Giọng điệu của Phí đại công tử khi nói lời này vẫn rất bình tĩnh tự nhiên, không hề có chút thái độ tùy tiện, dường như anh không phải đang cầu cô một nụ hôn mà là đang lịch sự yêu cầu cô một chuyện bình thường.Ân Tô Tô mở to mắt kinh ngạc, đôi mắt trong veo tròn xoe, hơi nóng từ trong lòng lan ra, quét qua vành tai và má cô. Cô hoảng đến mức theo bản năng lùi lại, cố gắng tránh xa anh.Nhưng Phí Nghi Chu lại không cho cô cơ hội này.Anh đưa tay ra sau ôm lấy eo cô, nhốt cô trong không gian chật hẹp chỉ thuộc về anh, má họ chạm nhau, chóp mũi chạm nhau, hơi thở hòa quyện vào nhau.Ân Tô Tô trốn không được mà thoát cũng không xong, như thể có một con mèo con đang ẩn náu trong lòng, kéo theo một cuộn len tinh nghịch chạy khắp nơi, biến mọi suy nghĩ của cô thành một mớ hỗn độn.Kết quả là nhịp tim của cô trở nên nhanh hơn, gò má ửng hồng cũng trở nên thanh tú và lộng lẫy hơn, giống như Eva bị bắt quả tang đang ăn trái cấm.Dưới cái nhìn thẳng thắn và lộ liễu của người đàn ông, cuối cùng cô đã mất đi sức mạnh, không thể duy trì tư thế nữ tính ngoan ngoãn mà cô thường giả vờ nữa. Cô đỏ mặt nhẹ mắng: "Anh đừng đùa như vậy, cũng đừng lúc nào cũng nói những lời như vậy trêu chọc tôi."Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn thẳng cô, hai tay không hề buông lỏng, nhưng ngữ khí lại lười biếng thờ ơ, nói: "Em cho rằng trêu đùa chính là trêu đùa, nhưng nếu không phải thì em có muốn đồng ý không?"Hơi thở trên cơ thể anh mát lạnh như khu rừng sau cơn mưa, đọng lại trong hơi thở của cô, mang theo một ma lực mê hoặc.Ân Tô Tô nhìn anh chằm chằm, hai má đỏ bừng, lời nói không còn trôi chảy mà lắp bắp run rẩy: "À thì, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, chuyện giới thiệu đối tượng vẫn là nên hỏi Tiểu Phù nhà tôi trước. Nhân duyên không thể ép buộc, nói trước không được."Mặc dù Tiểu Phù nhà cô thỉnh thoảng vẫn nói muốn có bạn trai, nhưng các cô gái trẻ bây giờ hôm nay thế này ngày mai thế khác, sở thích không rõ ràng, nếu cả hai bên đều không có ý gì thì việc làm của cô sẽ trở nên vô ích.Chất lượng của Trần Chí Sinh là chất lượng cao, nhưng Tiểu Phù có thể không bị thu hút.Phí Nghi Chu nhìn Ân Tô Tô không rời mắt, nhìn thấy bộ dạng rụt rè của cô, trong mắt anh không khỏi tràn ra nụ cười thích thú.Anh vốn không thích ép buộc nên chắc chắn sẽ không ép cô làm gì cả. Yêu cầu cô hôn anh chỉ là tâm huyết dâng trào, đột nhiên muốn nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô gái này.Phong thái quyến rũ này quả nhiên không hề làm anh thất vọng chút nào.Cứ như vậy. Như thể bị hấp dẫn.Tựa hồ anh khó có thể rời mắt.Cách đó vài ngón tay, Ân Tô Tô không thể nhìn thấy tâm trạng của Phí Nghi Chu. Cô chỉ cảm thấy lo lắng và xấu hổ vì dáng vẻ vừa bá đạo vừa dịu dàng và đôi mắt chuyên chú lạ thường của anh.Nói xong, đợi nửa ngày không thấy Thái tử gia có phản ứng, cô xấu hổ cắn môi, đành phải nói lại, dùng giọng thăm dò nhắc nhở: "Phí tiên sinh..."Phí Nghi Chu ôm chặt lấy vòng eo mềm mại thon thả của cô, hơi nhướng mày, cô chưa kịp nói thêm gì đã bị ngắt lời: "Lại quên mất nên gọi tôi là gì sao?"Ân Tô Tô dần tỉnh táo trở lại, mặt cô đỏ hơn một chút, cô dừng lại, vài giây sau nhẹ nhàng thì thầm: "Tiên sinh, tôi đã nói tôi không giới thiệu ai cho A Sinh nữa, không cần anh đồng ý cho anh ấy yêu đương. Nên anh cũng không thể yêu cầu tôi hôn anh."Những lời cuối cùng nói ra, giọng nói của cô gần như không thể nghe được, giống như tiếng muỗi vo ve.Phí Nghi Chu yên lặng kiên định nhìn cô. Đột nhiên anh mỉm cười, cảm thấy có chút bất lực, cũng cảm thấy cô vô cùng đáng yêu.Anh nói: "Lý do thoái thác mà tôi nói với bố mẹ và em trai em gái tôi là em và tôi yêu nhau đã lâu, bí mật hẹn hò được hơn mấy tháng. Nhưng nhìn em xem, da mặt mỏng như vậy, chỉ hai câu nói cũng sẽ xấu hổ đỏ mặt, người nhà tôi đều là người khôn khéo, làm sao có thể thuyết phục họ tin lời của tôi?""Ặc..." Sau khi nghe những lời này, Ân Tô Tô chớp mắt nhìn anh, ngạc nhiên thốt lên: "Bí mật hẹn hò được vài tháng? Anh nói vậy với họ sao?""Ừ." Phí Nghi Chu khẽ gật đầu."Vậy sao anh không nói với tôi sớm?" Ân Tô Tô khẽ cau mày, giọng điệu có chút lo lắng, "Sắp về gặp người nhà anh, mọi lời nói của chúng ta phải nhất quán, không được có sự khác biệt. Lỡ như tôi vô tình nói sai bị lộ tẩy thì sao?"Ân Tô Tô trước giờ luôn tận tâm với công việc của mình. Trong lòng cô có cán cân có thể ước lượng rõ ràng, một khi đã nhận lời ủy thác của người ta thì phải làm hết sức mình, nếu cô đã đồng ý gả cho Phí Nghi Chu ứng phó với ông nội Phí thì phải cố gắng hoàn thiện từng chi tiết, làm được tốt nhất.Tuyệt đối không thể bị người của Phí gia nhìn ra manh mối.Nếu không, cô sẽ rất xấu hổ khi lấy nhiều tài nguyên và tài sản như vậy từ anh làm thù lao.Phí Nghi Chu chú ý mặt mày cô có chút lo lắng, nói: "Yên tâm, cho dù có bị lộ, tất cả những gì tôi đã hứa với em cũng sẽ không nuốt lời."Ân Tô Tô lắc đầu: "Tôi không phải sợ anh thất hứa."Phí Nghi Chu hỏi: "Vậy em sợ cái gì?""Tôi sợ anh sẽ không thể báo cáo kết quả cho trưởng bối nhà anh." Ân Tô Tô có vẻ nghiêm túc. "Nếu ông nội Phí và bố mẹ anh phát hiện chúng ta hợp lực để lừa dối họ, họ sẽ rất thất vọng về anh. Anh không nghĩ tới sao."Đứa trẻ ngoan nhất sẽ nhận được những kỳ vọng cao nhất từ người lớn, cũng sẽ phải chịu đựng những yêu cầu khắt khe nhất.Anh là một người tuyệt vời như vậy, huống chi từ khi còn nhỏ đã như thế.Ân Tô Tô nghĩ trong lòng.Ánh mắt Phí Nghi Chu quan sát khuôn mặt cô, hơi kinh ngạc nhìn ra sự lo lắng xuất phát từ trong lòng cô không hề giả dối chút nào.Vào lúc đó, tâm trạng của anh nhẹ nhõm hơn với phát hiện này. Anh nhếch khóe miệng, chậm rãi nói: "Em nói đúng, để che giấu mọi chuyện một cách liền mạch, chúng ta nên thống nhất lý do thoái thác.""Đúng vậy." Ân Tô Tô quay lại nhìn ngoài cửa sổ xe, "Trong lúc trợ lý Hà vẫn chưa quay lại, chúng ta hãy xem lại kịch bản một lần nữa. Như vậy đi, bây giờ tôi sẽ đặt câu hỏi, anh trả lời."Phí Nghi Chu khẽ mỉm cười: "Được."Ân Tô Tô: "Chúng ta gặp nhau khi nào?"Phí Nghi Chu trầm mặc, nhìn chằm chằm cô, sâu xa trả lời: "Chín năm trước.""..." Câu trả lời này khiến Ân Tô Tô nghẹn lời, ngạc nhiên trố mắt: "Không phải. Có thể thực tế hơn không, cần thiết phải kéo dài thời gian lâu như vậy?"Sắc mặt Phí Nghi Chu bình tĩnh, thong dong nói: "Chúng ta quen nhau càng lâu, càng chứng tỏ chúng ta hiểu nhau đủ rõ và cũng sâu sắc. Quyết định kết hôn là dựa trên nền tảng tình cảm sâu sắc và sự cân nhắc kỹ lưỡng của cả hai, không phải nhất thời xúc động."Ân Tô Tô im lặng.Câu trả lời của anh thực sự có lý.Ân Tô Tô lúc này không tìm ra được điều gì sai nên chỉ thầm nhớ câu trả lời này. Sau đó lại hỏi: "Vậy chúng ta gặp nhau ở đâu?"Phí Nghi Chu nhìn cô bằng ánh mắt có vẻ xa xăm, vô cớ khiến người ta khó hiểu: "Chúng ta gặp nhau ở một buổi biểu diễn từ thiện, em ở trên sân khấu, tôi ở dưới sân khấu, em là diễn viên, tôi là khán giả."Ân Tô Tô chăm chú lắng nghe và tập trung ghi nhớ, đột nhiên trong đầu cô chợt nảy ra điều gì đó, cô không khỏi khịt một tiếng, xin lỗi nói: "Khoan đã, từ từ từ. Ngại quá phải cắt ngang lời anh. Tôi chợt nhận ra, chín năm trước tôi mới mười bảy tuổi, nếu nói với người lớn rằng chúng ta biết nhau lúc đó, chẳng phải là yêu sớm sao?"Phí Nghi Chu bình tĩnh nhìn cô chăm chú, sau đó trầm ngâm một lát, hỏi: "Vậy theo em, thời gian này nên như thế nào mới hợp lý?"Ân Tô Tô suy nghĩ một lúc, trong đầu cô nảy ra ý, trả lời: "Vậy đi. Chỉ cần nói chúng ta đã biết nhau hai ba năm, gặp nhau trong một bữa tiệc. Câu chuyện như vậy thật giả nửa nọ nửa kia, độ tin cậy sẽ cao hơn, anh thấy sao?"Đôi mắt Phí Nghi Chu lướt qua đôi lông mày mỏng và cong, đôi mắt như quả hạnh, chiếc mũi cao và nhỏ của cô, cuối cùng rơi xuống đôi môi hồng hào đầy đặn của cô.Màu sắc trong mắt anh hơi sẫm lại, nhưng anh vẫn đáp lại lời nói của cô bằng giọng điệu thản nhiên, nói: "Tôi thấy cũng được.""Được, vậy quyết định vậy đi."Ân Tô Tô đáp lại, cụp mắt vuốt cằm tiếp tục suy nghĩ, vắt óc suy nghĩ, cố gắng hết sức để lấp đầy mọi sơ hở có thể có và hoàn thành câu chuyện của hai người. Đột nhiên, cô lại nghĩ tới gì đó, vội vàng hỏi: "Vậy nếu nhà anh có người đột nhiên hỏi tôi, giữa tôi và anh là ai theo đuổi ai, tôi nên trả lời thế nào?"Không phải Ân Tô Tô nghĩ quá nhiều. Bỏ qua các trưởng bối, không thể quên người con trai cả này có sáu anh chị em. Trưởng bối danh môn có thể không buôn chuyện, nhưng những người trẻ tuổi xấp xỉ tuổi của cô thì không thể biết được.Tất cả các chi tiết phải được nghiên cứu tại chỗ.Nghe vậy, Phí Nghi Chu trầm mặc hai giây, cũng không có trả lời rõ ràng, chỉ nói: "Những câu hỏi mà em cảm thấy khó trả lời hoặc không chắc chắn, có thể đẩy cho tôi."Ân Tô Tô suy nghĩ, cho rằng đó là một ý kiến hay. Mắt cô to tròn sáng ngời, vui vẻ nhanh chóng đề nghị: "Vậy đi. Hai người chúng ta thống nhất một ám hiệu, mỗi khi gặp câu hỏi không biết trả lời, tôi sẽ ra ám hiệu với anh, để anh giúp tôi nói."Phí Nghi Chu: "Ừm.""OK." Ân Tô Tô cụp mắt xuống và nghĩ ngợi, cô giơ đầu ngón tay trắng nõn lên, vô thức gõ nhẹ vào gò má đỏ bừng trong lúc lầm bầm: "Thống nhất ám hiệu. Vậy nên thống nhất loại ám hiệu nào?"Phí Nghi Chu im lặng nhìn cô. Nhìn từ góc từ trên xuống, có thể thấy gáy của cô trắng như tuyết. Cô gái hơi cúi đầu tạo thành một đường cong uyển chuyển uyển chuyển giữa gáy và lưng, trên vai trái phía sau có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ, nhỏ hơn hạt gạo. Hình dáng tròn trịa như chu sa, dừng trên làn da trắng sứ và hồng hào. Giống như mận đỏ điểm xuyết bởi tuyết, toát lên một chút gợi cảm quyến rũ.Ánh mắt Phí Nghi Chu rơi trên nốt ruồi nhỏ nhắn thanh tú kia, ngơ ngác nhìn nó. Tựa như chính mình cũng không hề nhận ra, đột nhiên giơ tay phải lên v**t v* nốt chu sa nhỏ màu đỏ tươi bằng ngón tay giữa một cách nhẹ nhàng, trìu mến và mơ hồ."..."Sự đụng chạm nhẹ nhàng và thân mật nhưng lại vô cùng đột ngột. Ân Tô Tô bất ngờ giật mình, giơ tay lên như phản xạ, cố gắng che đi nốt ruồi nhỏ sau gáy.Không ngờ vừa đặt tay lên người, thứ chạm vào không phải làn da của chính mình mà là những ngón tay thon dài với khớp rõ ràng của người đàn ông.Mặt cô đỏ bừng, xinh đẹp như bị ánh nắng thiêu đốt hôn say đắm, cô không thể tin được ngẩng đầu nhìn Phí Nghi Chu, mặt tái nhợt vì kinh ngạc: "Sao anh lại sờ gáy tôi?"Vừa dứt lời, có thể thấy rõ dòng nước ngầm hỗn loạn trong mắt người đàn ông.Ân Tô Tô ngây ngẩn cả người.Ân Tô Tô nhớ rõ rằng đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy những cảm xúc tr*n tr** và thẳng thắn như vậy trong mắt người đàn ông luôn kiên định và cao thượng này.Những cảm xúc mãnh liệt và dâng trào như vậy, dùng một câu "ánh mắt một người đàn ông nhìn một người phụ nữ" là không đủ để miêu tả.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia