Edit+beta: LQNN203Ôm mặt đối mặt, anh ngồi trên ghế, cô ngồi trên đùi anh. Tư thế này thân mật đến mức Ân Tô Tô xấu hổ không nói nên lời, cô không biết phải trả lời lời của Phí Nghi Chu như thế nào.Trên má nóng bừng lên, cô dùng đôi mắt sáng nhìn anh chằm chằm, khuôn mặt đỏ bừng thấp giọng nói: "Tôi đang ngồi bên cạnh, anh muốn hỏi gì có thể hỏi, sao đột nhiên ôm tôi?"Phí Nghi Chu cụp mắt xuống, nhìn thẳng vào Ân Tô Tô, ngón tay và lòng bàn tay anh tự do dạo chơi trên tấm lưng và vòng eo thon thả của cô, như thể đang v**t v* chơi đùa, anh không đáp lại lời cô mà bình tĩnh nói: "Trả lời anh."Người Ân Tô Tô muốn bốc cháy.Đang là mùa thu, vốn dĩ cô mặc quần áo dày, nhưng sau khi lên xe, trong xe có máy sưởi, cô đã cởi áo gió ra, nhanh chóng ném ra hàng ghế sau. Bây giờ cô chỉ mặc một chiếc váy sơ mi, tấm lụa mỏng manh như cánh bướm, lòng bàn tay anh phủ lên, chỉ cách một lớp vải mỏng, hơi nóng không ngừng từ lòng bàn tay truyền vào, xuyên vào trong cơ thể cô, như thể đang đốt lửa bừa bãi."Không hoàn toàn." Hơi thở của cô có chút hỗn loạn, cô hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, ổn định giọng nói có chút run rẩy của mình, trả lời anh, "Quả thực tôi rất xấu hổ về chuyện tối qua, nhưng đó chỉ là một phần nguyên nhân."Phí Nghi Chu rũ mắt nghe cô nói, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, không chút để ý. Tay anh vẫn ung dung xoa xoa sau lưng cô, cách một lớp vải lụa, đưa tay lên cao mấy tấc, chạm đến một chiếc đai, dài và hẹp vắt qua lưng cô.Vì cảm thấy thích thú, thích khám phá, nên chỉ sau vài ngày kết hôn, anh đã rất quen thuộc mọi nơi trên người cô, hơn nữa nhờ tài năng và trí thông minh của mình, anh có thể thuần thục kỹ năng yêu đương không cần thầy dạy cũng hiểu.Không cần phải chạm vào trực tiếp, cách một lớp quần áo, chỉ cần móc đầu ngón tay hai lần là khớp cài hai bên liền dễ dàng tan rã.Khoảnh khắc cảm giác trói buộc biến mất, đáy mắt Ân Tô Tô đột nhiên hiện lên một tia sợ hãi, cô vừa hoảng vừa rối, theo bản năng giơ hai tay bắt chéo trước ngực để bảo vệ.Nhưng giây tiếp theo đã bị anh dùng một tay giữ cả hai cổ tay và đẩy ra sau lưng. Không có gì che chắn, ngược lại còn buộc phải thẳng lưng tiến về phía trước."Đây là ở ngoài đường." Cô đỏ mặt đến mức suýt chút nữa trào nước mắt, cổ tay bị siết chặt không thể thoát ra được, giọng nói mỏng manh yếu ớt, giống như một con mèo con bị nắm gáy chơi đùa, cô gần như cầu xin, "Bên ngoài có rất nhiều người lái xe qua lại, không được.""Anh biết."Giọng nói này êm ái và lạnh lùng, lộ ra chút thư thái, lười biếng mà không có chút căng thẳng, ai nghe thấy giọng nói này đều không thể tưởng tượng được lúc này anh lại làm ra chuyện hoang đường như vậy.Trên lớp lụa là đường nét của các ngón tay, lòng bàn tay với các khớp xương rõ rệt, lên xuống từ từ.Anh nói: "Thả lỏng, không cần sợ như vậy. Cửa sổ của chiếc xe này đều là kính nhìn một chiều cách âm. Người bên ngoài không thể nhìn hay nghe thấy gì."Cô cố gắng cử động cổ tay mình, nhưng ngón tay của anh quá thon dài và quá khỏe, khiến cô không thể cử động được nữa, cô chỉ có thể bất lực cầu xin anh: "Cổ tay, anh buông cổ tay tôi ra trước đi, tôi cảm thấy có chút không thoải mái..."Anh đặt một tay ra sau lưng cô, nắm hai xương cổ tay mảnh khảnh mỏng manh của cô, tay kia nâng mặt cô lên, yêu cầu cô ngước lên nhìn mình.Bộ dạng này của cô trông mảnh mai quyến rũ không thể tả, khuôn mặt hồng hào, đôi môi hơi hé ra, đôi mắt phủ đầy sương mù, cô không đủ dũng khí nhìn anh, lông mi run rẩy, như sắp chực trào nước mắt trong giây tiếp theo.Ngón trỏ Phí Nghi Chu không tự chủ nhảy lên hai lần, ánh mắt đột nhiên tối sầm như biển sâu, đầu ngón tay anh hái quả mọng, chạm vào tai cô, nhẹ nhàng nói: "Anh có thể buông em ra, nhưng em phải ngoan, được chứ."Ân Tô Tô cắn môi, mặt đỏ bừng vội vàng gật đầu với anh.Anh lặng lẽ ra lệnh: "Ôm anh."Vào thời điểm quan trọng này, khi sự sống và cái chết đang bị đe dọa, Ân Tô Tô nào dám không vâng lời anh. Ngay khi ngón tay anh buông lỏng, cô lập tức thu tay lại và bám lấy anh. Hai cánh tay mảnh khảnh vòng qua cổ anh, ôm anh thật chặt, người cũng rúc vào lòng anh.Môi anh nhẹ nhàng lướt qua d** tai cô, từ từ dùng sự mềm mại nghiền ép mềm mại, lại nói: "Hôn anh."Ân Tô Tô cắn môi, ngửa cổ ra sau cách anh một khoảng nhỏ.Mắt Phí Nghi Chu tràn ngập sương chiều nặng nề, mí mắt hơi rũ xuống khi nhìn Ân Tô Tô trong lòng. Có thể thấy cô có chút ấm ức, không hề phòng bị, bị anh bắt nạt thành như vậy trong ô tô trên đường cái, không biết là xấu hổ hay buồn, trên mũi nổi lên một lớp phấn mỏng, mắt cô cũng rưng rưng sắp khóc.Có lẽ anh nên dừng lại, nhưng anh không muốn.Thậm chí tệ hơn, anh còn muốn thực sự nhìn cô khóc, nhìn cô bị d*c v*ng của anh vấy bẩn, trở nên chìm đắm vào anh, sau đó ăn hết những giọt nước mắt rơi ra vì anh từ khóe mắt cô.Phí Nghi Chu lặng lẽ nhìn cô, không thúc giục cũng không lên tiếng, chỉ chờ đợi một nụ hôn.Trái tim Ân Tô Tô đập điên cuồng trong lồng ngực, cô khịt mũi, thầm hít một hơi thật sâu, cuối cùng dùng cả hai tay ôm mặt người đàn ông, nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên và hôn anh.Môi và môi chạm nhau, như chuồn chuồn lướt nước nhẹ nhàng chạm vào nhau vài giây.Phí Nghi Chu ôm Ân Tô Tô, một tay lười nhác v**t v* eo cô qua lớp quần áo, tay kia v**t v* má và tai cô, yêu thích không thể buông tay, coi cô như tác phẩm nghệ thuật mới nhất của mình.Sau khi hôn nhau một lúc, Ân Tô Tô thầm cắn răng, không thể không sử dụng những kỹ năng trúc trắc của mình, cố gắng dùng lưỡi làm bước đệm, mở đôi môi hơi khép kín của anh.Chiếc lưỡi mềm mại trượt vào bên trong mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, khoang miệng tràn ngập hương thơm ngọt ngào của cô.Phí Nghi Chu nheo mắt lại, năm ngón tay ôm lấy eo Ân Tô Tô vô thức siết chặt thêm một chút, đảo khách thành chủ, cuốn lấy lưỡi cô hôn sâu.Một nụ hôn kết thúc.Toàn thân Ân Tô Tô tê dại, toàn thân nóng bừng vì khô khốc, cô dựa vào vai anh thở ra từng hơi nhỏ, mắt mờ đến mức không thể tập trung.Phí Nghi Chu nghiêng đầu hôn lên tai cô, ngón tay v**t v* dọc theo hình dáng cổ của cô, một lúc sau mới nói: "Tiếp tục. Vì sao tâm trạng không tốt?"Ân Tô Tô lúc này cảm thấy khó chịu vô cùng, kỹ năng hôn của anh ngày càng tốt, lại càng giở nhiều chiêu trò hơn, một nụ hôn cũng khiến cô ướt át, hoa mắt say mê.Anh nói xong, cô nhắm mắt hồi lâu mới có sức trả lời, rầu rĩ nói: "Hôm nay quay phim không được thuận lợi, quay một cảnh nhưng tôi NG tận mười hai lần, cho đến khi kết thúc công việc cũng không qua được."Nói xong, sợ anh không hiểu khái niệm, không cảm nhận được sâu sắc sự chán nản của mình, cô ngẩng cổ lên nhìn anh lần nữa, khuôn mặt nhăn lại thành búi bánh bao: "Mười hai lần, mười hai lần đó. Tôi làm nghề nhiều năm như vậy, thật sự hiếm khi có tình huống NG nhiều lần như thế. Vì một mình tôi mà làm chậm tiến độ của toàn bộ đoàn phim, tôi cảm thấy rất áy náy và bực bội."Phí Nghi Chu nghe được giọng điệu mất mát của cô, không khỏi cảm thấy không đành lòng, liền cúi đầu hôn lên môi cô hai cái, mỉm cười an ủi: "Trong công việc gặp khó khăn là chuyện bình thường, em gặp, anh gặp, tất cả mọi người đều sẽ gặp. Không đáng phải hao tâm tổn trí như vậy.""Tuy nói vậy nhưng trong lòng tôi cho rằng mình phi thường, tôi luôn cảm thấy năng lực và trình độ của mình không nên bị hạn chế như vậy."Có lẽ là vì những rắc rối ngày hôm nay thực sự khiến cô bận tâm, hoặc còn có lý do nào đó đặc biệt hơn, sâu xa hơn mà chính Ân Tô Tô cũng không nhận ra. Cô tự nhiên mở lòng mình với anh, từng chút một, nghiêm túc nói lời trong lòng, "Khi còn rất nhỏ tôi rất thích diễn xuất, hồi xưa xem 'Hoàn Châu công chúa' và 'Tây Du Ký', tôi thường bắt chước các nhân vật trong đó và diễn, lúc đó tôi chỉ mới mấy tuổi, khoác chăn ở trên giường đóng vai công chúa, một mình đóng hai vai, một hồi diễn Tử Vi, một hồi diễn Tiểu Yến Tử."Phí Nghi Chu chăm chú lắng nghe, cẩn thận nhớ lại, một lát sau, anh khẽ gật đầu với cô, nói: "Bộ phim 'Hoàn Châu công chúa' những năm 90 nổi tiếng khắp cả nước. Anh biết.""Bộ phim truyền hình này có thể coi là sự khai sáng cho sự nghiệp diễn xuất của tôi." Ân Tô Tô vòng tay qua cổ anh, cũng đã quên buông ra. Cô có chút ngạc nhiên nhìn anh, nói: "Anh cũng đã xem ư?"Cô hơi ngạc nhiên, cũng có chút thích thú. Hóa ra hai cuộc đời khác nhau lại có cùng một điểm tương đồng."Đã xem qua một chút, nhưng chưa hoàn chỉnh." Phí Nghi Chu nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt nóng bỏng của cô, vẻ mặt ôn hòa, "Khi còn nhỏ anh đã phải học rất nhiều chương trình học, không có nhiều thời gian giải trí hay thư giãn."Ân Tô Tô đột nhiên cảm thấy tò mò: "Anh phải học chương trình học gì?"Phí Nghi Chu cho biết: "Lễ nghi, quốc học, lịch sử toàn cầu, lịch sử Trung Quốc, lịch sử gia tộc, các ngôn ngữ phụ khác nhau, cưỡi ngựa, bắn cung, và nhiều nội dung đa dạng khác."Ân Tô Tô ngạc nhiên trố mắt: "Không phải anh đã sống ở Châu Âu từ khi còn nhỏ sao? Trường tiểu học nước ngoài được học nhiều thứ phức tạp như vậy? Không có khả năng đó chứ."Nhưng cô nhớ, mọi người trên mạng đều nói Châu Âu là thánh địa của hòa bình."Không phải học ở trường học, là học ở nhà." Phí Nghi Chu mỉm cười giải thích, "Những chương trình học anh nói với em đều là những chương trình phải học ở nhà."Ân Tô Tô sửng sốt, không thể tin được, nói: "Tức là từ lúc anh nhớ được, anh đã học hai trường? Không những học trên trường mà còn phải tiếp tục học ở nhà?"Phi Nghi Chu suy nghĩ một chút, gật đầu: "Cũng gần như vậy."Ân Tô Tô lại hỏi: "Vậy Phí Văn Phạn và Phí Văn Mạn bọn họ thì sao? Tất cả trẻ con trong gia đình anh đều được tiếp thu nền giáo dục giống như anh?""Không." Phí Nghi Chu lắc đầu, trầm giọng nói: "Anh là con trưởng, là người thừa kế từ khi mới sinh ra, cho nên sự giáo dục mà anh nhận được sẽ nghiêm khắc hơn, sẽ học nhiều nội dung hơn. Các em của anh chỉ cần học như bình thường, bình an lớn lên rồi làm những gì mình thích."Nghe vậy, Ân Tô Tô không biết tại sao, nhưng trong lòng cô lại có một tia đồng cảm và thương hại. Cô nhìn anh, cau mày, ngơ ngác nói: "Khó trách tôi thấy tính cách của lão tứ, tiểu lục và tiểu thất khác với anh, hóa ra phương pháp nuôi dạy của các anh từ nhỏ không giống nhau."Trước đây còn nghĩ thật kỳ lạ.Tại sao đối với những đứa trẻ trong cùng một gia đình, Phí Nghi Chu lại điềm tĩnh, cẩn thận, đoan chính và nội liễm, trong khi Phí Văn Phạn, Phí Văn Mạn và Phí Vân Lãng đều hoạt bát sôi nổi, rất vui vẻ.Nghĩ lại, thân là con trai cả và là người thừa kế, người đàn ông này sinh ra đã gánh trên vai trách nhiệm nặng nề, thực sự đã gánh vác rất nhiều vì gia tộc, cũng hy sinh rất nhiều.Nghĩ đến đây, lòng Ân Tô Tô cảm thấy kỳ quái, thở dài nói: "Nhưng anh không thấy như vậy có chút không công bằng sao. Các em trai em gái anh có thể tùy ý khoe khoang, làm những gì mình thích, chơi đùa trong giới giải trí, điều hành trường đua ngựa, khu nghỉ dưỡng, dù hơi khác thường cũng sẽ không có ai trách cứ. Anh thì không thể. Anh phải luôn giữ mình ở những tiêu chuẩn cao nhất, chịu trách nhiệm về tình hình chung, bị giới hạn trong một thế giới suốt đời."Đầu ngón tay Phí Nghi Chu v**t v* một sợi tóc của cô, nhẹ nhàng vén ra sau tai cô, bình tĩnh nói: "Cô gái nhỏ, thu lại sự thương hại tràn đầy nữ tính của em đi, em không cần thương hại một người đàn ông có giá trị trăm tỷ."Ân Tô Tô: "..."Được rồi, là tôi mạo muội.Một giọt mồ hôi lạnh trượt xuống trán Ân Tô Tô, cô do dự, lẩm bẩm sau một lúc im lặng: "Nói thế nào đây, thực ra cũng không phải tôi thương hại anh, tôi chỉ cảm thấy hơi đau lòng cho anh. Cảm thấy anh phải trả giá rất nhiều, hy sinh rất nhiều.""Đau lòng..." Phí Nghi Chu nghe vậy, hơi nhướng mày, đặt chữ đó vào giữa môi và răng, chậm rãi nghiền ngẫm.Một lúc sau, anh mới cụp mắt nhìn cô chằm chằm, khóe môi hơi nhếch lên, nói: "Cảm xúc này thực ra rất tốt, em có thể có."
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia