Edit+beta: LQNN203Được ôm trong vòng tay của Phí Nghi Chu, hai mắt Ân Tô Tô mở to, hơi thở của cô hoàn toàn rối loạn.Khu vực thay đồ của sảnh sườn xám được chiếu sáng rực rỡ, cách khu vực chờ chỉ vài mét, ở giữa thậm chí không có cửa, những giọng nói phát ra từ cuộc trò chuyện đều chân thực và rõ ràng.Bên ngoài không chỉ có trợ lý Hà và A Sinh mà còn có vài nhân viên của cửa hàng sườn xám.Ân Tô Tô chưa bao giờ tưởng tượng anh sẽ tấn công cô trực tiếp ở đây."Bên ngoài toàn là người." Hai má Ân Tô Tô chín mọng, lo lắng có người đi vào, đỏ mặt trừng mắt nhắc nhở: "Anh đừng như vậy."Vòng eo của cô rất nhạy cảm, khi bị lòng bàn tay của người đàn ông ấn vào, mọi dây thần kinh của cô đều bị đốt cháy qua bộ sườn xám.Phí Nghi Chu không buông tay, cúi người ghé sát tai cô, nói: "Biết bên ngoài có người thì đừng lên tiếng."Hơi thở mát lạnh phả vào cổ cô, Ân Tô Tô cảm thấy ngứa ngáy, cô nghiêng đầu tránh né, xấu hổ hạ giọng nói: "Phí tiên sinh, xin anh tự trọng.""Một người đàn ông ôm 'vị hôn thê' của mình cũng gọi là không tự trọng?" Phí Nghi Chu cười nhạt nói: "Ân tiểu thư, xin em hãy chuyên nghiệp."Ân Tô Tô đỏ mặt đến mức gần như mất đi tri giác, cô bị từ "chuyên nghiệp" của anh làm cho nghẹn ngào, không nói nên lời hồi lâu, phải mất vài giây cô mới do dự nói: "Nhưng ông nội của anh không có ở đây, chúng ta giả vờ cho ai xem."Phí Nghi Chu siết chặt cánh tay thêm một chút, bình tĩnh nói: "Trước khi quay phim, diễn viên phải luyện tập trước, nếu luyện tập không đủ chăm chỉ, làm sao có thể diễn như thật được. Ông nội tôi và bố mẹ tôi đều không dễ lừa gạt như vậy."Lần này Ân Tô Tô thực sự bất lực nên cô chỉ có thể cứng người ngoan ngoãn "tập ôm" cùng anh.Vài giây sau.Trên đầu đột nhiên buông xuống một câu: "Vòng tay qua eo tôi."Ân Tô Tô có chút bối rối, hoang mang ngước mắt: "Hả?"Phí Nghi Chu rũ mi xuống, ánh mắt rất sâu, nhưng ngữ khí lại đặc biệt bình tĩnh: "Ôm là hành động tương hỗ, tôi ôm em, em cũng phải ôm tôi."Nghe vậy, đôi mắt của Ân Tô Tô hơi nhảy lên, trái tim cô đột nhiên thắt lại.Ở khoảng cách rất gần, Phí Nghi Chu nhìn cô, thấp giọng nói: "Rất khó?""Không, không phải rất khó." Ân Tô Tô lắp bắp, thấp giọng đáp: "Chỉ là chúng ta cũng không quen thuộc nhau, đột nhiên phải thân mật như vậy khiến tôi có chút không tự nhiên."Phí Nghi Chu nhướng mày: "Em có thể coi tôi như bạn diễn của em."Ân Tô Tô cắn môi.Thầm nghĩ, điều này khác với việc quay phim. Trong quá trình quay phim, xung quanh có rất nhiều người đứng, máy quay bật đèn trang điểm, đầu óc cô biết rõ đây là công việc, bất kể thế nào cô cũng có thể tiến vào trạng thái và hoàn thành cảnh quay.Không như bây giờ.Cô bị anh bá đạo giam cầm trong thế giới hai người này, cơ thể hai người dính chặt vào nhau, có khác gì với chuyện yêu đương vụng trộm dưới ánh trăng sau hoàng hôn?Sau khi tâm trí lang thang, Ân Tô Tô lén hít một hơi thật sâu, giơ tay lên, chậm rãi, nhẹ nhàng lấy hết can đảm vòng tay quanh eo Phí Nghi Chu.Để trông đẹp trước ống kính, hầu hết các nghệ sĩ trong ngành dù là nam hay nữ đều rất gầy, Ân Tô Tô cũng từng hợp tác với nhiều diễn viên nam trong các chương trình tạp kỹ, đã ôm nhiều vòng eo, họ đều rất thanh tú và gầy.Phí Nghi Chu hoàn toàn khác.Vòng eo của Thái tử gia hẹp nhưng không gầy, xuyên qua chiếc áo sơ mi có thể cảm nhận rõ ràng vân da mỏng, chắc, dẻo dai và mạnh mẽ, như thể chứa đựng toàn bộ sức mạnh bùng nổ.Khỏi phải nói, đúng là sờ khá tốt.Trong đầu Ân Tô Tô đang suy nghĩ lung tung, hai tay một trên một dưới trên lưng dưới của người đàn ông, cô cảm thấy vòng eo hẹp của anh khá dễ chịu nên không khỏi lén lút sờ sờ.Phí Nghi Chu bên này nhắm mắt lại, tựa hàm dưới góc cạnh của mình l*n đ*nh đầu cô, anh vốn đang cố gắng kiềm chế bản thân thì đột nhiên cảm thấy có hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không ngừng gãi loạn vào eo mình.Bị gãi lần thứ hai, Phí Nghi Chu nặng nề thở một hơi, cuối cùng chịu không nổi nữa.Anh giơ lòng bàn tay lên vỗ nhẹ vào đầu cô, lời nói đầy cảnh cáo, giọng trầm đến nguy hiểm: "Nếu em còn sờ nữa, sẽ không chỉ là 'tập ôm' thôi đâu."Lời uy h**p này rất có hiệu quả, cô gái nhỏ sợ hãi, lập tức ngoan ngoãn, bình tĩnh vòng tay qua eo anh, không dám động đậy nữa.Kết quả là hai người, một người mặc vest, đi giày da, một người mặc sườn xám thanh lịch, lặng lẽ ôm nhau. Người tôn cảnh cảnh tôn người, hình ảnh ấm áp đến khó tả.Khi trợ lý đồ đệ của La Khải Sơn bước vào khu vực thay đồ, tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này.Nữ trợ lý biết mình đến không đúng lúc nên không dám quấy rầy, chuẩn bị lặng lẽ rời đi.Cách đó vài bước, Ân Tô Tô liếc nhìn cọng rơm cứu mạng này, lập tức gọi: "Cô trợ lý!"Nữ trợ lý đột nhiên dừng lại, ngượng ngùng quay người lại, mỉm cười: "Xin lỗi đã làm phiền hai vị."Với sự hiện diện của người thứ hai, Ân Tô Tô cuối cùng cũng thoát khỏi vòng tay của Thái tử gia như cô mong muốn.Trong lòng cô lặng lẽ thở ra một hơi, dẫm giày cao gót đi đến trước mặt nữ trợ lý, viện cớ: "Phần eo của chiếc váy này rất vừa vặn, nhưng cổ áo có vẻ hơi chật, các cô có thể giúp tôi xem một chút được không?"Ân Tô Tô vừa nói vừa kéo cô trợ lý ra khỏi khu vực thay đồ.Cô trợ lý nhìn cô, trong lòng không khỏi thở dài: Chẳng trách nghe nói nữ minh tinh là người chống đỡ toàn bộ giới giải trí trong nước.Cũng quá ưa nhìn rồi.Dù không nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp này, chỉ cần nhìn dáng người, đường cong và làn da này, trông chẳng khác gì mỹ nhân Trung Hoa Dân Quốc bước ra từ "Thanh xuân như hoa nở".Cô trợ lý không thể dời mắt đi, phải mất vài giây mới hoàn hồn lại, cô ấy quay sang La Khải Sơn nói: "Sư phụ, Ân tiểu thư nói cổ áo hơi chật ạ.""Thật sao?" La Khải Sơn kinh ngạc lẩm bẩm, tiến lên xem kỹ.Ân Tô Tô căng da đầu bất động.Một lúc sau, La Khải Sơn mỉm cười nói: "Kích thước cổ phù hợp. Tuy nhiên, nếu Ân tiểu thư cảm thấy không thoải mái khi mặc, tôi có thể sửa lại.""Không cần." Ân Tô Tô cười khô khan và xua tay, "Có lẽ tôi vừa mới mặc nên không quen, bây giờ không còn cảm thấy chật nữa."La Khải Sơn mỉm cười: "Được."Mấy người đang nói chuyện, có tiếng bước chân đều đặn vang lên từ khu vực thay đồ.Ân Tô Tô quay lại.Phí Nghi Chu thản nhiên đút một tay vào túi quần rồi bước ra ngoài, vẫn nhàn nhã và thoải mái như mọi khi.Đôi mắt cô hơi lóe lên.Vừa rồi không nhìn kỹ, bây giờ nhìn kỹ hơn thì nhận ra bộ vest của người đàn ông này đã được thay đổi để phù hợp với chiếc cà vạt mới, không còn là bộ vest anh mặc trong lúc chiều nữa mà là một bộ vest khác màu xanh đen sọc dọc hoàn toàn được làm thủ công.Theo ấn tượng của cô, hầu hết âu phục của anh đều mang phong cách trang trọng, chủ yếu sử dụng màu sắc trầm.Điều khiến Ân Tô Tô ngạc nhiên chính là phong cách sọc cổ điển hiện đại dường như không hề mâu thuẫn chút nào khi mặc trên người anh. Ngược lại, nó mang lại cho anh vẻ ngoài phóng khoáng và niên thiếu hơn một chút...Khá bất ngờ, Ân Tô Tô lại cảm thấy thích thú với sự liên tưởng của chính mình, cô nhướng mày, mím môi rời mắt khỏi Phí Nghi Chu.Phì.Niên thiếu.Cô vậy mà sẽ liên tưởng hai chữ "niên thiếu" với người con trai cả này, có quá thái quá không?Cách đó không xa, Phí Nghi Chu cũng đang chăm chú nhìn Ân Tô Tô. Cô vốn đã xinh đẹp nhưng bây giờ lại khoác thêm bộ sườn xám vào người, càng thêm quyến rũ và nhuận sắc, mái tóc xoăn khiến cô trông thướt tha, mặt mày giãn ra mỉm cười như vậy, phong tình vạn chủng như tiên nữ.Anh không biết cô đang cười gì, nhưng nụ cười của cô khiến anh cảm thấy thoải mái.Lúc này, La Khải Sơn tiến lên vài bước, đối mặt với Phí Nghi Chu, mỉm cười cung kính: "Phí tiên sinh, ngài thấy bộ sườn xám của Ân tiểu thư thế nào? Nếu có gì cần sửa đổi, xin ngài cứ nói với tôi."Phí Nghi Chu bước đến trước mặt Ân Tô Tô, nhìn cô rồi nhẹ nhàng hỏi: "Em thấy bộ sườn xám này thế nào?"Ân Tô Tô sửng sốt, sau đó gật đầu với anh, ngoan ngoãn và chuyên nghiệp trả lời: "Ừm, rất đẹp.""Cảm thấy tốt là được." Phí Nghi Chu nhếch môi, liếc nhìn Hà Kiến Cần bên cạnh.Trợ lý Hà hiểu ra, khẽ mỉm cười với La Khải Sơn, lễ phép nói: "Thầy La vất vả rồi, lát nữa tôi sẽ chuyển số dư vào tài khoản công ty của thầy.""Khó có dịp Phí tiên sinh có thể coi trọng tôi. Thật vinh dự cho tôi khi may sườn xám cho Ân tiểu thư, nói chuyện vất vả gì chứ." La Khải Sơn nói những lời khách sáo, đột nhiên dừng lại, nghĩ đến điều gì đó, hỏi Phí Nghi Chu: "Đúng rồi Phí tiên sinh, ngài có hài lòng với cà vạt của mình không?"Phí Nghi Chu mỉm cười, tự nhiên nắm lấy bàn tay đang treo bên cạnh của Ân Tô Tô, đặt vào lòng bàn tay anh chơi đùa.Lòng bàn tay nhỏ nhắn màu trắng hồng với những ngón tay thon dài được bao bọc trong lòng bàn tay thon và rộng của anh, giống như một con búp bê.Mặt Ân Tô Tô đỏ bừng không biết làm sao, vì có quá nhiều ánh mắt đang nhìn nên cô không rút tay về, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, để người đàn ông này thêm kịch tính cho cô ngay tại chỗ.Lập tức nghe được anh nói, trong ấm áp có chút sủng nịnh không thể nhận ra, nói: "Ân tiểu thư tự tay chọn cho tôi màu sắc và hoa văn, đương nhiên không cần phải bàn cãi. Tôi làm sao có thể không hài lòng."*Trước khi rời đi, Ân Tô Tô bày tỏ rằng cô muốn thay bộ sườn xám trên người.Nhìn thấy sự khiêm tốn dịu dàng của cô, nữ trợ lý cười nói đùa: "Chị mặc bộ sườn xám này đẹp như vậy, bước ra ngoài sẽ là chiêu bài sống động của cửa hàng chúng tôi, chị cứ mặc đi ạ."Ân Tô Tô uyển chuyển từ chối lời đề nghị này, đi vào phòng thay đồ thay quần dài và bốt Martin của mình.La Khải Sơn là bậc thầy trong số các bậc thầy, những chiếc sườn xám do ông cắt may không chỉ là quần áo mà còn là những món đồ thủ công có giá trị nghệ thuật cực kỳ cao. Phí Nghi Chu thiết kế chiếc sườn xám này cho cô để cô có thể mặc nó đi gặp ông cụ Phí Dự Chân.Vật phẩm tự nhiên như vậy, một lần mặc vào sẽ bị hao mòn một lần, cô không nỡ mặc hàng ngày.Ân Tô Tô đã lên kế hoạch cho mọi thứ.Sau khi kết thúc hôn ước với con trai cả nhà họ Phí, cô sẽ gói ghém đủ thứ quà tặng cao ngất trời từ anh, bán làm cá mặn second hand, đây cũng là một khoản thu nhập khổng lồ khác.Cô trợ lý lấy chiếc sườn xám từ Ân Tô Tô, bọc cẩn thận rồi cho vào một túi quà đặc biệt có vẽ bức tranh mực tinh xảo.Hà Kiến Cần nhận túi, mỉm cười và chào tạm biệt nữ trợ lý.Rời khỏi cửa hàng sườn xám đã gần hai giờ chiều.Ân Tô Tô ngồi ở ghế sau chiếc Maybach, lấy điện thoại di động ra, nhìn xem thì thấy có vài tin nhắn WeChat chưa đọc.Bấm vào phần mềm bong bóng màu xanh lá cây.Các tin nhắn chưa đọc đều đến từ nhóm WeChat "Vườn ươm của phú bà".
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia