Sự bối rối dần hiện lên trên khuôn mặt của Ân Tô Tô. Phản ứng đầu tiên của cô là mình nghe nhầm, nụ cười trở nên hối lỗi: "Ngại quá, tôi nghe không rõ. Có thể phiền anh nói lại được không?""Tôi muốn mời cô, kết hôn với tôi." Phí Nghi Chu lặp lại với giọng điệu thản nhiên nhất.Lần này, Ân Tô Tô nghe rõ.Cô bị sốc.Thực sự trong lời nói của anh có nghĩa khác. Hai câu ngắn có một nghĩa khi nối với nhau và có một nghĩa khác khi tách ra. Bên tai cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng như ngọc của anh, thứ mà cô ngày thường gọi là hưởng thụ, giờ lại trở nên đặc biệt đáng sợ.Có từ đồng âm nào cho "kết hôn" trong từ điển tiếng Trung hiện đại không? Chữ "kết" nào, chữ "hôn" nào? Hay là nói, chính là nghĩa cô hiểu.Rõ ràng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng vô số câu hỏi và suy đoán lại chạy qua đầu Ân Tô Tô, khiến thần kinh cô rối loạn, dường như cũng làm trái tim cô bối rối.Hàng ngàn suy nghĩ vụt tới bên miệng, tự động bị cắt gọn chỉ còn hai chữ ngắn gọn nhất. Cô thậm chí còn quên mất lễ phép tốt đẹp mà mình đã tu luyện đến tận xương tủy, giương đôi mắt sáng ngời hỏi anh: "Tại sao?"Phí Nghi Chu: "Lần trước tham dự bữa tiệc của Chu gia ở Hồng Kông, tôi đã nói với cô, ông nội tôi tuổi già sức yếu, trong lòng ông vướng bận nhất là hôn sự của tôi. Ông rất hài lòng với cô.""Rất hài lòng với tôi?"Ân Tô Tô quả thực không thể tin được: "Phí tiên sinh, tôi chỉ là một diễn viên tuyến 18, gia đình, bối cảnh và xuất thân của tôi hoàn toàn khác với anh. Anh muốn thực hiện mong muốn của trưởng bối, tìm một người nào đó kết hôn ứng phó người trong nhà hoàn toàn có thể tìm một tiểu thư danh môn như anh, tại sao lại tìm đến tôi?"Cô thực sự không hiểu ông chủ lớn này đang nghĩ gì. Xuất thân cao quý như anh, quyền cao chức trọng như anh, anh ngỏ lời mời cô làm bạn gái bình hoa khoe khoang cho anh một ngày còn chưa tính, vậy mà lại ngỏ lời cầu hôn cô?Đang đùa cô à?"Trước đây tôi đã nói với cô rồi, tính cách tôi không hòa đồng, xung quanh hầu như không có bạn khác giới, cũng không thân thiết với cô gái nào. Chỉ với mình cô, tôi mới thấy khá thoải mái.""Về phần bối cảnh gia đình mà cô đề cập, cô Ân, tôi hy vọng cô biết một điều, hầu hết các gia tộc danh giá quả thực sẽ đạt được tình thế đôi bên cùng có lợi thông qua hôn sự của con cái để tối đa hóa lợi ích chung. Nhưng con cháu nhà họ Phí không bao giờ cần đến liên hôn."Sau khi nghe những đại thiếu gia nói, Ân Tô Tô hơi giật mình, nhưng nhanh chóng hiểu ra.Thực vậy.Trên thế giới này, từ xa xưa kẻ mạnh đã đặt ra luật lệ. Người cúi đầu phục tùng, người cúi đầu xưng thần. Những gia đình giàu có bình thường có được lợi ích riêng thông qua việc liên hôn của con cái, nhưng Phí gia không cần phải làm điều này.Bởi vì chính họ là những người đứng trên đỉnh kim tự tháp, là người đặt ra các quy tắc.Cách đó vài bước, Phí Nghi Chu vẫn bộ dáng lạnh lùng uy nghiêm đó, chậm rãi nói từng chữ, bình tĩnh nhìn cô: "Tôi muốn cưới ai, muốn ai làm vợ tôi, chỉ có tôi mới có thể quyết định.""..."Ánh mắt họ chạm nhau, trái tim Ân Tô Tô đột nhiên thắt lại, nhịp tim nhảy lên vô cớ.Đôi mắt của người đàn ông này thật đặc biệt. Khi nhìn người và vật, anh luôn có vẻ lười biếng không chút để ý, mang theo một chút gì đó tản mạn, lạnh lùng và vô cảm. Nhưng khi ánh mắt anh thực sự nhìn vào bạn, lại rất tập trung và không hề dao động, như thể bạn là bảo bối anh nâng niu trong lòng, là người duy nhất ẩn giấu trong mắt anh.Sự bế tắc kéo dài khoảng năm giây, Ân Tô Tô quay sang một bên đỡ trán, lẩm bẩm đáp lại: "Ý của anh tôi đại khái đã hiểu. Chỉ là, anh và tôi mới quen nhau chưa lâu, chưa hiểu nhau chứ đừng nói là có căn cứ tình cảm gì. Kết hôn thật sự quá vội vàng...."Phí Nghi Chu: "Cô Ân kỳ thật không cần khó xử như vậy."Ân Tô Tô nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc.Phí Nghi Chu tùy ý nói: "Nếu như cô đồng ý kết hôn, trước khi kết hôn tôi có thể cùng cô ký thỏa thuận, cô có thể quyết định điều kiện. Cô muốn điều kiện gì cũng có thể đưa ra, chỉ cần tôi có thể làm được."Nghe vậy, Ân Tô Tô đột nhiên trợn mắt, trên mặt hiện lên sự ngạc nhiên, cô cố gắng nói: "Nói cách khác, đây chỉ là một cuộc hôn nhân thỏa thuận trong một số hoàn cảnh nhất định? Anh cần một người 'vợ', tôi sẽ đóng vai này. Một khi nhu cầu không còn nữa, quan hệ hôn nhân này cũng sẽ kết thúc?"Phí Nghi Chu chăm chú nhìn vào khuôn mặt của Ân Tô Tô. Anh thấy được niềm vui tràn ngập khóe mắt và lông mày của cô, đồng thời cô đang xem xét khả năng câu nói cuối cùng của mình, "quan hệ hôn nhân cũng sẽ kết thúc".Chỉ trong chốc lát, khóe miệng anh cong lên thành một hình vòng cung tinh tế nhưng ý tứ sâu xa, anh trả lời: "Tất nhiên có thể hiểu như vậy.""Ồ----" Sau khi nhận được câu trả lời này, Ân Tô Tô đột nhiên chuyển sang vẻ mặt đột nhiên ngộ ra, đôi mắt cụp xuống, cô vô thức gật đầu và thốt ra một âm tiết trầm như thể đang nói với chính mình, âm cuối buồn cười và có một khúc mắc.Phí Nghi Chu bình tĩnh nhìn cô.Biết cô đã bị cám dỗ.Đồng thời, nhận thấy khi Ân Tô Tô nói "ồ", hai bên má cô hóp lại, đôi môi hồng hào căng mọng của cô mím lại thành trạng thái hơi bĩu môi. Cái nhìn này khiến tâm trí bình tĩnh của Phí Nghi Chu lần đầu tiên tạo ra nhiều liên tưởng.Anh liên tưởng đến một loại cá phun ra bong bóng, liên tưởng đến cảm giác ngột ngạt khi mang cá mở ra đóng lại sau khi bị mất nước, liên tưởng đến câu "cá nước thân mật"...Đầu đột nhiên có chút đau.Cơn đau âm ỉ ập đến trong đầu khiến Phí Nghi Chu rút lui khỏi những suy nghĩ ngớ ngẩn vô tận.Anh bình tĩnh định thần lại thì thấy cô gái trẻ trước mặt đã tiến lại gần mà không hề hay biết, cô ngẩng đầu lên và ngước mắt lên nhìn anh với nụ cười hư vô.Cô thận trọng hỏi bằng cử chỉ xác nhận: "Phí tiên sinh, anh thật sự không đùa tôi chứ?"Phí Nghi Chu nhướng mày: "Cô thấy tôi giống dáng vẻ nói đùa sao?""Vậy... tương đương với việc chúng ta chỉ kết hôn giả, tôi vẫn có thể nhận được một số phần thưởng sau khi mọi việc xong xuôi?""Nói chính xác thì cô có thể có được mọi thứ cô muốn."Ân Tô Tô im lặng.Mọi thứ cô muốn.Mọi thứ......Cho hỏi, trên đời có ai có thể từ chối được sự cám dỗ của lợi ích còn lớn hơn trời này?Sự cân bằng trong lòng cô bắt đầu dao động, một lúc sau, cô lại nêu lên một điểm mấu chốt khác: "Chỉ là thoả thuận hôn ước, cứ làm đủ ngoài mặt là được, không cần giấy đăng ký kết hôn đâu nhỉ?"Nói xong, Phí Nghi Chu nhàn nhạt liếc cô một cái, không có phản ứng.Trái tim nhỏ của Ân Tô Tô run lên khi nhận được tín hiệu từ ánh mắt của Thái tử gia, cô cho rằng lời nói của mình đã xúc phạm anh nên nhanh chóng đổi lời: "Xem như tôi chưa hỏi, xem như tôi chưa hỏi.""Không lấy giấy chứng nhận kết hôn thì kết hôn để làm gì, phải diễn thật hoàn chỉnh." Giọng điệu và vẻ mặt của Phí Nghi Chu có vẻ bất lực hơn là bất mãn. Anh dừng một chút, sau đó hỏi: "Cô sợ giấy đăng ký kết hôn sẽ trói buộc cô, tranh chấp pháp lý với tôi, ảnh hưởng đến việc tìm kiếm bạn trai sau này của cô sao?"Ân Tô Tô lắc đầu phủ nhận không cần suy nghĩ: "Đó không phải là điều tôi lo lắng."Phí Nghi Chu: "Vậy cô lo lắng cái gì?"Ân Tô Tô cau mày, cắn môi, giằng co một lúc mới thở dài nói: "Không có giấy đăng ký kết hôn, chúng ta chỉ cần thể hiện trước mặt gia đình anh. Có giấy đăng ký kết hôn, có thể gia đình tôi cũng sẽ liên quan."Phí Nghi Chu nói: "Không khó làm."Ân Tô Tô hơi giật mình: "Ý anh là gì?"Phí Nghi Chu thản nhiên nói: "Tôi có thể làm bạn trai của cô đến nhà cầu hôn, chờ bố mẹ cô đồng ý, chúng ta có thể tiến hành bước tiếp theo."Ân Tô Tô: "..."Phí Nghi Chu nói xong liền lấy điện thoại di động ra, hơi cúi đầu. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu giữa lông mày và mắt anh, khiến anh càng thêm nghiêm nghị.Anh nói: "Cho tôi biết địa chỉ nhà bố mẹ cô, tôi sẽ sắp xếp.""..."Ân Tô Tô bị dọa choáng váng, thầm nghĩ tôi vẫn chưa đồng ý kết hôn giả với anh, anh đang tích cực gì ở đây? Da mặt dày như vậy, còn dám nói mình là người sống nội tâm không giỏi hòa đồng? Anh nghiêm túc chứ?Cô vội vàng xua tay: "Không không không, tôi còn chưa suy nghĩ rõ ràng, việc lớn như vậy, anh phải cho tôi một chút thời gian để suy nghĩ."May mắn Thái tử gia đối diện là một quý ông, dường như không bao giờ là một người đàn ông sẽ làm khó người khác. Nghe vậy, anh cũng không từ chối mà chỉ khẽ gật đầu đồng ý với cô: "Được."Sau khi nhận được câu trả lời này, sợi dây căng thẳng trong đầu Ân Tô Tô cuối cùng cũng lặng lẽ thả lỏng. Cô lại cười rạng rỡ nói: "Vậy bây giờ tôi đưa anh xuống lầu nhé?" Cuối cùng, sau khi dừng lại, cô có chút cố ý nói thêm: "Trợ lý Hà và anh Trần đã đợi anh rất lâu rồi."Phí Nghi Chu bình tĩnh lắng nghe, tiếng tí tách ngoài cửa sổ đã hoàn toàn tiêu tán. Mưa đã tạnh hoàn toàn, đồng nghĩa với việc anh không còn lý do gì để lấy chỗ trú mưa làm cái cớ để tiếp tục ở lại thế giới của cô.Ân Tô Tô đưa Phí Nghi Chu đến huyền quan."Đây là mật ong, do dì ba của tôi tự nuôi, là thực phẩm thuần túy tự nhiên tốt cho sức khỏe, một thùng có mười hai chai." Cô chỉ vào thùng các tông trên tủ giày, tỏ ra do dự: "Anh có chắc muốn tự mình xách không? Nó khá nặng. Nếu không vẫn là nên gọi điện cho trợ lý Hà, bảo bọn họ..."Chưa kịp nói xong, nghiêng người lại đã thấy Phí Nghi Chu rũ mắt xuống, cởi khuy măng sét kim cương ở hai cổ tay áo sơ mi, xắn tay áo lên vài tấc.Ân Tô Tô chớp mắt.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia