Edit+beta: LQNN203Ngay sau đó có người qua đường đã phát hiện ra vụ tai nạn ô tô thương tâm ở ngã tư, gọi điện cho 120, đưa ba người bị thương trên xe đi bệnh viện.Trước khi lên xe cấp cứu, Trần Chí Sinh cố giữ lấy chút ý thức cuối cùng, gọi điện thoại di động.Sau vài tiếng tút, được kết nối.Vết thương trên vai chảy máu quá nhiều, Trần Chí Sinh gần như hôn mê, khàn giọng nói: "Vừa rồi xe chúng ta bị đâm, Ân Tô Tô đã bị người bắt cóc..."Bắc Kinh.Sau khi cúp điện thoại, Phí Nghi Chu nhắm mắt hoà hoãn hai giây, đưa tay mò mẫm trên bàn, đụng tới một cốc nước, đưa lên môi uống một ngụm. Chất lỏng lạnh lẽo trượt vào thực quản, thấm vào phổi, trái tim anh như rơi vào hầm băng.Bắt cóc? Từ này giống như một bó băng, đâm sâu vào thần kinh và trái tim Phí Nghi Chu.Anh căn bản không thể tưởng tượng được bọn bắt cóc sẽ làm gì Ân Tô Tô của anh, chỉ có thể liên tục ám chỉ bản thân rằng những người đó đã chọn "bắt cóc" cô thay vì giết cô ngay tại chỗ, có nghĩa mục đích của chúng không phải làm hại đến tính mạng cô.Nói cách khác, tính mạng của cô tạm thời không gặp nguy hiểm.Nghĩ như vậy, Phí Nghi Chu hít sâu một hơi, thu ngón tay run rẩy lại, trong thời gian ngắn nhất lấy lại bình tĩnh. Sau đó anh cầm điện thoại lên và bấm số."Tiên sinh ạ." Trợ lý Hà mỉm cười đáp lại."Ân Tô Tô đã bị bắt cóc." Anh nói với vẻ cực lạnh lùng, trầm giọng phân phó, "Trước tiên liên hệ với cảnh sát chú ý đến tất cả các cuộc gọi xem có kẻ bắt cóc nào gọi điện đến đòi tiền chuộc hay không. Ngoài ra, nhanh chóng phối hợp với sân bay bên kia, tôi muốn đến hẻm núi Hàn Sơn ngay lập tức."*Tại bệnh viện huyện Hàn Sơn, Trần Chí Sinh mất quá nhiều máu lâm vào hôn mê, được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, Lương Tịnh và Hứa Tiểu Phù trong tình trạng tốt hơn nhiều, cả hai chỉ bị thương nhẹ ngoài da và chấn động não nhẹ.Trong phòng bệnh, Hứa Tiểu Phù tỉnh dậy trước Lương Tịnh. Cô ấy mở mắt ra, nhìn trần nhà trắng bệch phía trên, đưa tay lên che trán, choáng váng, vẫn chưa nhận thức được chuyện gì đã xảy ra.Tuy nhiên, trong vòng ba giây sau khi choáng váng, những ký ức kinh hoàng tràn qua cô ấy như thủy triều.Chiếc xe tải nhỏ không biết từ đâu lao tới, cú va chạm mạnh, âm thanh lớn xé nát bầu trời...Hai mắt Hứa Tiểu Phù chợt nhảy lên, nhớ ra - sáng sớm họ lên đường đến trường quay, bị một chiếc xe tải nhỏ tông mạnh ở ngã tư, một bên ghế phụ gần như bị biến dạng do va chạm mạnh. Đúng lúc cô ấy đang nghĩ mình sắp biến thành một cái bánh nhân thịt, chính Trần Chí Sinh vào thời khắc mấu chốt kéo cô ấy tới, bảo vệ cô ấy dưới người...Chính xác! Tai nạn xe!Hứa Tiểu Phù mím môi, quay đầu nhìn trái nhìn phải thì thấy Lương Tịnh đang ngủ trên giường bên cạnh.Hứa Tiểu Phù cao giọng nói: "Chị Lương! Chị Lương! Chị mau tỉnh lại đi!"Sau khi hét lên mấy lần liên tiếp, Lương Tịnh quấn băng trên đầu từ từ tỉnh dậy. Phản ứng giống hệt như Hứa Tiểu Phù khi tỉnh dậy, Lương Tịnh nhìn xung quanh, vẻ mặt bối rối, không biết chuyện gì đã xảy ra."Chị Lương, chị đừng ngơ ngác nữa!" Hứa Tiểu Phù vô cùng lo lắng, "Sáng nay chúng ta bị tai nạn xe, hiện tại đang ở bệnh viện!"Nghe vậy, Lương Tịnh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, giơ tay xoa xoa thái dương: "Khó trách đầu đau quá..." Nói xong, cô ấy ngước mắt nhìn xung quanh, lông mày nhíu lại một lúc, "Tô Tô và Trần Chí Sinh đâu?""Em cũng không biết, có lẽ là ở phòng khác..."Lúc này, cửa phòng bệnh bị từ bên ngoài đẩy ra, hai y tá trẻ tuổi đẩy xe đẩy chất lỏng bước vào, giọng điệu lãnh đạm hỏi: "Tên.""Hứa Tiểu Phù..." Hứa Tiểu Phù theo bản năng trả lời, nhìn thấy y tá đang thay dịch truyền cho mình, không khỏi hỏi, "Ừm, cô y tá, cho hỏi hai người còn lại nhập viện cùng chúng tôi đâu? Bọn họ thế nào rồi?""Ý cô là anh chàng kia?" Y tá liếc cô ấy một cái rồi trả lời: "Khi được đưa đến anh ta mất quá nhiều máu và bị chấn động, vừa mới được cứu, hiện tại vẫn chưa qua khỏi cơn nguy kịch, đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.""Chấn động?" Hứa Tiểu Phù hoảng sợ, lo lắng nói: "Vậy cô đừng truyền dịch cho tôi nữa, tôi muốn đi gặp anh ấy.""Không được phép vào phòng chăm sóc đặc biệt." Y tá thuận miệng trả lời, điều chỉnh tốc độ truyền dịch cho cô ấy.Lương Tịnh lại hỏi: "Vậy còn cô gái kia?"Một y tá trẻ khác tỏ ra nghi ngờ, trả lời: "Khi xe cấp cứu đưa các cô đến đây chỉ có ba người."Lương Tịnh sửng sốt một lúc, mở to mắt nói: "Làm sao có thể, trong xe rõ ràng có bốn người.""Chuyện đó tôi không rõ lắm." Y tá nhún vai, thu dọn đồ đạc rồi đẩy xe chở chất lỏng ra ngoài.Lương Tịnh và Hứa Tiểu Phù nhìn nhau, trong lòng trầm xuống. Mãi đến lúc này, họ mới nhận ra vụ tai nạn xe không phải là một tai nạn đơn giản mà là một cuộc tấn công có chủ đích.Ân Tô Tô mất tích.Hứa Tiểu Phù nhanh chóng cầm điện thoại di động lên gọi cho Ân Tô Tô, cuộc gọi đầu tiên, không kết nối, cuộc gọi thứ hai và thứ ba, không kết nối, mười cuộc gọi liên tiếp cũng không kết nối được.Trong phút chốc, trái tim Hứa Tiểu Phù như cứng lại, cô ấy lại hoảng sợ nhìn Lương Tịnh: "Chị Lương, Tô Tô thật sự mất tích rồi, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?""Báo cảnh sát, báo cảnh sát." Lương Tịnh thực sự rất hoảng loạn, nhưng cô ấy nghiến răng cố gắng bình tĩnh lại, lấy điện thoại di động ra và bấm số "110", sau khi mô tả tình hình chung cho cảnh sát qua đường dây liền cúp máy."Tô Tô có phải bị bắt cóc không? Bọn bắt cóc bắt chị ấy làm gì? Chẳng lẽ là vì muốn đòi tiền Phí Nghi Chu?" Hứa Tiểu Phù nghĩ trăm lần cũng không ra, "Nhưng mối quan hệ của họ chưa từng công khai, rất ít người biết chị ấy là đại thiếu phu nhân Phí gia."Lương Tịnh hít một hơi thật sâu, thở ra, nói: "Lý do bắt cóc một nữ minh tinh có quá nhiều, có thể là fan cuồng cực đoan, hoặc cũng có thể là một tên □□ địa phương nào đó. Loại chuyện này không phải thường xuyên xảy ra ở làng giải trí Hồng Kông những năm đầu sao?""□□?" Hứa Tiểu Phù kinh hãi, "Nếu thật sự là □□, mục đích bọn chúng bắt cóc Tô Tô là gì?"Sắc mặt Lương Tịnh rất xấu, lắc đầu nói: "Không nói rõ được. Những ngôi sao bị bắt cóc ở Hồng Kông những năm đầu đều bị ép □□ để chụp hình rửa tiền."Hứa Tiểu Phù: "Nói cách khác, tính mạng của Tô Tô sẽ không gặp nguy hiểm phải không?""Có lẽ là không." Lương Tịnh trả lời.Vài phút sau, điện thoại di động trong túi của Lương Tịnh rung lên. Cô ấy lấy ra, ID người gọi có ghi một cái tên: Bạch Tiểu Tùng, phó đạo diễn nhóm B của bộ phim "Phàm độ", thường chịu trách nhiệm liên lạc và phối hợp với các đoàn đội diễn viên.Lương Tịnh trượt mở nút trả lời.Đầu bên kia lập tức vang lên một giọng nói trầm thấp: "A lô chị Lương à? Các cô có chuyện gì vậy? Đã muộn thế rồi mà vẫn chưa đến. Cảnh đầu tiên hôm nay chính là của Tô Tô, đạo diễn Khương vừa rồi rất tức giận, nói các cô không muốn quay thì đừng quay nữa.""Đạo diễn Bạch." Lương Tịnh nói: "Xe của chúng tôi trên đường đến phim trường gặp tai nạn, tạm thời Tô Tô không tìm thấy người."Bạch Tiểu Tùng nghe vậy sửng sốt, nghi hoặc hỏi: "Gì mà không tìm thấy người?""Chính là mất tích, có lẽ đã bị bắt cóc." Lương Tịnh nói, "Tôi đã gọi cảnh sát, phiền anh giải thích với đạo diễn Khương giúp tôi.""Ồ ồ... được." Bạch Tiểu Tùng mạnh mẽ hắng giọng, giọng điệu trở nên ôn hòa hơn rất nhiều, "À thì, cô không cần phải lo lắng quá, có thể chỉ là một số fan cuồng cực đoan, giao cho cảnh sát xử lý đi.""Vâng. Cảm ơn đã quan tâm." Lương Tịnh dừng lại, trịnh trọng nhắc nhở, "Đạo diễn Bạch, chuyện này càng ít người biết càng tốt."Phó đạo diễn Bạch trả lời: "Đừng lo, tôi hiểu. Người khác hỏi thì tôi nói Ân Tô Tô đột ngột bị bệnh, phải nhập viện."Sau khi cúp điện thoại, Lương Tịnh nhắm mắt lại, giơ tay nhéo mạnh giữa lông mày, thực sự lo lắng và phiền muộn đến cùng cực.Hứa Tiểu Phù ở một bên nhìn sắc mặt Lương Tịnh, lo lắng nói: "Chị, chị nói với Bạch Tiểu Tùng Tô Tô bị bắt cóc, lỡ như anh ta vạ miệng tiết lộ cho giới truyền thông thì sao?""Nếu không giải thích rõ ràng lý do, không thể báo cáo kết quả với lão Khương." Lương Tịnh thở dài thật sâu, mỉm cười yếu ớt với Hứa Tiểu Phù nói: "Bỏ đi, chúng ta ở đây lo lắng cũng vô ích, chờ cảnh sát tới điều tra đi."*Cảnh sát đồn công an huyện Hàn Sơn rất có trách nhiệm, sau khi nhận được điện thoại lập tức phái hai đội, một đội điều tra hiện trường vụ tai nạn, đội còn lại đến bệnh viện lấy lời khai của Lương Tịnh và Hứa Tiểu Phù.Người chịu trách nhiệm cho vụ án này là một sĩ quan cảnh sát trung niên tên là Cao Tuyết Phong, mọi người trong đội đều gọi ông ta là lão Cao. Sau khi nghe hai cô gái mô tả ngắn gọn tình hình chung, cảnh sát Cao chưa kịp đặt câu hỏi thì có người từ bên ngoài gõ cửa phòng bệnh.Cộc cộc.Một cảnh sát trẻ học việc đi cùng ông ta bước tới và mở cửa.Lương Tịnh và Hứa Tiểu Phù theo bản năng quay lại nhìn về phía cửa, họ nhìn thấy một người đàn ông mặc vest đi giày da xuất hiện ở ngoài phòng bệnh với dáng người cao ráo và lịch lãm, trông giống như một cái cây đứng trong gió, như một vị thần tiên. Một khi ánh mắt của mọi người đổ dồn vào anh, thật khó để rời mắt."Phí tổng?" Lương Tịnh ngạc nhiên, "Sao ngài lại ở đây?"Sắc mặt Phí Nghi Chu nghiêm nghị, bình tĩnh nói: "A Sinh trước khi hôn mê đã gọi cho tôi."Lương Tịnh chậm rãi gật đầu, đã hiểu.Không nói thêm gì với Lương Tịnh, Phí Nghi Chu bước đôi chân dài đi thẳng vào phòng, đứng trước mặt Cao Tuyết Phong, nói: "Chào anh cảnh sát, tôi là Phí Nghi Chu, chồng của nữ diễn viên mất tích Ân Tô Tô.""Chào anh." Cao Tuyết Phong đáp lại.Phí Nghi Chu tiếp tục: "Theo những gì tôi được biết, Ân Tô Tô đã bị bắt cóc ở ngã tư Hồng Tinh, có lẽ phải yêu cầu tất cả các camera giám sát gần đó để kiểm tra từng phương tiện khả nghi."Cao Tuyết Phong cho biết: "Chúng tôi đã tìm thấy chiếc xe tải gây ra vụ tai nạn. Chủ sở hữu là Trần Quyền, một nhân viên vận chuyển chuyển phát nhanh. Tuy nhiên, Trần Quyền nói chiếc xe tải đã bị mất cách đây hai tháng, anh ta đã cung cấp đủ bằng chứng ngoại phạm, không phải anh ta làm."Phí Nghi Chu: "Tại hiện trường có nhân chứng không?"Cao Tuyết Phong bất lực lắc đầu: "Lúc đó còn quá sớm, chỉ có hai công nhân vệ sinh nghe được tiếng động bất thường của vụ tai nạn, đều nói họ nhát gan, cách xa không dám lại gần, hoàn toàn không nhìn rõ kẻ bắt cóc trông như thế nào, thậm chí còn không thể mô tả hình dáng cơ thể."Mọi thứ dường như đang rơi vào bế tắc nào đó.Phí Nghi Chu mím chặt đôi môi mỏng, cụp mắt xuống, không nói thêm nữa.Cao Tuyết Phong nhìn thấy anh lo lắng, nhẹ nhõm nói: "Phí tiên sinh, cảnh sát chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực. Ngoài ra, chúng tôi cũng yêu cầu điện thoại anh luôn mở, trước mắt không thể loại trừ khả năng bắt cóc tống tiền.""Vâng." Phí Nghi Chu khẽ gật đầu.Lão Cao hỏi Lương Tịnh và Hứa Tiểu Phù một số câu hỏi chi tiết, sau đó rời đi cùng với mấy cấp dưới.Phí Nghi Chu đến gặp bác sĩ và hỏi về tình hình hiện tại của Trần Chí Sinh, câu trả lời mà anh nhận được là "tính mạng đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn cần phải ở lại phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi, nếu không có chuyện gì xảy ra, buổi tối có thể chuyển về phòng bệnh thường để điều trị".
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia