Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Thân hình trắng nõn mảnh khảnh của Ân Tô Tô bị người đàn ông v**t v* sáng bóng, cô xấu hổ, tức giận và hối hận, toàn thân yếu ớt đến mức không muốn cử động chứ đừng nói đến việc làm gì khác.Nghe Phí Nghi Chu nói xong, mặt cô đỏ bừng, một tay che mặt, một tay vẫy vẫy về phía anh, tức giận nói: "Em thật sự rất mệt, không làm nữa không làm nữa."Nghe vậy, người đàn ông giơ tay nhéo nhẹ gò má đang đỏ bừng của cô, nói: "Việc tự em gây ra, tự em kết thúc."Hai bên thái dương Ân Tô Tô ướt đẫm nước mắt và mồ hôi, đôi mắt sưng vù như hai quả óc chó lớn, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận nên làm ra tư thế lợn chết không sợ nước sôi, đáp lại anh: "Dù sao em cũng không làm nữa. Tối nay em sẽ đập nồi làm người gỗ, thế nào đi chăng nữa cũng không cử động, anh muốn làm gì thì làm."Phí Nghi Chu hơi nhướng mày, nhìn chằm chằm cô một lát, sau đó cong môi rất nhẹ, hàm ý nói: "Vậy em đừng nhúc nhích, chuyên tâm hưởng thụ là được."Ân Tô Tô: "..."Nhịp tim của Ân Tô Tô đột nhiên lỡ mất vài nhịp, đôi môi đỏ mọng của cô hơi mấp máy hoảng sợ, muốn phản đối vặn lại nhưng Phí Nghi đã cúi đầu hôn và cắn cô thật mạnh, chặn mọi âm thanh của cô sâu trong cổ họng.Đêm trở nên tối hơn, các ngôi sao và mặt trăng bị mây đen nuốt chửng, biến mất.Phòng ngủ chính tràn ngập cảnh xuân.Đầu Ân Tô Tô choáng váng, anh hôn mạnh môi cô suốt, cô váng vất vì thiếu oxy. Ký ức của cô về đêm nay rất mơ hồ, cảnh tượng duy nhất cô nhớ rõ ràng chính là trước bức tường gương lớn sạch sẽ trong phòng tắm.Hai bàn tay chồng lên nhau, một lớn một nhỏ, lạnh lùng trắng trẻo như nhau, khớp xương rõ ràng như nhau.Gò má, tai cũng như cổ và xương đòn của Ân Tô Tô đều được phủ một lớp hồng nhạt, bị quý ông nâng cằm lên, hôn cô thật sâu, gần như tàn bạo, cướp đi hơi thở của cô mà không có bất kỳ quy tắc nào.Gần như nghẹt thở, khóe mắt liếc nhìn gương, thấy trong gương, cơ thể rắn chắc và cơ bắp của người đàn ông chẳng mấy chốc được bao phủ bởi ánh sáng, nhấp nhô, đẹp đẽ và hung dữ như một con báo hoang, tràn đầy hung hãn..Ân Tô Tô đã lên kế hoạch kỹ lưỡng, trước khi đi ngủ tắm rửa sạch sẽ toàn thân, nhưng cô đã đánh giá thấp sự hung dữ của con thú nào đó, đến mười giờ đêm, cô thực sự bất tỉnh trong vòng tay anh, chìm vào giấc ngủ say.Khi thức dậy vào ngày hôm sau, không còn nghi ngờ gì nữa, mặt trời đã chiếu sáng ba vầng trên trời.Hôm nay là một ngày nắng. Sáng sớm mặt trời xuyên qua những đám mây chiếu xuống trái đất, bây giờ đã là mười giờ sáng, ánh sáng càng mạnh hơn. Những tia sáng xuyên qua những khoảng trống trên tấm rèm cao từ trần đến sàn, chiếu sáng vào khuôn mặt đang ngủ của Ân Tô Tô.Cô khẽ cau mày, đưa tay lên dụi mắt, bàng hoàng mở mắt. Nhìn xung quanh, phòng ngủ trống không, không có ai khác ngoài cô.Rõ ràng, con sói được ăn no chán chê đã khoác lên mình bộ da của một quý ông và đến công ty với tâm trạng sảng khoái.Ân Tô Tô chửi rủa Phí Nghi Chu vài câu trong lòng rồi lê cơ thể kiệt sức ra khỏi giường, khập khiễng run rẩy đi vào phòng tắm.Sau mười phút tắm chiến đấu nhanh, Ân Tô Tô bước ra ngoài với chiếc mũ trùm đầu khô. Đến bàn ăn, nhìn thấy bữa sáng thịnh soạn và tinh tế được hâm nóng trong lò giữ nhiệt bằng kim loại, bên cạnh bộ đồ ăn còn có một tờ giấy nhỏ, nét chữ khỏe khoắn, mạnh mẽ với móc bạc và nét sắt, là Phí Nghi Chu để lại.Nội dung viết là: [Chào buổi sáng. Đêm qua rất tuyệt, rất mong đợi đợt "hành hạ" anh lần sau của phu nhân.]Ân Tô Tô hóa đá tại chỗ, vô thức nhếch mép: Lần sau à, phi!Ân Tô Tô tức giận, nắm chặt tay, trong lòng tức giận lật bàn - quá khốn khiếp, quá quá đáng, quá bất công rồi! Tối hôm qua anh không chỉ đè ép vây bắt cô thì thôi đi, vậy mà còn để lại lời nhắn chế nhạo cô vào ngày hôm sau? Tên khốn này có còn là con người không?Nghĩ đến đây, Ân Tô Tô lập tức vò nát tờ giấy trong tay thành một quả bóng, lấy điện thoại di động ra, tức giận mở WeChat, tìm thấy hộp thoại được ghim có ghi chú dòng chữ "Kim chủ đẹp trai nhiều tiền", gõ phím gửi ba dấu chấm than: [! ! !]Dấu chấm than ngắn gọn thể hiện đầy đủ sự đau buồn và phẫn nộ của cô lúc này.Chưa đầy ba giây, đối phương đã có tin nhắn trả lời.Kim chủ đẹp trai nhiều tiền: [Dậy rồi?]Kim chủ đẹp trai nhiều tiền: [Trên bàn có bữa sáng, trước khi ra ngoài anh đã mang lên lầu cho em, không được phép làm biếng không ăn.]Nhìn thấy câu này, đôi mắt Ân Tô Tô khẽ nhảy lên, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm xúc nhỏ. Tuy nhiên, bong bóng cảm xúc màu hồng chỉ nổi lên trong hai giây ngắn ngủi, sau đó bị Ân Tô Tô dùng một cái tát đập vỡ - Cảm động cục c*t, mang bữa sáng cho cô cô đã cảm động rồi? Cô là đang tra hỏi anh ấy! Tỉnh táo lại cho tôi! Hung dữ một chút!Ân Tô Tô lắc đầu mạnh, cố gắng kiềm chế cơn tức giận, gõ chữ: [Mảnh giấy anh để lại có ý gì?]Kim chủ đẹp trai nhiều tiền trả lời ngay lập tức: [Không có ý gì.]Kim chủ đẹp trai nhiều tiền: [Cảm thấy tối qua em rất vất vả, nên muốn bày tỏ nỗi đau lòng và tình yêu của anh với em một cách khéo léo.]

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...