Tháng Tám sắp kết thúc, cuộc sống hàng ngày của Ân Tô Tô là ban ngày làm việc quay phim, buổi tối về nhà "chơi trò chơi" với chồng kim chủ, có thể miêu tả là vô cùng thú vị và phong phú.Chớp mắt đã đến ngày Phí Nghi Chu tới Ma Cao để tham dự một bữa tiệc rượu.Hôm nay là ngày 31, ngày cuối cùng của tháng Tám, một ngày ác mộng đối với tất cả các học sinh ở Trung Quốc, đối với những người trưởng thành đã bước vào xã hội làm việc thì đó chỉ là một ngày làm việc bình thường.Ân Tô Tô đến phim trường vào sáng sớm như thường lệ, vừa trang điểm vừa đọc kịch bản cho cảnh quay hôm nay.Vì đã hứa với chồng kim chủ sẽ cùng anh đến dự tiệc rượu ở Ma Cao nên Ân Tô Tô đã xin phép đoàn làm phim vài ngày trước, đồng ý cho cô rời phim trường đúng giờ vào lúc một giờ chiều nay.Cảnh buổi sáng được quay khá suôn sẻ.Khoảng mười một giờ, các diễn viên và nhân viên đều đi nhận cơm hộp và trở về khu vực nghỉ ngơi của mình để dùng bữa, Ân Tô Tô trở lại phòng thay đồ để Hứa Tiểu Phù giúp cô tẩy trang.Mặt tồi tệ của những bộ phim hồi hộp, đụng cái là bị bắt cóc, đụng cái bị thương.Hứa Tiểu Phù nhúng bông tẩy trang vào nước tẩy trang chuyên dụng, cẩn thận lau sạch huyết tương trên mặt Ân Tô Tô, thuận miệng nói: "Chị Tô Tô, chiều nay chị xin nghỉ có chuyện gì sao?""Phải cùng vị kia đi dự tiệc." Ân Tô Tô trả lời một cách tự nhiên và tùy ý, "Nói là ở Ma Cao.""Ma Cao?" Hai mắt cô gái nhỏ sáng lên, hưng phấn nói, "Em chưa từng tới Ma Cao, chị đã từng tới đó chưa? Vui không ạ?"Thấy Hứa Tiểu Phù quan tâm đến Ma Cao như vậy, Ân Tô Tô cũng sẵn lòng chia sẻ với cô ấy, cô kiên nhẫn nhẹ nhàng đáp: "Chị đã đến đó vài lần rồi. Ma Cao là một nơi khá nhỏ nhưng có nhiều tòa nhà kiểu Bồ Đào Nha nên trông có vẻ khá kỳ lạ, rất tuyệt để chụp ảnh. Còn về những địa điểm vui chơi... có lẽ chị không phải là người địa phương nên chưa đủ hiểu biết. Chị chỉ biết có một vài sòng bạc và khách sạn không tệ, ngành công nghiệp chính ở đó là du lịch. Em có thể đến sòng bạc và đặt cược vài trăm đô, rất nhiều trải nghiệm."Sau khi lau sạch huyết tương giả, Hứa Tiểu Phù lại lấy khăn mặt sạch lau mặt cho Ân Tô Tô, tiếp tục tò mò hỏi: "Vậy bọn chị muốn đi Ma Cao, đã đặt vé máy bay chưa? Đi ra ngoài như vị đó chắc hẳn luôn ngồi khoang hạng nhất phải không chị?"Ân Tô Tô im lặng trong hai giây, nói: "Không.""Hả?" Hứa Tiểu Phù sửng sốt, "Chẳng lẽ sẽ ngồi hạng phổ thông? Không phải chứ?"Ân Tô Tô: "Vị đó chỉ đi bằng máy bay công vụ tư nhân."Hứa Tiểu Phù: "... Được rồi." Thế giới người giàu nằm ngoài sức tưởng tượng của em.Sau khi trò chuyện vu vơ với Hứa Tiểu Phù một lúc, vào lúc một giờ, Ân Tô Tô lên chiếc Maybach và lao về Phí trạch ở khu Nam Tân, bắt đầu suy nghĩ về việc trang điểm cho buổi tiệc rượu.Làm một bình hoa giúp chồng kim chủ giữ thể diện, Ân Tô Tô rất tự ti, sau khi chạy vội về phòng ngủ chính, cô đi thẳng đến khu vực trang phục của phòng thay đồ và chọn ra từng món đồ một.Hàng chục chiếc váy dạ hội tinh xảo được treo trong khu vực trang phục, tất cả đều được Phí Nghi Chu mua lần lượt trong thời gian cô chuyển đến đây. Có những tên tuổi lớn quốc tế, cũng có các thương hiệu thiết kế trong nước, có các buổi trình diễn thời trang cao cấp, cũng có những bộ sườn xám thủ công do các bậc thầy thực hiện.Tìm kiếm một lúc, mắt cô sáng lên, cô lấy một chiếc váy đuôi cá bó sát màu tím đậm rồi nhanh chóng mặc vào.Mặc quần áo xong, cô ngồi lại bàn trang điểm, đang định bắt đầu trang điểm thì tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.Ân Tô Tô nghi hoặc, cô bước tới mở cửa, nhìn thấy chú Thận đang đứng ở cửa, đi theo sau chú Thận là một số nam nữ quần áo thời thượng.Ân Tô Tô: "Có chuyện gì vậy chú?""Ân tiểu thư, đây là đoàn đội do đại thiếu gia sắp xếp, phụ trách tạo hình cho sự xuất hiện của cô trong bữa tiệc tối nay."Chú Thận nở nụ cười thoải mái, nháy mắt ra ngoài khi nói. Các thành viên trong đoàn đội lập tức bước vào phòng ngủ và ấn Ân Tô Tô vẫn đang bối rối trở lại bàn trang điểm, người làm tóc thì làm tóc, người trang điểm thì trang điểm, phân công công việc rõ ràng và bận rộn.Ân Tô Tô cũng bị cởi chiếc váy đuôi cá và mặc một chiếc váy dạ hội sườn xám cách tân hoa mộc lan màu trắng, chiếc áo choàng và đuôi váy dài được trang trí bằng lông chim màu trắng khiến cô trông đầy thần tiên.Hai giờ sau, trang điểm xong, Ân Tô Tô nhìn gương một vòng, vô cùng ngạc nhiên trước nữ minh tinh xinh đẹp bên trong.Sau khi cảm ơn các thầy cô trong đoàn đội trang điểm, cô cầm túi đi ra ngoài, bắt xe thẳng đến sân bay.Phí Nghi Chu hôm nay đến Ma Cao để bàn chuyện hợp tác, buổi sáng máy bay công vụ riêng của anh đã bay đến Ma Cao, lại quay trở lại thủ đô đón Ân Tô Tô.Cabin khổng lồ trống rỗng.Đội ngũ phục vụ trên chuyến bay cực kỳ chu đáo, phục vụ trà, đồ ăn nhẹ, trái cây và các bữa ăn bếp riêng. Ân Tô Tô một mình tận hưởng những dịch vụ tuyệt vời này chỉ cảm thấy mơ màng.Sau khi ăn uống và xem phim suốt chặng đường, khi máy bay bắt đầu hạ cánh, Ân Tô Tô nhận được tin nhắn WeChat từ chủ của chiếc máy bay tư nhân.Phí Nghi Chu: [Anh vừa bàn chuyện xong, giờ sẽ đến sân bay đón em.]Ân Tô Tô chớp mắt, trầm ngâm trả lời anh: [Anh mệt mỏi cả ngày rồi, không cần đến đón tôi đâu. Địa chỉ của bữa tiệc tối ở đâu cứ gửi vào điện thoại của tôi, tôi sẽ tự mình đến.]Tin nhắn đã gửi đi nhưng bên kia không trả lời.Khoảng nửa giờ sau, máy bay công vụ đã đến Ma Cao.Khi Ân Tô Tô đi ra ngoài, cô thấy đi giày cao gót không thuận tiện nên tùy tiện xỏ một đôi giày thể thao, cất đôi giày cao gót vào túi. Vì vậy, khi con trai cả của Phí gia lần đầu tiên nhìn thấy vợ mình tại nhà gia ở sân bay máy bay công vụ, khung cảnh đã diễn ra như sau.Cô gái trẻ mặc một bộ váy Trung Hoa lộng lẫy, mái tóc dài vén lên một nửa, trang điểm tinh xảo, toàn thân gần như phát sáng dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời lặn, vô cùng xinh đẹp. Tuy nhiên, gấu váy có lẽ quá dài, ảnh hưởng đến việc đi lại, cô dùng tay nắm một góc váy, dưới bắp chân thon dài trắng nõn lộ ra mang một đôi giày thể thao màu trắng đặc biệt bắt mắt, khiến bước đi của cô như một cơn gió nhẹ.Phí Nghi Chu nhướng mày, vứt điếu thuốc trên tay vào gạt tàn, đứng dậy đưa tay đón cô.Một nụ cười rạng rỡ tự động xuất hiện trên khuôn mặt Ân Tô Tô, làm lơ bàn tay đang duỗi ra của anh, chỉ mỉm cười hào phóng: "Phí tổng."Tay Phí Nghi Chu giơ lên giữa không trung, dừng lại một giây, sau đó bình tĩnh cúi đầu. Ánh mắt anh đánh giá trên người cô một vòng, thản nhiên nói: "Tạo hình và sự kết hợp của Ân tiểu thư thực sự rất độc đáo."Ân Tô Tô nghẹn lời, biết anh đang chế nhạo cô đi giày thể thao với bộ lễ phục thanh lịch, liền lúng túng nói: "Đôi giày cao gót mà đội tạo mẫu đưa cho tôi quá cao, khi tiệc tối sắp bắt đầu tôi sẽ thay."Phí Nghi Chu nghe được, có chút cau mày: "Em mang không thoải mái?"Ân Tô Tô nhẹ nhàng nói: "Không có đế chống thấm nước nên chân tôi hơi mỏi."Phí Nghi Chu không nói thêm gì nữa, anh hơi cong cánh tay dài của mình, lịch sự duỗi về phía trước, dùng ánh mắt ra hiệu. Cô chợt bừng tỉnh, ngoan ngoãn vòng qua, hai người cùng nhau bước ra khỏi nhà ga rồi trực tiếp ngồi xe rời đi qua lối đi riêng của tòa nhà chính thức.Bữa tiệc tối tối nay do tập đoàn Phong Thái ở Ma Cao tổ chức để chào mừng lễ khai trương khách sạn sòng bạc trên biển quy mô lớn thứ 31 trên thế giới, một bữa tối trên du thuyền đặc biệt đã được tổ chức để mời những người nổi tiếng từ mọi tầng lớp xã hội đến tham quan giao lưu.Khoảng tám giờ tối, màn đêm buông xuống, đêm ở Ma Cao bắt đầu.Một chiếc Bentley màu đen tuyền mang biển số Ma Cao dừng ở bến tàu.Ân Tô Tô lấy ra đôi giày cao gót màu bạc từ trong túi mang theo bên mình, chuẩn bị thay.Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn thấy, lại nói: "Em chờ một chút."Ân Tô Tô bối rối, ngước mắt lên đầy khó hiểu: "Chờ gì cơ?"Phí Nghi Chu không trả lời, bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Mười lăm phút sau, một chiếc ô tô khác mang biển số Ma Cao chạy êm ru và đậu cạnh chiếc Bentley.Cửa xe mở ra, trợ lý Hà mặc vest, đi giày da bước xuống xe. Anh ta xách theo một túi quà xinh đẹp trên tay rồi đi thẳng đến chiếc Bentley.Phí Nghi Chu hạ cửa sổ xuống.Hà Kiến Cần mỉm cười: "Mua được rồi, thưa tiên sinh.""Cảm ơn." Phí Nghi Chu nhận lấy túi quà, mở ra lấy ra một hộp giày cứng màu hồng nhạt.Ân Tô Tô sửng sốt hỏi anh: "Bảo sao vừa rồi tôi không thấy trợ lý Hà. Anh nhờ anh ta mua một đôi giày mới cho tôi à?""Ừ." Phí Nghi Chu nhẹ nhàng đáp lại, mở hộp giày ra, bên trong là một đôi giày nữ màu xám bạc như ngọc trai, đế phẳng.Anh dùng tay trái lấy chiếc giày ra, cúi xuống, tay phải nắm vào mắt cá chân thon thả của cô, hơi nâng lên rồi xỏ chiếc giày qua mũi chân của cô."Tôi, tôi tự mang..." Ân Tô Tô hoảng hốt trước hành động của anh, vô thức muốn rút chân lại.Vị đại lão này thân phận thế nào, làm sao có thể dùng đôi tay vốn luôn nắm giữ đại cục của anh để xỏ giày cho cô?Nhưng sự phản kháng của cô không có ý nghĩa thực sự.Phí Nghi Chu thậm chí không hề ngước mắt lên mà chỉ đơn giản nói "Đừng cử động", đã phá vỡ thành công sự phản kháng yếu ớt của cô.Ánh mắt anh rơi vào mắt cá chân trắng sáng bóng của cô, chỉ cảm thấy xương cốt mảnh khảnh và yếu ớt, đặt giữa lòng bàn tay mình, như thể chỉ cần một lực nhỏ nhất cũng sẽ gãy. Vì vậy, động tác anh nhẹ nhàng cũng dịu dàng hơn, dùng một lực nhỏ lên đốt ngón tay, xỏ chân trái cô vào chiếc giày đế bằng.Thình thịch thình thịch.Nhịp tim của Ân Tô Tô không còn trật tự, cô cắn nhẹ môi, ngơ ngác nhìn khuôn mặt Phí Nghi Chu trước mặt.Anh và cô lần lượt ngồi ở hai bên trái và phải ở giữa xe, khoảng cách giữa họ vốn không xa, lúc này để thuận tiện đi giày cho cô, anh cúi người, cúi đầu, đầu gối trái phải chăng đã nửa quỳ trên tấm thảm mềm trên sàn mấy lần, để cô đặt chân lên.Góc độ này tạo cho cô một tư thế từ trên cao nhìn xuống, cũng có thể coi là cô đang nhìn xuống anh.Xương trán đầy đặn và rộng, vị trí hốc mắt đặt vào, tạo thành một đôi lông mày đặc biệt thâm thúy, sống mũi thẳng và mạnh mẽ, toàn thân là một đường xương đặc biệt mịn màng. Chóp mũi là một hình tam giác đẹp khi nhìn từ trên cao, hoàn hảo đến mức không thể tìm ra một khuyết điểm nào.Thực sự...Càng nhìn càng thấy vừa mắt.Tâm trí của Ân Tô Tô như đi vào cõi thần tiên. Một lúc sau, Phí Nghi Chu giúp cô mang hai chiếc giày vào xong.Anh cúi đầu nhìn vài cái, sau đó đặt chân phải của cô trên đầu gối anh xuống sàn xe, nhẹ nhàng nói: "Thử giẫm lên hai lần xem chân có mỏi không."Mặt Ân Tô Tô đỏ bừng, tai cũng đỏ bừng, nghe xong lời anh nói cô không biết phải nói gì, chỉ có thể vâng lời anh, hai chân luân phiên, giẫm mạnh lên đệm thảm trong xe.Giẫm xuống, lại giẫm lần nữa.Thấy đôi giày này không chỉ có kích thước phù hợp mà còn có đế mềm nên mang khá thoải mái."Rất mềm, không hề mỏi." Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng pha chút tò mò, "Sao anh biết tôi đi giày cỡ mấy?"Phí Nghi Chu nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô, đột nhiên mỉm cười nói: "Em là vợ anh, chúng ta mỗi ngày đều ngủ chung giường, nếu anh còn không biết em mang giày cỡ bao nhiêu, chẳng phải quá thất trách sao?"Sau khi nghe lý luận này, Ân Tô Tô im lặng, cảm thấy chột dạ không thể giải thích được.Vì ngày nào anh cũng ngủ chung giường nên biết cỡ chân của cô nên cô quả thực rất xấu hổ. Cho đến nay, cô không những không biết anh đi giày cỡ bao nhiêu mà thậm chí còn không biết anh mặc áo sơ mi và áo vest cỡ nào.Im lặng hai giây, cô chỉ có thể thì thầm hai chữ: "Cảm ơn."Phí Nghi Chu không nói thêm gì nữa, chỉ cầm tay cô, kẹp giữa các ngón tay, dắt cô ra khỏi xe.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia