Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203"Phí Nghi Chu..."Khi Ân Tô Tô nói ra, do quá hoảng sợ và xấu hổ nên lời nói không còn mạch lạc, âm cuối cũng có phần rung, lộ ra cảm giác mong manh, vụn vỡ.Cô thực sự sợ.Cô nhớ cách đây không lâu anh đã nói thư phòng này tuyệt đối là không gian riêng tư của anh, không ai được vào nếu không có sự cho phép của anh.Nói cách khác, lúc này cô không có đường lên trời cũng không có đường xuống đất, chỉ có thể để anh muốn làm gì thì làm.Anh gần cô đến mức thậm chí có thể ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo của anh giữa môi và răng anh.Ân Tô Tô sợ khoảng cách này đến mức ngả người ra sau, cố gắng trốn theo phản xạ.Nhưng cánh tay quanh eo cô mảnh khảnh và mạnh mẽ, dễ dàng khống chế cô, sự vùng vẫy của cô dường như vô ích, chỉ thụ động ép mình lại gần anh hơn.Hoảng sợ ngước mắt lên, nhìn rõ ánh mắt của người đàn ông đang ở rất gần mình.Ân Tô Tô lúc này choáng váng.Trước đây Phí Nghi Chu luôn để lại cho cô ấn tượng cao quý, đôi mắt trong trẻo như dòng suối trên núi, sự hỗn loạn của phàm trần không liên quan gì đến anh, mọi h*m m**n và xao lãng cũng không liên quan với anh, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi nhỏ vấy bẩn.Nhưng vào lúc này, màu sắc của đôi mắt kia lại sâu không thấy đáy, giống như hai cái giếng giữa vực sâu, chứa đựng bão tố, sóng thần.Vài giây chìm đắm trong suy nghĩ, một ý nghĩ khủng khiếp hiện lên trong đầu Ân Tô Tô.Người đàn ông này đã rơi vào ma đạo.Cách anh nhìn cô trực tiếp như vậy, rõ ràng và nóng bỏng, như thể cô sẽ bị ánh mắt anh đốt thành tro trong giây tiếp theo."Phí Nghi Chu." Thật sự không còn cách nào khác, Ân Tô Tô chỉ có thể gọi lại tên anh, cố gắng bình tĩnh thấp giọng nói: "Anh mau thả tôi ra."Nhưng người con trai cả không những không làm theo, mà còn siết chặt ngón tay, ôm cô chặt hơn, chất vải vest vừa lạnh vừa mềm mại cọ xát vào sườn xám của cô, miêu tả những đường cong duyên dáng và gợi cảm của cô."Có vẻ như Ân tiểu thư hơi có bệnh hay quên." Đối lập hoàn toàn với ngôn ngữ cơ thể kỳ lạ của cô, Phí Nghi Chu cụp mắt nhìn cô chằm chằm, khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười trên mặt thoải mái mà lười biếng, "Mức độ tiếp xúc này em đã cùng tôi luyện tập rất nhiều lần, sao lại hoảng hốt như vậy?"Mặt Ân Tô Tô đỏ như quả cà chua chín, nghe xong không biết nên cười hay nên khóc, cô tức giận trả lời: "Trước đây luyện tập là để đối phó phân đoạn gặp mặt trưởng bối của anh, bây giờ đã an toàn vượt qua bài kiểm tra, không cần nữa."Phí Nghi Chu nhướng mày: "Ai nói với em chỉ để đối phó phân đoạn đó?"Lông mày Ân Tô Tô xoắn lại thành một nút.Sau đó nghe Phí Nghi Chu nói: "Trước đây chúng ta đã nắm tay, ôm và tiếp xúc thân thể, tất cả là để giúp em thích nghi tốt hơn với thân phận của mình là bà Phí. Gặp trưởng bối không phải là kỳ thi cuối cùng của khóa học này, mà là khởi đầu."Khởi đầu? Đôi mắt đen trong suốt của Ân Tô Tô mở to, cô ngạc nhiên hỏi: "Ý anh là?"Đầu ngón tay dừng ở tim cô của Phí Nghi Chu trượt lên trên, nhẹ nhàng nắm chiếc khuyên tai nạm ngọc của cô, nhẹ nhàng trả lời: "Có nghĩa là chúng ta có thể tiến hành bước tiếp theo sau khi nắm tay và ôm."Ân Tô Tô không hỏi Phí Nghi Chu bước tiếp theo trong miệng anh là gì, trên thực tế, cô đã đoán được anh muốn gì.Nhịp tim của cô ngày càng nhanh hơn.Trong tình huống này không thể không hoảng sợ. Nhưng Ân Tô Tô đã bí mật hít một hơi thật sâu, vắt óc buộc mình phải bình tĩnh lại, cố nghĩ cách trốn thoát.Bản năng và lẽ thường của phụ nữ mách bảo cô rằng vào thời điểm này, đàn ông giống như củi khô đã được vẩy dầu, dễ dàng bốc cháy.Cô càng chống cự và không vâng lời thì anh càng ít có khả năng bỏ qua.Sư tử và mèo thực chất là cùng một loại động vật, ăn mềm chứ không ăn cứng, đôi khi nếu thuận lợi v**t v* bộ lông của chúng có thể sẽ dẫn đến hiệu quả không ngờ?Nghĩ như vậy, Ân Tô Tô ngay lập tức nghĩ ra chiến lược trì hoãn. Lông mi của cô cụp xuống, đại não đang hoạt động rất nhanh khi cô soạn bản thảo trong đầu. Chỉ trong vài giây, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi từ hoảng sợ ban đầu sang nụ cười giả tạo chào đón nhưng từ chối."Ai ya, tôi còn tưởng ngài muốn làm gì đó." Đột nhiên, Ân Tô Tô dùng giọng nói ngọt ngào hờn dỗi, giọng điệu mềm mại không thể tả, xuyên thấu vào xương cốt người.Đối diện, Phí Nghi Chu cũng nhận ra sự thay đổi đột ngột của cô, hơi giật mình, mí mắt cụp xuống nhìn chằm chằm vào cô, lông mày hơi nhướng lên, tỏ vẻ khó hiểu.Chỉ Ân Tô Tô biết cô lo lắng đến mức gần như nôn mửa. May mắn cô là một diễn viên giỏi tốt nghiệp chính quy của mọi nhà và đã đi làm được 5 năm, có tố chất chuyên môn xuất sắc, đối mặt với ánh mắt thiêu đốt của kim chủ đại lão, biểu diễn ngẫu hứng không thành vấn đề.Coi như kỳ thi cuối kỳ ở trường đại học vậy!Ân Tô Tô mỉm cười ngọt ngào, hai bàn tay vốn đặt trên bàn để đỡ cơ thể cô hơi giơ lên, lấy hết can đảm của mình, tay trái nhẹ nhàng móc cà vạt của Phí Nghi Chu, tay phải không nặng không nhẹ đánh anh một chút, mạnh mẽ lại nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Không phải chỉ chút chuyện này thôi sao. Anh gấp gì chứ, vừa tới liền muốn play trong thư phòng?"Phí Nghi Chu: "..."Phí Nghi Chu nhìn cô, lông mày vô thức nhướng lên cao hơn một tấc, thấy cô diễn rất nhập tâm khó có thể phá đám nên anh cũng hợp tác như một quý ông. Anh bình tĩnh hỏi: "Ân tiểu thư còn nghiên cứu về phương diện này?"Một giọt mồ hôi lạnh lớn trượt xuống trán Ân Tô Tô, nghĩ thầm từ nhỏ cô chưa từng có bạn trai, đóng góp lớn nhất của cô trong 5 năm kể từ khi ra mắt chính là cảnh hôn, có thể có nghiên cứu cái quỷ gì.Nhưng bây giờ câu chuyện đã đến nước này, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục.Sau khi nghe Phí Nghi Chu nói, Ân Tô Tô hơi nhếch lên khóe miệng, nở một nụ cười thờ ơ, cô dùng đầu ngón tay trắng sứ của mình lần theo những đường sẫm màu trên cà vạt của anh, nói: "Không nói tới nghiên cứu, nhưng mọi người đều là người trưởng thành, chút ám chỉ này nếu tôi cũng không hiểu thì là giả ngu hoặc là giả ngây thơ."Các đường nét trên khuôn mặt của cô rất sắc nét, trong sáng lại có quyến rũ, đặc biệt là khi mặc chiếc sườn xám cổ điển Thượng Hải xưa, nở nụ cười quyến rũ như vậy, xinh đẹp như một yêu tinh nữ.Phí Nghi Chu bị nụ cười làm lóa mắt, mắt hơi tối sầm, anh dùng tay trái nắm ngón tay cô đang trêu đùa cà vạt của mình, vòng tay ôm lấy eo thon của cô nâng lên, thực sự bế cô trực tiếp lên bàn làm việc.Cảm giác không trọng lượng ập đến đột ngột khiến Ân Tô Tô giật mình, vô thức đưa tay ôm lấy cổ anh.Anh thoải mái đón nhận cái ôm của cô, môi chậm rãi ghé sát vào tai cô, quyến luyến hỏi: "Nếu không muốn ở đây vậy em có kiến nghị tốt nào?"Không biết vô tình hay cố ý, hơi thở của người đàn ông này trong trẻo và mát lạnh quét qua tóc mái ở thái dương cô, mỗi lần đôi môi mỏng của anh mở ra đóng lại đều gần như chạm vào d** tai cô, khiến Ân Tô Tô cảm thấy hoảng loạn trong lòng.Lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng cô không muốn giống như một con mèo con hay chó con bị người ta đùa giỡn, bướng bỉnh không chịu nhận thua. Cho nên không lùi mà tiến, ngẩng cao khuôn mặt trắng như tuyết, cũng đưa đôi môi đỏ mọng đến gần tai anh.Ân Tô Tô bắt chước cách nói chuyện của Phí Nghi Chu với cô.Trả lời bằng giọng điệu: "Dù sao thứ Hai chúng ta cũng phải đi lãnh chứng, đến lúc đó sẽ là một cặp vợ chồng hợp pháp. Dù tiên sinh muốn làm gì đi chăng nữa, không phải đều danh chính ngôn thuận sao?"Phí Nghi Chu nghiêng đầu nhìn cô, "Vậy nếu tôi nói với em, hôm nay tôi nhất định muốn em thì sao."Đối mặt với đôi mắt sâu không đáy đó, Ân Tô Tô nuốt khan, tim đập thình thịch nhưng bề ngoài vẫn giả vờ bình tĩnh.Một lúc sau, cô nghiến răng nghiến lợi, nhắm mắt rồi mở ra trong ba giây, như muốn tự cổ vũ bản thân lại như thể cô đang thực hiện một kiểu xây dựng tâm lý căng thẳng và khó khăn nào đó cho chính mình.Khoảnh khắc tiếp theo, rất đột ngột.Bàn tay cô nhẹ nhàng v**t v* quai hàm góc cạnh nhưng không căng chặt của anh, đôi môi đỏ mọng áp sát, hôn anh như chuồn chuồn lướt nước.Hiển nhiên, chiêu này nằm ngoài dự liệu của Phí Nghi Chu.Trong mắt anh nhanh chóng hiện lên một tia kinh ngạc, bàn tay đang ôm lấy vòng eo thon gọn của cô theo phản xạ siết chặt thêm vài phân.Ân Tô Tô không nhận thấy sự kỳ lạ của người đàn ông này từ những chi tiết nhỏ nhất.Sau khi hôn cằm anh, cô rời môi, sau đó cười trêu chọc, trả lời: "Chồng sắp cưới thân mến, một chiếc Pagani không đủ để em cùng anh yêu đương vụng trộm ở đây. Nhiều nhất chỉ có thể có được bây nhiêu đây thôi."Phí Nghi Chu ôm Ân Tô Tô, bình tĩnh nhìn người phụ nữ trước mặt, vẻ mặt thờ ơ không lộ cảm xúc.Nhưng trong lòng lại có chút ảo não và tự giễu.Nói đến hơi buồn cười. Con trai cả của Phí gia, người được giáo dục cẩn thận và nghiêm khắc nhất, là người nắm quyền trù tính mọi việc của Phí thị, một người đàn ông trưởng thành hơn ba mươi, lại không thể chịu nổi sự câu dẫn thô thiển và vụng về của một cô gái nhỏ.Trên thực tế, Phí Nghi Chu thực sự không muốn làm gì Ân Tô Tô khi đưa cô đến thư phòng vào tối nay.Những gì anh làm vừa rồi chỉ là giả vờ dọa cô, mong thấy cô đỏ mặt xấu hổ. Cô tự cho là thông minh ra vẻ diễn kịch với anh, còn anh cũng kiên nhẫn chơi cờ với cô.Anh không ngờ ở cuối ván cờ, nụ hôn có lệ của cô lên cằm anh lại thực sự khiến anh thất bại, suýt nữa mất kiểm soát.Sau khi Ân Tô Tô cẩn thận nhìn anh vài giây, Phí Nghi Chu nhắm mắt lại, cuối cùng bình tĩnh và kiềm chế rời mắt khỏi anh, nhìn đi chỗ khác.Đồng thời, anh thả lỏng ngón tay, buông cô ra.Không thể thân mật chạm vào làn da của cô, hô hấp cùng đan xen với cô. Trong lòng Phí Nghi Chu lạnh lùng cảnh cáo mình.Lực hấp dẫn của cô đối với anh quá mạnh.Anh ôm cô lâu hơn một chút nữa, không chắc mình có thể nhịn được nữa hay không.Một khi khả năng tự chủ của anh bị mất đi, lý trí bị phá vỡ, Phí Nghi Chu thậm chí không dám nghĩ tới việc anh sẽ làm những điều điên rồ gì với cô.Bên kia, khi Ân Tô Tô nhìn thấy anh buông cô ra, cô còn tưởng đại lão này đã chấp nhận đề nghị của cô, thầm vui mừng, trong lòng cũng thầm tán thưởng mình nhanh trí.Sau khi có thể trốn thoát, cô nhanh chóng lùi lại ba bước tại chỗ, mở ra khoảng cách mà cô cho là an toàn với Phí Nghi Chu. Sau đó vuốt tóc, chỉnh lại quần áo, hắng giọng, giả vờ dùng giọng điệu bình thường nhất nói: "Tôi thấy phòng này của anh không có gì phải dọn, chúng ta ra ngoài đi, nếu không ông nội Phí và chú dì sợ sẽ nói tôi không hiểu lễ nghĩa."Không ngờ, Thái tử gia làm ngơ trước lời nói của cô.Vẻ mặt trên mặt Phí Nghi Chu lãnh đạm và bình tĩnh, không trả lời cũng không lên tiếng, vòng qua cô, đi thẳng đến giá sách gỗ phía sau bàn làm việc, đứng ở đó.Ân Tô Tô nghi hoặc nhướng mày.Trước khi nêu câu hỏi mới, lại thấy đại công tử giơ tay phải, lấy ra ba hộp hồ sơ từ ngăn cuối cùng hàng thứ ba của giá sách rồi đặt lên bàn.Phí Nghi Chu rũ mắt xuống, mở một hộp hồ sơ ra kiểm tra, không ngước mắt lên mà nói: "Đến đây."Sau khi nói xong, Ân Tô Tô vô thức liếc nhìn xung quanh.Không có người thứ ba trong thư phòng. Không còn nghi ngờ gì nữa, lời này là nhằm vào cô.Kim chủ ba ba đã ra lệnh, không nghệ sĩ nhỏ nào dám trái lệnh. Cô rất thức thời không hỏi nhiều, chỉ cầm giẻ lau trên bàn đi tới, đến chỗ Phí Nghi Chu cười ngoan ngoãn nói: "Ngài cứ phân phó."Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Lần trước tôi về nhà tổ đã sắp xếp lại toàn bộ giá sách, nhưng ba cái hộp đựng hồ sơ này vẫn chưa dọn dẹp. Đúng lúc em đã đến đây rồi, tìm chút việc cho em làm.""Ồ." Ân Tô Tô nghe xong gật đầu, nghĩ việc sắp xếp hồ sơ cũng khó như việc dọn dẹp, chỉ có thể làm nếu có kỹ năng. Cô từng là trợ lý cho chủ nhiệm lớp khi còn học đại học, nên việc sắp xếp tài liệu không hề khó khăn.Nghĩ đến đây, Ân Tô Tô thản nhiên cầm hộp hồ sơ màu trắng gần nhất lên, vừa định mở ra, cô chợt nhớ ra điều gì đó quan trọng nên dừng lại.Cô ngập ngừng ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt tuấn tú thoải mái của người đàn ông, ngập ngừng nói: "Anh có chắc trong này không chứa tài liệu mật nào không?"Nếu cô vô tình tiết lộ một số bí mật thương mại thì đó không phải là vấn đề lớn sao.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...