Edit+beta: LQNN203Sau khi hẹn Phí Nghi Chu buổi tối cùng nhau ăn sinh nhật, tâm trạng của Ân Tô Tô đột nhiên trở nên đặc biệt thư thái và vui vẻ. Họ tạm biệt nhau và lên xe riêng, trên đường từ sân bay đến trường quay, cô luôn nở nụ cười nhẹ nhàng trên môi.Là một mỹ nữ, khi cô không cười xinh đẹp như hoa dành dành trong nước, khi cười lại xinh đẹp như đào mận tháng tư. Nụ cười ngốc nghếch này đọng lại trên mặt mấy phút. Điều này khiến Trần Chí Sinh ngồi ở ghế lái có cảm giác hơi kỳ quái.Mười tám tuổi được nhận vào học viện quân sự, sau khi tốt nghiệp trực tiếp gia nhập lữ đoàn trên không Liệp Ưng và phục vụ mấy năm, xung quanh đều là đàn ông thô lỗ và cứng rắn, hiếm khi gặp con gái. Ngoài ra anh ta còn có tính cách lạnh lùng, điềm tĩnh trong mọi tình huống, đối xử thờ ơ với người khác, do yếu tố môi trường và tính cách nên anh ta tiếp xúc với người khác giới cực kỳ kém.Những ngày làm trợ lý cho Ân Tô Tô là những ngày Trần Chí Sinh tiếp xúc với các cô gái nhiều nhất trong những năm qua.Anh ta là người lễ nghĩa, bình thường sẽ không chủ động quan sát cô gái nào, kỹ năng quan sát nhạy bén được rèn luyện trong thời gian binh nghiệp đã thấm sâu vào xương tủy, cộng với vẻ mặt vui vẻ rạo rực của Ân Tô Tô, thực sự muốn anh ta bỏ qua rất khó.Chỉ là, làm thế nào để mô tả đây.Còn vui hơn cả việc nhặt được tấm vé số trúng 50 triệu.Trần Chí Sinh liếc nhìn Ân Tô Tô trong gương chiếu hậu, cảm thấy kỳ lạ nên không thể không liếc nhìn cô lần thứ hai.Bên trong chiếc Maybach im lặng.Thủ lĩnh Liệp Ưng đã giải nghệ với khí chất mạnh mẽ và sự hiện diện không thể bỏ qua. Ân Tô Tô ngồi ở ghế sau vẫn đang cười khúc khích vui vẻ, nhưng khi đồng chí Trần Chí Sinh liếc nhìn cô lần thứ hai, cô liền nhận ra, khóe miệng hơi cứng lại."Sao vậy A Sinh?" Ân Tô Tô chớp mắt bối rối, "Anh nhìn tôi làm gì vậy? Trên mặt tôi dính gì à?"Trần Chí Sinh quay mặt đi, thản nhiên nói: "Không dính gì cả, tôi chỉ cảm thấy hôm nay tâm trạng của cô rất tốt.""Có à?" Ân Tô Tô hơi ngạc nhiên."Từ lúc lên xe, trên mặt cô luôn nở nụ cười, như là nhặt được tiền.""..." Ân Tô Tô nghe vậy giật mình không đáp lại, chỉ nhanh chóng lấy gương trang điểm trong túi xách cầm trên tay ra, mở ra xem xét kỹ hơn.Chắc chắn những gì đồng chí Trần Chí Sinh nói là đúng - khuôn mặt trong gương có đôi mắt ươn ướt trìu mến, khóe miệng và lông mày cong cong, hình ba vầng trăng lưỡi liềm tiêu chuẩn.Vui mừng như một kẻ ngốc.Nhìn thấy vẻ mặt của chính mình, Ân Tô Tô bối rối, bàn tay cầm gương trang điểm từ từ hạ xuống, sau đó cô cau mày, cảm thấy khó hiểu.Không phải.Mới sáng sớm có chuyện gì vui vẻ như vậy? Cô ở đây ngây ngô vui vẻ cái gì?Pháo hoa trên biển ở cảng Ma Cao đêm qua rất đẹp và lộng lẫy, cô rất xúc động, nhưng đã qua mấy tiếng rồi, không thể còn hào hứng vì chuyện đó nữa đúng không?Chiếc Maybach lái êm ru suốt chặng đường, khung cảnh đường phố và người đi đường ngoài cửa sổ xe nhanh chóng rút lui, tạo thành một vệt sáng và bóng tối.Ân Tô Tô nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cau mày và suy nghĩ sâu sắc, khi xe dừng ở ngã tư, cô nhìn biển báo đèn giao thông ở phía xa, trong lòng chợt nảy ra một suy đoán kỳ lạ.Chẳng lẽ cô vui mừng vì Phí Nghi Chu đã hoãn chuyến đi châu Âu và ở lại thêm một ngày để chúc mừng sinh nhật cô?Mắt Ân Tô Tô đột nhiên nhảy lên, cô lấy lòng bàn tay che trán, cảm thấy hoảng hốt giây lát.Giây trước anh nói tối nay anh sẽ bay sang châu Âu, cô cảm thấy thất vọng, giây tiếp theo nghe nói anh đã hoãn chuyến khởi hành sang sáng mai muốn ở lại cùng cô ăn sinh nhật, cô vui mừng khôn xiết, hạnh phúc từ tận đáy lòng, vui đến mức có thể bỏ qua sự trêu chọc xấu tính của anh.Từ khi nào người đàn ông đó có thể ảnh hưởng đến tâm trạng và cảm xúc của cô, từ khi nào cô lại quan tâm đến anh như vậy.Sửng sốt vài giây, Ân Tô Tô tỉnh táo lại, mỉm cười giả vờ thoải mái với Trần Chí Sinh ở hàng ghế đầu và nói: "Có lẽ vì hôm nay là sinh nhật của tôi nên tâm trạng tôi rất tốt.""Hôm nay là sinh nhật cô?" Trần Chí Sinh có chút kinh ngạc, sau đó cong môi chân thành nói: "Vậy chúc cô sinh nhật vui vẻ.""Cảm ơn!" Ân Tô Tô mỉm cười.Ngay sau đó, điện thoại nhận được tin nhắn WeChat mới là của nhóm gia đình.Mẹ: [Sinh nhật vui vẻ Tô Tô!]Bố: [Chúc mừng sinh nhật con gái.]Ngoài ra còn có chuyển khoản hai ngàn tệ từ bố.Ân Tô Tô cảm thấy ấm áp trong lòng, trả lời "Cảm ơn bố mẹ", nhưng không chấp nhận chuyển khoản.*Cô đến trường quay vẫn còn sớm, lợi dụng hôm nay chị Lương, quản lý nghiêm khắc không có mặt ở đây, Hứa Tiểu Phù đã đặc biệt đi mua xíu mại bọc giấy ở một cửa hàng tiện lợi gần nhà rồi mang đến trường quay cho Ân Tô Tô."Tô Tô, chị phải ăn nhanh lên."Sau khi giao xíu mại bọc giấy cho Ân Tô Tô, Hứa Tiểu Phù rất căng thẳng, sợ chị Lương bắt được mình giúp đỡ Trụ vi, vừa nhìn chung quanh vừa hạ giọng nói: "Chị Lương nói, "Phàm độ" đang dự tính cuối tháng sau sẽ bắt đầu khai máy, thầy Khương yêu cầu rất cao, chị phải giữ thể hình và cân nặng tốt, cố gắng để lại ấn tượng tốt với thầy Khương trong lần hợp tác đầu tiên!""Biết rồi, biết rồi. Sau khi ăn hai cái xíu mại này, về đến nhà chị sẽ tập thể dục hai tiếng." Ân Tô Tô mỉm cười, sau khi xác nhận với Hứa Tiểu Phù, cô há miệng, cắn, nhai một miếng xíu mại lớn.Món xíu mại nhân phô mai nóng hổi, dẻo và dai, khi cắn một miếng sẽ kéo sợi, có thể nói là mỹ vị nhân gian.Ân Tô Tô hài lòng nheo mắt lại, chậm rãi nhai, cảm thấy mệt mỏi do ngủ không ngon vào đêm hôm trước dường như biến mất với miếng xíu mại này.Xíu mại bọc giấy thực sự là một trong những phát minh vĩ đại nhất của nhân loại.Rất ngon và chữa lành.Hứa Tiểu Phù ở một bên cảm thấy vừa buồn cười vừa có chút chua xót khi thấy Ân Tô Tô ăn uống thỏa mãn như vậy.Lên ống kính sẽ béo gấp ba lần, dù trong hiện thực có thân hình chuẩn thì lên màn ảnh cũng sẽ có vẻ hơi béo. Vì vậy, những người nổi tiếng cần xuất hiện trước ống kính đều sẽ chăm chỉ quản lý cơ thể. Các đoàn đội có điều kiện sẽ phân công các chuyên gia dinh dưỡng chuyên môn cho nghệ sĩ của mình, Ân Tô Tô là một ngôi sao nhỏ, đoàn đội cũng là một xưởng nhỏ, Lương Tịnh thường đóng vai trò là người giám sát.Hứa Tiểu Phù đã làm trợ lý cho Ân Tô Tô được hơn nửa năm. Trong ấn tượng của cô ấy, hầu như không nhìn thấy Ân Tô Tô □□ carbohydrate. Bữa sáng nhiều calo như xíu mại này, Ân Tô Tô hiếm khi ăn trừ khi thực sự thèm ăn mới có thể ăn hai cái.Bỏ đi vậy.Hứa Tiểu Phù nhìn đôi má tròn trịa của Ân Tô Tô đang nhai xíu mại, trong lòng trìu mến nghĩ, chiều cô một lần đi, vì hôm nay là sinh nhật của cô."Vậy chị nhất định phải nhớ rèn luyện đấy." Hứa Tiểu Phù nghiêm mặt cảnh cáo."Chị biết rồi." Ân Tô Tô xua tay một cách thờ ơ, "Sao em cũng giống như chị Lương rồi, ngày càng có khả năng trở thành Đường Tăng."Hứa Tiểu Phù nghe được bà chủ cho rằng mình quá dong dài, liền ngoan ngoãn ngậm miệng. Cô ấy ngồi nghỉ ngơi với Ân Tô Tô trong phòng nghỉ một lúc, có chút buồn chán, đang uống sữa đậu nành và nghịch điện thoại thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.Cộc cộc, bên ngoài có người gõ cửa."Xong rồi, không thể là chị Lương chứ!" Hứa Tiểu Phù hoảng sợ, nhanh chóng giật lấy xíu mại từ tay Ân Tô Tô định ném vào thùng rác.Vào thời điểm quan trọng, bị Ân Tô Tô chặn lại."Chị Lương hôm qua nói sẽ không đến cho đến khoảng mười giờ." Ân Tô Tô đen mặt, cô lấy lại xíu mại và cắn một miếng, lúng búng nói, "Hơn nữa, chị Lương vào phòng nghỉ có khi nào gõ cửa đâu?"Hứa Tiểu Phù có khuôn mặt baby chuẩn, làn da trắng ngần, đầu tròn, trông đặc biệt dễ thương. Cô ấy còn chưa định thần lại, gãi gãi trán, thấp giọng hỏi: "Nếu không phải chị Lương, ai lại đến phòng nghỉ độc lập của chị sớm như vậy?"Ân Tô Tô im lặng, thực sự muốn cạy đầu cô bé này ra xem bên trong có gì. Cô cưỡng lại sự thôi thúc trợn trắng mắt, nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể: "Hôm nay chị tự mình bay tới đây chắc?""Ồ đúng rồi!" Hứa Tiểu Phù vỗ trán, đột nhiên ý thức được, "Em quên mất, đội chúng ta hiện tại còn có một người!"Vừa lẩm bẩm, vừa nhanh chóng bước tới cửa mở cửa.Một bóng người đứng ngoài cửa, mặc áo hoodie màu nâu sẫm, không có mũ trùm đầu và đai lưng, là kiểu dáng đơn giản và cổ điển nhất, bờ vai rộng và vòng eo hẹp, dưới chân là một đôi bốt cổ thấp của nam giới, đôi chân dài thẳng tắp. Toàn bộ hình dáng cơ thể là một đường nét gọn gàng và sạch sẽ.Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng lãnh đạm của Trần Chí Sinh, Hứa Tiểu Phù cảm thấy hơi hoảng không thể giải thích được, mặt hơi nóng lên, cô ấy xấu hổ hắng giọng, giả vờ bình tĩnh nói: "Cửa không khóa, anh cứ vào không phải được rồi sao, gõ cửa làm gì."Giọng điệu của Trần Chí Sinh lạnh lùng và thản nhiên: "Các cô đều là con gái, tôi là đàn ông, vẫn nên chú ý một chút."Nghe vậy, Hứa Tiểu Phù chớp mắt hai cái, hơi sửng sốt. Đột nhiên nghĩ: Mặc dù người đàn ông này trông có vẻ đằng đằng sát khí không giống người hiền lành, nhưng có vẻ là người rất có giáo dưỡng và rất lịch sự."Được rồi." Hứa Tiểu Phù bước sang một bên, nói: "Hiện tại chúng tôi không có gì bất tiện, anh có thể vào."Trần Chí Sinh chân dài bước vào, sau đó ngồi xuống ghế gấp, lấy điện thoại di động ra, cụp mắt trả lời tin nhắn.Hứa Tiểu Phù quay lại ghế ngồi xuống, cầm cốc sữa đậu nành nhấp một ngụm, trong lòng có chút do dự.Sau vài giây, cuối cùng cô ấy cũng hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm cầm túi đồ ăn sáng còn lại trong tay lên, rồi khẽ cử động đầu ngón tay, nhẹ nhàng túm bên cạnh.Bên này, Trần Chí Sinh vừa mới trả lời tin nhắn WeChat của cựu đội trưởng Lệ Đằng, cảm thấy cánh tay trái của mình có một lực kéo yếu ớt, có chút ngập ngừng và thận trọng, yếu ớt kéo kéo, lại kéo kéo.Mắt anh ta cụp xuống.Nhìn thấy một bàn tay mảnh khảnh với làn da trắng ngần, không hề sơn móng tay hay nhuộm màu, mỗi đầu móng tay đều được cắt tỉa gọn gàng, gần gốc ngón tay có hình lưỡi liềm nông màu trắng.Nửa giây sau, Trần Chí Sinh ngước mắt nhìn khuôn mặt thanh tú có chút đỏ bừng của cô gái, anh ta khẽ nhướng mày, vẻ mặt biểu thị: Có việc?"À thì, ừm..." Hứa Tiểu Phù hắng giọng mạnh mẽ, cố gắng dùng vẻ mặt và giọng điệu thờ ơ khi nói: "Hôm nay tôi mua bữa sáng cho Tô Tô, mua nhiều một phần, nếu anh chưa ăn sáng, cho anh này."Cuối cùng, cô ấy lẩm bẩm không tự nhiên rồi nói thêm: "Nếu ăn rồi thì coi như tôi chưa nói gì."Trần Chí Sinh nhìn cô ấy một lúc rồi nói: "Lúc nãy tôi ra ngoài đã ăn rồi.""... Ồ." Nhận được câu trả lời này, cô gái nhỏ hiển nhiên có chút thất vọng, giữa lông mày hiện lên một tia mất mát. Những ngón tay đang nắm tay áo anh ta buông lỏng rồi thả ra, túi đồ ăn sáng được đặt lại.Trần Chí Sinh nhẹ nhàng cười nói: "Nhưng tôi cũng có thể ăn thêm một phần."Hứa Tiểu Phù dừng một chút, đột nhiên ngước mắt nhìn anh ta, nghi hoặc nói: "Anh ăn rồi còn muốn ăn gì nữa?""Lượng ăn tương đối lớn, rất nhanh đói." Trần Chí Sinh nói, thản nhiên cầm lấy túi đồ ăn sáng trong tay cô ấy, lấy ra một cái xíu mại, mí mắt cụp xuống đưa thẳng vào miệng, phồng một bên má, giọng điệu không chút để ý lại lười biếng thờ ơ, anh nói: "Cảm ơn."Một hạt giống vui vẻ lặng lẽ gieo vào lòng, một bông hoa nhỏ nở ra.Hứa Tiểu Phù cảm thấy vui mừng không thể giải thích được khi nhìn thấy Trần Chí Sinh ăn xíu mại cô ấy mua. Cô ấy mím môi mỉm cười dè dặt, trả lời "Không có gì" rồi quay mặt đi.Nhưng khoé mắt vẫn không thể không liếc nhìn về phía anh ta.Anh ta không có vẻ ngoài tinh tế thanh tú, cũng không có nước da trắng lạnh hay làn da mỏng manh, hoàn toàn trái ngược với anh công tử nổi tiếng được nuông chiều, vẻ đẹp này là loại chân phương và giản dị với một chút lưu manh, toát lên vẻ đẹp của cao nguyên và hoang dã, của bầu trời xanh và đại bàng.Đường hàm dưới rõ ràng, khỏe khoắn, khi nhai thức ăn thì môi khép lại, mỗi động tác nhai sẽ khiến đường hàm dưới hơi cử động, không thể miêu tả là thanh nhã hay nhã nhặn mà chỉ có thể khiến người ta cảm thấy gợi cảm từ trong xương.Đầy sự hoang dã.Vẻ mặt Hứa Tiểu Phù có chút thất thần. Trần Chí Sinh nhai xong một cái xíu mại, nuốt xuống, sau đó mở nắp chai nước khoáng uống một ngụm, vừa nuốt xuống, dường như nhận ra điều gì đó, quay đầu lại.Hai ánh mắt vô tình chạm nhau trong ánh nắng ban mai và không khí trong lành.Sao chổi va vào Trái đất.Vèo một tiếng, Hứa Tiểu Phù quay đầu đi với tốc độ nhanh như chớp, vuốt tóc, hắng giọng và trò chuyện với Ân Tô Tô như không có chuyện gì xảy ra.Trần Chí Sinh lấy ra một cái xíu mại khác cho vào miệng, vừa ăn vừa nhìn khuôn mặt tròn hồng hào của cô gái, cái gáy đầy đặn và đôi tai nhỏ còn đỏ hơn cả khuôn mặt của cô.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia