Edit+beta: LQNN203Ngủ chung giường...Khi Ân Tô Tô nghe thấy từ này, tức khắc cảm thấy không khỏe.Muốn phản bác lại anh hai câu, nhưng trừng mắt phồng má nhìn anh nghĩ ngợi một vòng lại hoàn toàn không tìm được câu nào có thể dùng được.Phản bác.Phản bác cái gì đây.Đừng quên chứng nhận mà cô và Phí Nghi Chu vừa đi lấy sáng nay được làm thành hai bản trong cuốn sổ nhỏ màu đỏ, bản của cô hiện đang ở trong túi xách.Vợ chồng hợp pháp, có giấy chứng nhận.Nói cách khác, từ nay trở đi, vị đại công tử này chính là "chồng" có danh có phận được pháp luật bảo vệ của cô, anh có lý do cực kỳ chính đáng để cùng cô ngủ chung giường dưới cùng một chiếc chăn.Tính tình Ân Tô Tô hiền lành, đôi khi còn hơi chậm chạp, mấy năm trước khi lần đầu tiếp xúc với cô gái này, Lương Tịnh đã nói tính cô có điểm tốt cũng có điểm xấu. Điểm tốt là có hiếu thắng cũng có yếu đuối, không tự làm mình xấu hổ và không nội tâm, điểm xấu là không quá lo lắng và phản ứng chậm khi có sự việc xảy ra.Ví dụ như bây giờ.Khi Phí Nghi Chu nói mấy chữ "chung chăn gối", cô đang dựa vào cửa sổ ô tô chợp mắt, đầu óc mơ mơ màng màng, đang nghiên cứu cách diễn ba cảnh khóc ngày mai, đồng thời nghĩ đến làm thế nào để quay đại ngôn quảng cáo cho Tiểu Hồng Thư, thậm chí còn dành thời gian để nhớ lại tay nghề chi tiết của con búp bê đất sét ở nhà tổ Phí gia.Vấn đề "thực hiện nghĩa vụ vợ chồng" hoàn toàn bị bỏ qua."Đúng vậy, sau khi kết hôn tất nhiên phải ngủ chung."Đầu óc Ân Tô Tô hỗn loạn, tim đập thình thịch trong lồng ngực, hoảng sợ như sắp bước vào kỳ thi đại học. Nhưng bề ngoài cô vẫn hắng giọng, cố gắng giả vờ bình tĩnh, vuốt tóc mái, điềm đạm trả lời: "Cơ thể tôi khỏe mạnh không bị dị ứng gì cả. Ngài có thể thay chăn ga thành bất kỳ chất liệu nào ngài thích."Phí Nghi Chu làm sao không nhìn ra được cô đang giả vờ, trong lòng buồn cười, nhưng ngoài mặt cũng không vạch trần, lười biếng hỏi: "Vậy đối với màu sắc chăn ga gối đệm, em có yêu cầu đặc biệt gì không?"Ân Tô Tô nghe xong có chút khó hiểu trước câu hỏi này, cô cau mày nhìn anh: "Tôi không có." Dừng một chút, cô không nhịn được, thắc mắc hỏi một câu: "Anh rất quan tâm đến màu sắc của chăn ga gối đệm sao?"Chẳng lẽ thiếu gia nhà giàu đều kén chọn như vậy?Nghe vậy, Phí Nghi Chu bình tĩnh trả lời: "Nghiên cứu cho thấy màu sắc thích hợp để ngủ là xanh lam, xám, tím, nâu và đen. Nhưng màu chăn ga gối đệm phù hợp nhất cho đêm tân hôn là màu đỏ."Ân Tô Tô chăm chú lắng nghe, không đồng tình với câu nói cuối cùng của anh nên cô tiếp lời: "Đêm tân hôn chọn màu đỏ là để cầu may, tránh tai họa và vui vẻ cát tường, thuộc về phong tục truyền thống của nước ta. Những thứ trong lĩnh vực huyền học, đều không liên quan gì đến nghiên cứu khoa học nhỉ?"Phí Nghi Chu: "Từ góc độ khoa học, màu đỏ là lựa chọn thích hợp nhất."Ân Tô Tô chớp mắt, tò mò: "Giải thích thế nào?""Màu đỏ đậm ấm áp, có thể tăng cường lưu thông máu trong cơ thể con người và thúc đẩy sự tiết ra hormone tuyến thượng thận trong cơ thể." Phí Nghi Chu nhìn cô sau thấu kính, giọng điệu nhàn nhã và trầm tư, nhàn nhã lại sâu xa trả lời: "Đương nhiên thích hợp dùng trong đêm tân hôn nhất."Một giây đầu tiên sau nói xong, Ân Tô Tô không phản ứng, cô vẫn đang thắc mắc, chức năng của "hormone tuyến thượng thận" là thúc đẩy sự co bóp của cơ tim và tăng khả năng hưng phấn của cơ thể con người, ngủ một giấc thì cần hưng phấn như vậy làm gì?Giây đầu tiên, cô nghi hoặc nghĩ.Vào giây thứ ba, cô tỉnh lại, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng.Là một nữ diễn viên xuất sắc, Ân Tô Tô có thể kiềm chế cảm xúc của mình rất tốt miễn là cô muốn, đối mặt với kim chủ vừa là "chồng" vừa là "sếp", trong hoàn cảnh bình thường, cô luôn giữ thái độ chân chó cung kính, không trêu, không chọc giận.Trừ khi thực sự không nhịn được.Dùng màu đỏ trong đêm tân hôn để tăng hưng phấn?Đây là loại lời nói hổ sói gì, còn cần mặt mũi nữa không?Đọc xong ẩn ý của những lời này, Ân Tô Tô xấu hổ, tức giận không nói nên lời, cô trừng mắt nhìn Phí đại công tử bên cạnh, không thể nhịn được mà hạ giọng, hung tợn nói: "Này. A Sinh vẫn còn ở đây, anh đừng ở đây nói tầm bậy tầm bạ."Phí Nghi Chu nhận lấy đôi mắt hình viên đạn cô ném về phía mình, cũng không thèm giấu nữa, trực tiếp giơ tay tháo kính ra, khẽ nhắm mắt cười nhẹ.Buổi sáng, anh và cô đến Cục Dân chính để lãnh chứng, sau khi trở lại công ty, anh trở lại làm việc như không có chuyện gì xảy ra.Họp, thảo luận, tan họp, đánh giá, mọi thứ dường như vẫn như xưa.Nhưng làm sao có thể giống nhau?Công việc nhàm chán và phức tạp như vậy trước đây có thể khiến anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng hôm nay thì hoàn toàn khác.Chỉ cần nghĩ rằng sau này anh sẽ có thể gặp cô sau giờ làm, gặp cô mỗi ngày và có thể may mắn nhận được câu "chào buổi sáng" ngay bên tai, tâm trạng của anh không thể kìm nén được sự phấn khích.Vì vậy, những cuộc họp nhàm chán trở nên thú vị.Những bài phát biểu tồi tệ tại các cuộc họp trở nên sống động.Ngay cả bầu trời xám xịt đầy sương mù ở thủ đô cũng bị cuốn trôi thành màu xanh nhạt sạch sẽ khi anh nhìn thấy.Nội dung dự kiến kết thúc vào lúc 10 giờ tối đã được anh kết thúc trước 8 giờ sau khi nén cường độ cao. Vừa bước ra khỏi phòng họp, đầu óc anh không còn công việc nữa. Hay nói chính xác hơn là suốt cả ngày đầu óc anh không bao giờ quay trở lại công việc.Vội vã đến phim trường, cẩn thận tránh đám đông, chỉ muốn gặp cô sớm hơn.Mãi đến nửa phút trước, Phí Nghi Chu mới nhận ra trong lúc vội vàng mình đã mắc sai lầm đáng chê cười, anh đã trực tiếp nhét bút laser từ hội trường công ty vào túi áo vest...Bên này của Ân Tô Tô, cô bị nụ cười của Phí Nghi Chu làm cho bối rối, không biết ông chủ này đang có tâm trạng vui vẻ tận hưởng điều gì.Không thể hiểu hay đoán được nên chỉ mím môi và nhìn lại anh.Tùy anh.Thích cười thì cười đi, mặc kệ anh cười cái gì, cô lười làm phiền chính mình.*Nói đúng ra, khu mới phía Nam nằm bên ngoài Đường vành đai số 1 phía Nam của Bắc Kinh, cách trung tâm thành phố không quá xa. Tuy nhiên, trường quay nơi Ân Tô Tô quay lại nằm ở phía Bắc thành phố, lái xe đến đó phải đi xuyên qua thành phố, lúc này đang trong ngày làm việc, là giờ cao điểm buổi tối, trên đường có rất nhiều xe như cá diếc qua sông, chưa kể ùn tắc cỡ nào.Trong điều kiện đường sá tuyệt vời như vậy, dù chiếc Maybach có mạnh đến đâu hay động cơ tuyệt vời đến đâu thì nó cũng chỉ có thể tiến về phía trước với tốc độ chậm.Ân Tô Tô lắc lư trong xe, cô vốn đã mệt, chơi một số trò chơi trực tuyến chương trình nhỏ trên điện thoại một lúc, càng buồn ngủ hơn, dứt khoát khóa màn hình ngủ gật một cách công khai.Đặt lòng bàn tay lên cửa kính ô tô, tựa đầu vào lòng bàn tay, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.Sau khi tỉnh lại đã một tiếng trôi qua.Cảm thấy tốc độ xe đang dần chậm lại, Ân Tô Tô đoán đã đến đích, ngáp một cái và dụi mắt, cuối cùng cũng chậm rãi mở mí mắt.Maybach đã lái vào một ngôi biệt thự sân vườn mang phong cách Trung Hoa thuần túy. Nhìn ra ngoài cửa sổ ô tô, toàn bộ dinh thự được ốp ngói xanh, những chiếc đèn lồng cung điện sừng cừu kiểu cổ điển mới treo dưới mái hiên, ánh đèn sáng rực, tràn ngập khí chất tôn quý không thể tìm thấy ở thành phố.Có lẽ là do trải nghiệm chấn động mà nhà tổ Phí gia mang lại, cho nên khi nhìn thấy nhà riêng của Phí Nghi Chu ở khu mới phía Nam, Ân Tô Tô tuy hơi hiếm lạ nhưng cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên hay hoài nghi.Như người xưa vẫn nói.Một vật dù hiếm đến đâu thì sau khi nhìn vài lần cũng có thể bình tĩnh và làm quen.Ngôi nhà như thế này, con người chắc chắn cũng như vậy. Trong lòng cô nghĩ như thế.Nhưng từ giờ trở đi, có thêm một người nằm cạnh mình khi ngủ sẽ là chuyện khó thích ứng bao nhiêu. Nhưng đoán chừng ngủ dần cũng sẽ quen.Khi cô đang suy nghĩ, một cơn gió lạnh đột nhiên xé toạc một lỗ trên lò sưởi, xuyên vào cổ Ân Tô Tô khiến cô rùng mình vì lạnh. Quay người nhìn sang bên trái, hóa ra là quản gia của nhà riêng đang mở cửa xe đối diện, kính cẩn mời người bên cạnh cô xuống.Ân Tô Tô thấy thế, cô tự nhiên không dám chậm trễ, vội vàng theo Phí Nghi Chu xuống xe.Hai người sóng vai nhau đi sâu hơn vào trong sân.Trên đường đi, Ân Tô Tô thỉnh thoảng nhìn xung quanh với tâm lý tò mò.Hãy tha thứ cho cô vì là một ngôi sao cấp thấp, nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy một biệt thự thuần túy cao cấp kiểu Trung Quốc tầm cỡ này ngay cả trong phim truyền hình chứ đừng nói đến cuộc sống hàng ngày.Phí Nghi Chu ở một bên thoáng thấy cô đang nhìn chung quanh, không chút để ý, cười nói: "Hôm nay cũng muộn rồi, hôm nào em rảnh rỗi ở nhà, tôi sẽ dẫn em đi một vòng làm quen với nơi này."Nhà......Nhà?Từ này bất ngờ lọt vào tai Ân Tô Tô, khiến đôi mắt cô khẽ chớp, trong lòng bất giác hơi se lại.Nhận thấy vẻ mặt cô gái bên cạnh có chút thay đổi, Phí Nghi Chu nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú của cô, hỏi: "Tôi nói sai gì sao?"Ân Tô Tô hơi khựng lại, nhanh chóng lắc đầu, trả lời phủ định: "Không phải."Phí Nghi Chu hơi nhướng mày, "Vậy vì sao em đột nhiên không vui?"Ân Tô Tô dừng lại một lúc, sau đó hơi nhếch khóe môi: "Tôi không phải không vui, chỉ là có chút đa cảm không thể giải thích được. Bố mẹ và người nhà tôi đều ở Lan Hạ, ở nơi đó của họ, có lẽ mới có thể gọi là nhà tôi."Phí Nghi Chu nghe vậy trầm mặc mấy giây, sau đó bình tĩnh nói: "Tôi là chồng em, đương nhiên cũng là người nhà của em."Ân Tô Tô sững sờ hai giây, sau đó cô cười, có chút chân thành lại có chút đùa cợt: "Thật ra anh và tôi đều biết rất rõ đây chỉ là một cuộc hôn nhân thỏa thuận, mỗi người đều có được thứ mình cần. Những gì anh đã làm cho tôi cũng đủ nhiều rồi nên không cần phải đè nén, tự làm khó mình tham gia diễn kịch đâu."Vừa dứt lời, xung quanh bỗng im lặng.Không lâu sau, một giọng nói khác vang lên, nhẹ nhàng bâng quơ không nghe ra cảm xúc."Em khẳng định tôi khó xử như vậy?" Phí Nghi Chu hỏi.Ân Tô Tô sững sốt, não cô như bị kẹt, không biết trả lời thế nào.Phí Nghi Chu nói thêm: "Em không nghĩ tới, có lẽ tôi đang tận hưởng niềm vui trong việc nhập vai vì em ư."Ân Tô Tô rất chú ý đến cách diễn đạt của anh.Đó không phải là "cùng em nhập vai" mà là "nhập vai vì em".Một tia nóng bỏng lan tỏa trong lòng Ân Tô Tô, lan tới hai bên tai cô, ươn ướt, nhuộm làn da trắng sứ của cô thành một màu đỏ thẫm. Cô cảm thấy mặt mình như nổi lửa, nóng như lửa đốt, vừa xấu hổ cúi đầu che đậy, vừa nghĩ cũng may lúc này đang đi tới chỗ đèn đường mờ ảo ở sân trước, có lẽ anh không thể nhìn rõ mặt cô.Nhịp tim cô lỡ nhịp, Ân Tô Tô lén hít một hơi thật sâu, một lúc sau, cô cong môi, dang tay ra và mỉm cười đáp lại anh như không có chuyện gì xảy ra: "Vậy tôi nên cảm ơn anh. Khó có được một người xa lạ nguyện ý tạm thời làm người nhà tôi ở thành phố xa lạ này."
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia