Legacy đã bay ở độ cao 10.000 mét trong gần hai giờ, hiện tại đã hơn ba giờ sáng.Người ta nói rằng bầu trời trước bình minh là tối nhất, lúc này máy bay công vụ đang bay trong bóng tối, ngoài cửa sổ cabin tối đen như mực, trong phòng nghỉ không có đèn, chỉ có một vệt ánh sáng trắng lọt từ cửa vào, có thể miễn cưỡng cung cấp ánh sáng.Ân Tô Tô không hề phòng bị, quai hàm bỗng nhiên bị người đàn ông tóm lấy, giam cầm trong không gian của anh, thực sự bị dọa sợ.Anh ở rất gần cô.Gần hơn bao giờ hết...Nhịp tim như sấm, Ân Tô Tô nín thở theo phản xạ.Từ khoảng cách này, cô có thể nhìn thấy rõ làn da không tì vết của anh, ngũ quan ba chiều, đôi mắt mờ sương và phiên bản bối rối duy nhất của cô ở giữa con ngươi anh.Lông mi cô rung lên hai lần, má Ân Tô Tô bỏng rát, hoảng sợ đến mức muốn trốn.Sự việc xảy ra hoàn toàn bất ngờ.Trong ấn tượng, từ khi cô quen Phí Nghi Chu cho đến nay, anh luôn khiêm tốn, nhã nhặn và tôn trọng cô, những lần tiếp xúc thân thể ít ỏi đều là trong những tình huống cụ thể và vì những lý do đặc biệt.Nhưng bây giờ, trai đơn gái chiếc trong bóng tối, anh giam cầm cô trên giường một cách công khai bá đạo đến mức cô không khỏi hoảng loạn."Phí tiên sinh..." Ân Tô Tô ngập ngừng gọi. Mặc dù cô nhiều lần buộc mình phải bình tĩnh nhưng giọng nói hơi run rẩy của cô lại bộc lộ sự sợ hãi và bất an.Cô ở trên trời, trên máy bay riêng của người đàn ông này, thậm chí nằm trong phòng ngủ, trên giường của anh, trong tình huống này không có đường từ trên trời xuống đất, anh muốn làm gì cô, cô căn bản không có đường sống để chống lại.Ân Tô Tô nghĩ, phân tích cuối cùng, đó là lỗi của chính cô khi đã ngây thơ, thực sự nghĩ rằng trên đời có bữa trưa miễn phí - một quý công tử quyền cao chức trọng làm sao có thể không yêu cầu đáp lại bất cứ điều gì khi anh đã ban ân nhiều lần?Chỉ trong vài giây, sự khó chịu và hối hận ùa vào lòng.Ở phía bên kia, Phí Nghi Chu dường như không nghe thấy tiếng gọi nhẹ nhàng của Ân Tô Tô. Anh cúi đầu, vẫn nhìn thẳng vào cô gái trong lòng, đôi mắt sâu như biển, cố chấp yêu cầu cô lặp lại: "Tôi hỏi lời cô vừa nói, có phải gọi nhũ danh của tôi không?"Vừa rồi cô gọi anh là gì?Ân Tô Tô hơi trì trệ, trí nhớ của cô chảy ngược về vài giây trước, cô nhớ ra. Sau đó, nhiệt độ trên má tăng vọt, cô mở miệng giải thích, vừa xấu hổ vừa áy náy: "... Quả thực, tôi đã gọi anh là 'A Ngưng'. Xin lỗi, tôi chỉ thấy cái tên này nghe rất hay, cho nên thuận miệng gọi. Nếu có bất kỳ mạo phạm nào, mong Phí tiên sinh bao dung."Phí Nghi Chu nhìn chằm chằm vào Ân Tô Tô và giữ im lặng.Tâm trạng của anh lúc này thực sự khá vi diệu.Rất ít người biết đến cái tên nhỏ A Ngưng này, từ nhỏ chỉ có một số trưởng bối trong họ hàng thân thiết mới gọi anh như vậy.Gia nghiệp Phí thị khổng lồ, con trai cả của mọi thế hệ đều gánh trên vai trách nhiệm nặng nề, ông nội đặt tên cho anh là Nghi Chu để thể hiện tình cảm của thế hệ đi trước đối với các cháu của mình, ông hy vọng anh có thể trở thành một người cầm lái đủ tư cách, dẫn dắt gia tộc tiến lên phía trước, đồng thời cũng có thể có một nơi trú ẩn về thể chất và tinh thần, cấp bờ nghỉ ngơi.Không có nhiều người cùng độ tuổi và cùng thế hệ biết tự của anh, cũng chưa có ai gọi anh là "A Ngưng".Cô gái xinh đẹp với mái tóc xoăn rối bù, đôi mắt vẫn ngái ngủ này là người đầu tiên.Như thể hai chữ này sinh ra là để rửa tội bằng răng môi cô.Trong phòng nghỉ tối tăm hoàn toàn không có một âm thanh nào, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.Phí Nghi Chu từ trên nhìn xuống, ánh mắt bình tĩnh rơi vào khuôn mặt Ân Tô Tô, lướt qua vầng trán mịn màng, đôi mắt sáng và chiếc mũi cao nhưng nhỏ như một đường nét tỉ mỉ.Tất cả lớp trang điểm đã được tẩy đi, vẻ ngoài thuần khiết nhất của cô đã lộ ra trước mắt anh.Làn da cô vẫn trắng trẻo, thanh tú nhưng do theo nghề diễn viên nên lịch trình làm việc ngày đêm của cô không đều đặn trong thời gian dài khiến cằm xuất hiện mấy vết mụn nhọt. Hình tròn nhỏ tuy hơi lộ rõ nhưng không hề xấu xí chút nào mà ngược lại trông như hai bông hoa nhỏ màu đỏ nở trên giấy trắng Tuyên Thành, càng tăng thêm vẻ quyến rũ cho cô.Cuối cùng, Phí Nghi Chu nhìn vào đôi môi của Ân Tô Tô.Đôi môi của cô rất đầy đặn, dù không tô son nhưng màu môi của cô là màu hồng nhạt khỏe mạnh nhất, kiều diễm ướt át. Chính vì đôi môi này mà nó đã là nét vẽ sống động, khiến nét mặt vốn đã nổi bật của cô lại càng thêm quyến rũ.Trong nháy mắt, trong đầu Phí Nghi Chu đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ.Cảm giác thế nào khi anh bất ngờ hôn lên đôi môi này?Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, trong mắt Phí Nghi Chu dâng trào một dòng điện ngầm. Những ảo tưởng vượt khỏi tầm kiểm soát, lan rộng, tụ tập và khuấy động, cuối cùng tạo thành một cặp vực thẳm khó dò.Người ta nói rằng hai cõi thần và quỷ chỉ tồn tại trong suy nghĩ của con người.Đôi mắt của Phí Nghi Chu tối tăm đến đáng sợ. Khuôn mặt to bằng lòng bàn tay của cô gái bị kẹp giữa lòng bàn tay anh, anh không cần cúi đầu thấp hơn nữa, chỉ cần nâng đầu ngón tay lên là có thể dễ dàng ngửi được hơi thở của cô.Hơi thở của nhau quyện vào nhau.Sự lạnh lùng của anh, sự ngọt ngào và bối rối của cô, một người tham lam, người kia hoảng sợ, đối mặt nhau với những suy nghĩ khác nhau.Có trời mới biết, Ân Tô Tô lúc này sợ hãi đến mức mắt cô gần như đen lại mà ngất đi.Theo lời của Lương Tịnh, nếu ném một tấm lưới trên thảm đỏ, thì chín trong số mười mỹ nam và nữ minh tinh xinh đẹp bị bắt được đều là chim hoàng yến được các ông chủ lớn nuôi dưỡng. Nghệ sĩ có ngoại hình, người giàu có quyền lực và của cải, nói trắng ra, mối quan hệ này là một cuộc giao dịch mà ai cũng có được thứ mình cần, một bên sẵn sàng tranh đấu, một bên sẵn sàng chịu đau khổ, không bên nào chịu thiệt.Trong mấy năm nay Ân Tô Tô đã ghi nhớ lời khuyên của bố mẹ, kiên định với ý định ban đầu là yêu thích diễn xuất, chưa từng thỏa hiệp.Tuy nhiên, Ân Tô Tô biết rất rõ rằng nếu đại thiếu gia Phí gia thực sự muốn cô ở đây, cô sẽ không còn cách nào khác là phải tuân theo.Tim đập loạn xạ, gần như nhảy ra khỏi cổ họng.Ân Tô Tô biết mình không thể trốn thoát nên cô nắm chặt ngón tay thành nắm đấm, cam chịu nhắm mắt lại.Tuy nhiên, nụ hôn cưỡng ép mà cô dự đoán không đến, không một khung cảnh kinh hoàng nào trong tâm trí cô xảy ra. Chỉ có một ngón trỏ mảnh khảnh, bị vấy bởi cái lạnh của đêm đầu thu, xoắn vài sợi tóc rối bù rồi chạm vào sau tai cô.Ân Tô Tô: "..."Ân Tô Tô đột nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm Phí Nghi Chu, trên mặt tràn đầy kinh ngạc cùng nghi hoặc.Vực thẳm h*m m**n trong mắt người đàn ông đã biến mất, mây mù cũng biến mất, như thể con thú vừa muốn nuốt chửng người ta chỉ là ảo ảnh do cô chưa tỉnh ngủ. Anh nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh và tự chủ, không hề có một chút ngụy trang nào."Cô không có mạo phạm tôi." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói, đồng thời thả tay ra khỏi cằm Ân Tô Tô và đứng thẳng."Ồ..." Ân Tô Tô vẫn còn đắm chìm trong nỗi kinh hoàng vài giây trước đó, cô chưa định thần lại mà gật đầu đáp lại.Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Giọng cô linh động trong trẻo, cái tên này được cô gọi nghe rất êm tai."Ân Tô Tô ban đầu tưởng tối nay sẽ ngủ, nhưng ai ngờ rằng tình tiết lại đột ngột chuyển biến, thay vì tức giận với cô, Thái tử gia không ngờ lại khen ngợi cô.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia