại.Vừa rồi khi hôn cô, anh vô tình phát hiện ra bí mật của cô, ngấm vào như thủy triều, tạo nên một màu đen tối trong thế giới ánh sáng.Yết hầu hơi lăn một cách vô thức.Sau đó, anh lại nhìn vào mắt cô, nói rất bình tĩnh tự nhiên: "Có rất nhiều cách để giúp em."Ân Tô Tô: "..."Giờ đây, ngay cả một người chậm phát triển trí tuệ cũng có thể hiểu được anh đang nói về điều gì.Phụt một tiếng, như thể có một ngọn lửa vô hình đốt cháy Ân Tô Tô từ đầu đến cuối.Cô nhận ra mình đã bị anh phát hiện cái gì, xấu hổ đến mức gần như ngã ngửa ra ngay tại chỗ, cô không dám ở cùng phòng với anh dù chỉ một phút hay một giây, đơn giản bỏ lại câu "Tôi đi tắm" rồi đẩy anh ra, lao thẳng vào phòng tắm mà không thèm ngoảnh lại.Cạch một tiếng, khóa cửa lại, dựa vào tấm cửa thở dồn dập.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia