Vừa nhìn thấy mặt Phí Nghi Chu, Ân Tô Tô sẽ nghĩ đến chuyện xảy ra vào buổi sáng, nghĩ đến chuyện xảy ra vào buổi sáng, Ân Tô Tô sẽ cảm thấy vừa xấu hổ vừa tức giận. Sau đó cảm thấy hơi chán nản và hối hận.Tối hôm đó, với lý do "hai vợ chồng hiểu nhau hơn", anh nói kể từ nay về sau anh muốn ăn tối với cô mỗi tối, cô cần tìm một lý do ngẫu nhiên để từ chối.Cả hai đều rất bận, không cần thiết chút nào.Họ không phải là một cặp đôi thực sự cần vun đắp mối quan hệ và nâng cao sự hiểu biết để sau này thực sự phải trải qua hàng chục năm cuộc đời bên nhau.Sau khi suy nghĩ một lúc, Ân Tô Tô thở dài trong lòng, trái tay đóng cửa xe lại, phát ra một tiếng "rầm" nhẹ nhàng."Anh không cần đợi tôi." Ân Tô Tô vẫn đang chửi thầm anh chàng này là cầm thú háo sắc áo mũ chỉnh tề, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt cô không hề biểu hiện ra điều đó, cô cụp mắt xuống và chỉnh lại vạt áo, nói với giọng thản nhiên: "Dạo này tôi hoàn thành công việc tương đối sớm. Thứ nhất là vì tôi và các đồng nghiệp ở phim trường đều đang trong trạng thái tốt, thứ hai là vì chị Lương xét thấy tôi vừa mới kết hôn cần phải thích nghi cuộc sống sau kết hôn, nên chưa nhận công việc mới cho tôi. Chờ sau khi mọi chuyện ổn định trở lại, có lẽ tôi sẽ phải thức khuya, chỉ có thể nghỉ ngơi vào sáng sớm."Nghe cô nói xong, Phí Nghi Chu giơ ngón tay lên, đóng cuốn sách trong tay lại, hơi cau mày nhìn cô, nói: "Nếu em thật sự thức khuya một thời gian dài, cơ thể làm sao chịu nổi?"Ân Tô Tô giật mình. Cô nói ngày nào cũng thức khuya nhưng thực ra đó chỉ là thuận miệng nhắc nhở bình thường, tạo điều kiện cho cô bội ước lời hứa "mỗi ngày ăn tối cùng nhau".Nhưng không ngờ sau khi nghe xong, trọng tâm của anh hoàn toàn chuyển sang quan tâm đến sức khỏe của cô."Chuyện này... cũng không thể làm gì được." Ân Tô Tô quay đầu đi, cố ý tránh ánh mắt nặng nề của anh, tiếp tục nhỏ giọng lẩm bẩm, "Đó là cách làm việc của chúng tôi, làm việc và nghỉ ngơi không có quy luật, thức cả đêm là chuyện bình thường."Phí Nghi Chu im lặng nhìn cô, không trả lời, không biết anh đang nghĩ gì. Trong lúc nhất thời, anh hơi cụp mắt xuống, nhìn cô từ đầu đến chân, lúc này anh mới chú ý thấy sau ngón trỏ của bàn tay phải trắng mịn đặt cạnh đệm ghế có một vết đỏ nhỏ.Nút thắt giữa lông mày Phí Nghi Chu ngày càng sâu hơn, ngay khi tâm trí di chuyển liền không ngần ngại đưa tay ra, nắm xương cổ tay mảnh khảnh của Ân Tô Tô và đặt vào lòng bàn tay mình, đưa lên mắt cẩn thận nhìn nhiều hơn.Phí Nghi Chu thấp giọng hỏi: "Ngón tay em làm sao vậy?"Ân Tô Tô sửng sốt một lúc, sau khi nhận ra điều anh hỏi, mặt cô hơi nóng lên, hắng giọng không tự nhiên trả lời: "Hôm nay có một cảnh, nhân vật tôi đóng tức giận ném cốc, cốc nước hơi nóng một chút..."Phí Nghi Chu nhướng mi, nhìn từ ngón trỏ trở lại mắt cô, giọng điệu không chút cảm xúc, hỏi: "Đã biết em sẽ ném cốc, sao còn đổ đầy nước nóng vào cốc?"Ân Tô Tô nghĩ thầm không ổn, sợ Thái tử gia hiểu lầm nên cô nhanh chóng giải thích giúp các giáo viên trong đội đạo cụ: "Kịch bản vốn viết là nước sôi, nhưng các giáo viên lo lắng tôi sẽ bị thương nên đã đổ rất nhiều nước lạnh vào nước sôi rồi, hai cảnh quay sau đó mọi người thấy nếu cho nhiều nước lạnh, cốc sẽ không bốc khói, tương đối sai lệch, nên tôi đã chủ động yêu cầu tăng thêm nhiệt độ nước."Phí Nghi Chu nhìn thẳng vào cô, nghe thấy vậy thì nhẹ nhàng lẩm bẩm, không rõ ý tứ: "Cô* Ân thật chuyên nghiệp."*Cô ở đây là 老是 (laoshi) mang nghĩa là thầy cô giáo, giáo viên. Bên Trung thường gọi một người chuyên nghiệp trong lĩnh vực nào đó bằng tên của họ kèm theo hai chữ laoshi để bày tỏ kính trọng.Lời nói của anh thoạt nghe có vẻ giống như một lời khen ngợi, nhưng khi xem xét kỹ hơn, hương vị đã thay đổi hoàn toàn.Ân Tô Tô đoán trong lòng anh lại đang cười nhạo cô ngu ngốc, mím môi, lẩm bẩm đáp lại: "Chỉ hơi đỏ thôi, cũng không đau lắm. Những diễn viên kỳ cựu đóng cảnh hành động đến vỡ đầu chảy máu đều không bảo đạo diễn dừng lại. Tôi chẳng là gì so với người ta."Vẻ mặt Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Nếu em quay phim cũng phải bị đánh đến vỡ đầu chảy máu thì tôi sẽ rút toàn bộ sự ủng hộ của mình đối với công việc chuyên môn của em."Ân Tô Tô: "..."Ân Tô Tô mở to mắt nhìn anh, ngạc nhiên nói: "Anh không cho phép tôi đóng cảnh hành động? Như vậy không phải anh hạn chế sự nghiệp diễn xuất và sự phát triển của tôi sao?""Không phải là không được phép đóng cảnh hành động hạn chế sự phát triển của em." Phí Nghi Chu hạ mi xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa vết đỏ trên mu ngón tay cô, "Là em không được thực hiện cảnh quay khiến mình đầy thương tích."Chỉ riêng việc ngón tay bị nước nóng làm cho đỏ bừng đã khiến anh cảm thấy đau lòng như vậy.Vỡ đầu chảy máu? Cảnh tượng được miêu tả bằng từ này kinh hoàng đến mức anh không thể và không dám liên tưởng nó với cô."Được được, chỉ là chút dấu vết thôi."Có lẽ là vì anh quá chăm chú nhìn ngón tay cô, cũng có thể là do anh xoa mu ngón tay cô quá nhẹ nhàng, Ân Tô Tô nhìn gương mặt nghiêng đường cong rõ ràng của Phí Nghi Chu, nhịp tim cô đập nhanh không thể giải thích được, trái tim cô run lên từng đợt.Sự thân mật mơ hồ này khiến cô bối rối, giây tiếp theo, "vèo" một tiếng rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, vội vàng chuyển chủ đề: "Chúng ta về nhà ăn cơm sao? Ăn gì vậy?"Phí Nghi Chu giơ tay tháo kính trên sống mũi xuống, chậm rãi bỏ vào hộp, "Phí Tông Lễ đã đặt chỗ ở một nhà hàng tư nhân gần Tinh Đồ Plaza trên đường vành đai phía Đông. Nó mời khách."Ân Tô Tô kinh ngạc: "Phí Tông Lễ? Em thứ năm của anh?"Phí Nghi Chu gật đầu: "Đúng vậy."Ân Tô Tô chớp mắt.Con trai thứ năm của Phí gia, một bác sĩ ngoại khoa, thường rất khiêm tốn, không gây chú ý cũng như không tham dự các bữa tiệc tối của giới thượng lưu, so với tứ thiếu gia nổi tiếng đào hoa Phí Văn Phạn và thất thiếu gia Phí Vân Lãng tràn đầy khí phách thiếu niên, ngũ thiếu gia có vẻ đặc biệt theo Phật hệ.Đối với vị Phật hệ này, Ân Tô Tô làm trong ngành giải trí, chưa bao giờ nghe Lương Tịnh nói về những tin đồn về ngũ công tử Phí Tông Lễ."Sao em năm của anh đột nhiên muốn mời anh đi ăn cơm?" Ân Tô Tô hơi tò mò, dừng một chút, cô có chút quan tâm nói: "Hơn nữa, hai anh em các anh cùng nhau ôn chuyện ăn tối, có tôi đi theo, có lẽ sợ là không tốt lắm đâu."Phí Nghi Chu cất hộp kính, trầm giọng nói: "Không phải mời tôi, là mời em."Ân Tô Tô sửng sốt: "Mời tôi?"Cô không hiểu ra sao, vẻ mặt bối rối: "Tôi chưa bao giờ gặp cậu ấy, cũng không biết cậu ấy. Tại sao cậu ấy lại mời tôi đi ăn tối?""Lần trước tôi đưa em về nhà, bác sĩ Phí của chúng ta phải làm một số ca phẫu thuật khẩn cấp nên không thể về được." Môi Phí Nghi Chu hơi cong lên, ngón tay anh từ từ lướt qua má cô, "Vừa lúc tối nay nó nghỉ ngơi một chút, nói muốn mời em một bữa xin lỗi em đàng hoàng."Ân Tô Tô 囧, cười khô khan nói: "Bác sĩ Phí quá chú trọng rồi. Cậu ấy là thiên sứ áo trắng, cứu người đương nhiên quan trọng hơn nhiều so với việc gặp tôi.""Em là chị dâu, về tình về lý nó nên dành thời gian đến gặp em." Phí Nghi Chu thản nhiên nói.Ân Tô Tô suy nghĩ một lúc lâu, sau đó cô đột nhiên cười khúc khích, trêu đùa: "Anh biết không, khi lần đầu tiên đồng ý với anh, tìm tôi nói muốn kết hôn hiệp nghị với tôi, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là những bộ phim trạch đấu hào môn."Phí Nghi chu nhìn thấy mi mắt cô cong cong, quả thực rất linh động, xinh đẹp, không khỏi khẽ động đầu ngón tay, lần theo đuôi lông mi và lông mày xinh đẹp của cô.Anh không có hứng thú với "bộ phim trạch đấu hào môn" mà muốn nghe giọng nói của cô nhiều hơn, hiểu được nội tâm của cô nhiều hơn. Vì thế anh nhẹ nhàng hỏi: "Trong tưởng tượng của em, nhà tôi sẽ như thế nào?""Trong tưởng tượng của tôi, bố mẹ trưởng bối của anh phải là những người nghiêm túc, ít khi cười nói, thủ đoạn lôi đình. Các em trai em gái của anh cũng nên là kiêu căng, có thể gây khó khăn cho tôi." Ân Tô Tô thành thật nói, "Cuối cùng, không ai trong số họ như những gì tôi tưởng tượng."Phí Nghi Chu nhướng mày, kiên nhẫn đùa giỡn với cô: "Lúc đầu có phải em nghĩ, kết hôn với tôi em sẽ có bố chồng cần đủ kiểu nịnh bợ, có mẹ chồng khắc nghiệt với em, một đám em trai em gái chồng tác oai tác quái phá hoại?"Ân Tô Tô hơi cứng người, bị nói trúng tim đen, cô ho hai tiếng mới nhỏ giọng giải thích: "Gia đình anh dù sao cũng là một gia tộc hào môn hàng đầu. Con dâu bình dân khi gả vào hào môn sẽ phải chịu sự phân biệt đối xử, phim truyền hình không phải đều diễn như vậy sao?"Phí Nghi Chu: "Bây giờ thì sao. Ấn tượng của em về người nhà tôi là gì?"Ân Tô Tô suy nghĩ một lúc rồi chân thành nói: "Không thể tốt hơn được. Ông nội anh rất hiền từ, bố anh rất đáng yêu, các em trai em gái đã gặp cũng rất dễ hoà đồng." Nói đến đây, cô dừng lại, đôi mắt chợt lấp lánh, "Đặc biệt là mẹ anh, bà thật xinh đẹp lại còn dịu dàng."Nhắc đến mẹ mình, ánh mắt Phí Nghi Chu dịu đi một chút, cong môi nói: "Cảm ơn lời khen của em, tôi xin thay mặt gia đình bày tỏ lòng biết ơn.""Nhưng..." Ân Tô Tô chợt nhận ra điều gì đó, khẽ cau mày, gập đầu ngón tay đếm cẩn thận, lầm bầm, "Thật kỳ lạ. Năm nay anh ba mươi ba tuổi, còn thiếu gia Vân Lãng thì hai mươi bốn tuổi, hai người chỉ cách nhau chín tuổi mà anh lại có sáu anh chị em? Mẹ anh thật sự vất vả quá rồi."Thật là một gia tộc kỳ quặc.Thoạt nhìn mẹ Phí là thiên kim của một gia đình giàu có, tri thư đạt lý, tinh tế dịu dàng, dù có tình cảm tốt với ba Phí đến đâu, họ cũng không thể một, hai năm sinh một đứa. Thể chất của một người phụ nữ bình thường làm sao có thể chịu được lăn lộn như vậy?Hay là, có cặp song sinh?Ân Tô Tô nghi hoặc nghĩ.Ngay khi cô vắt óc suy nghĩ không ra thì Phí Nghi Chu đã thay cô giải đáp thắc mắc của cô.Anh bình tĩnh nói: "Em trai thứ hai Phí Thanh Tự, em gái thứ ba Phí Lan Nhân và em trai thứ năm Phí Tông lễ của tôi không phải là con ruột của mẹ tôi.""Hả?"Ân Tô Tô bị sốc. Sau khi nghe những lời anh nói, cô chợt cảm thấy mình đã đột nhập vào bí mật hào môn, trong cơn hoảng loạn, cô nắm lấy tay áo vest người đàn ông bên cạnh, hạ giọng: "À thì, à thì, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi, nếu anh không tiện nói thì có thể không nói, tôi cũng không tò mò lắm."Thấy vẻ mặt cô khẩn trương, Phí Nghi Chu cảm thấy buồn cười, lười biếng nói: "Nói cho em biết cũng không sao, em sợ như vậy làm gì?""..." Đôi mắt Ân Tô Tô mở to. Cô không nói nên lời, vội liếc nhìn đồng chí A Sinh đang ngồi trên ghế lái, cô ghé sát vào tai Phí Nghi Chu, nói với âm lượng chỉ cô và anh nghe được, "Được rồi, chủ đề này đến đây là kết thúc, việc xấu trong nhà không nên công khai. Anh không cần đem chuyện này nói khắp nơi, tôi đã hiểu rồi!"Cô chủ động tiến lại gần, rất gần, hơi thở của Phí Nghi Chu thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, có chút giống mùi đào ngâm sữa, như có như không, rất tươi mát.Cố tình cũng dụ dỗ thật sự.Ngón trỏ đặt trên đầu gối của anh lặng lẽ nhảy lên, sau đó cánh tay anh giơ lên, tự nhiên ôm lấy vòng eo thon thả của cô.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia