Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Tịnh trước đó đã thương lượng với tạp chí, định buổi chụp hình sẽ chính thức bắt đầu vào lúc 10 giờ sáng, ngoại trừ thời gian trang điểm và tạo hình cho Ân Tô Tô, họ phải đến địa điểm chụp muộn nhất là 8 giờ 30.Ban đầu dự định đưa nghệ sĩ của mình ra ngoài đúng giờ vào lúc 7 giờ 40, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Ân Tô Tô, vật vã bơ phờ, quầng thâm dưới mắt nặng như gấu trúc, cô ấy mềm lòng, cuối cùng đồng ý để Ân Tô Tô ngủ mười phút.Nghe vậy, Ân Tô Tô cảm thấy như được ân xá, lập tức chui đầu vào ghế sô pha ngủ thiếp đi.Chị Lương có ý thức rất cao về thời gian, nếu rời khỏi nhà muộn mười phút, vậy thì tiết kiệm thời gian trên đường. Lái xe từ ngõ Chương Thụ, cô ấy không nhả ga quá vài lần, lái xe với tốc độ nhanh như chớp, cuối cùng đến địa điểm lúc 8 giờ 26.Sau khi xuống xe, Hứa Tiểu Phù ngồi ở ghế phụ run chân, vẻ mặt buồn bã phàn nàn: "Chị Lương, chị lái xe nhanh quá, cũng may em vẫn chưa ăn sáng, nếu không em nôn ra khắp xe chị rồi."Lương Tịnh hất tóc trả lời: "Tốc độ này mà nhanh cái gì, nếu không phải vì kẹt xe trên đường, chị sẽ cho em trải nghiệm phiên bản đời thực của "Fast and Furious"."Ân Tô Tô phì cười, vỗ vai Hứa Tiểu Phù, nói: "Chị Lương không trêu em đâu. Để chị kể cho em nghe một bí mật, nghề phụ trước đây của chị Lương là tay đua."Hứa Tiểu Phù sửng sốt: "Tay đua? Thật hay giả ạ?""Lừa em làm gì." Ân Tô Tô nói với vẻ mặt nghiêm túc, "Chị Lương còn giành được nhiều giải thưởng. Khi phần thứ tư của "Fast and Furious" chuẩn bị quay, chị ấy đã được mời đến hướng dẫn đoàn làm phim đấy.""Oa!" Hứa Tiểu Phù tức khắc mặt đầy ngưỡng mộ, quay đầu nhìn Lương Tịnh: "Chị Lương, hóa ra chị lợi hại như vậy!"Lương Tịnh cười khẩy, uể oải trả lời: "Đúng vậy, chị đã chỉ đạo cho "Fast and the Furious", ông cố của chị còn cùng vẽ tranh với Leonardo da Vinci nữa kìa."Hứa Tiểu Phù trợn tròn mắt: "Trời ơi! Chị Lương, nhà chị toàn nhân tài!"Nhìn thấy cô gái trẻ bị hù đến sửng sốt, Lương Tịnh bất lực lắc đầu, vươn ngón tay chọc vào gò má mũm mĩm của Hứa Tiểu Phù, nói: "Em tin thật à? Chị Tô Tô và chị đang trêu em thôi, ngốc thật."Hứa Tiểu Phù gãi đầu, trên mặt lộ ra một tia mờ mịt: "A..."Ân Tô Tô bên cạnh không nhịn được, cười chảy cả nước mắt.Hứa Tiểu Phù phục hồi tinh thần lại, giậm chân bực bội: "Chị Tô Tô! Chị Lương!""Được được, lỗi chị lỗi chị." Ân Tô Tô lau khóe mắt, cố gắng kìm nén nụ cười, khẽ nói với cô gái nhỏ: "Vào nhanh đi.""Mặc kệ hai người." Hứa Tiểu Phù vẫn còn tức giận, trong tay cầm đồ, đi về phía trước với tốc độ nhanh đến mức trong nháy mắt biến mất.Lương Tịnh và Ân Tô Tô theo sau vừa trò chuyện.Lương Tịnh quay đầu lại nói: "Có vẻ em rất thích Tiểu Phù.""Đúng vậy." Ân Tô Tô cười rạng rỡ, "Thật là một cô bé dễ thương. Em ấy từ quê lên thủ đô làm việc một mình, vừa chăm chỉ vừa mạnh mẽ. Nhìn em ấy, giống như nhìn thấy chính em khi vừa mới tốt nghiệp, trẻ trung, hồn nhiên trong sáng, không rành chuyện trần tục."Nghe vậy, Lương Tịnh nhướng mày: "Gì mà trẻ tuổi hay không trẻ tuổi, bây giờ em mới hai mươi bảy tuổi, nói giống như em bảy tám chục tuổi rồi ấy."Ân Tô Tô không nói nên lời, trong giọng điệu có chút tự ti: "Có lẽ là do đã nhìn thấy quá nhiều, trải nghiệm quá nhiều."Lương Tịnh và Ân Tô Tô đã là bạn nhiều năm, sao có thể không hiểu nhau?Nỗi đau bao năm qua. Cô ấy giơ tay ôm lấy vai Ân Tô Tô, an ủi nói: "Trước đây chúng ta chỉ là kém may mắn, nhưng bây giờ vận may lớn đã đến, ngày tốt lành cũng đã đến."Ân Tô Tô đưa mắt nhìn Lương Tịnh, vẻ mặt bối rối. Cô im lặng vài giây rồi thẳng thắn nói: "Chị Lương, em thực sự không dám trêu chọc người đó chứ đừng nói đến việc dính líu đến anh ta."Lương Tịnh nghe được lời này, lập tức hiểu ra. Sau đó thở dài, buồn bã nói: "Nhưng cô gái ngốc của chị, trêu chọc hay dính líu hay không em nói không tính. Anh ta chỉ động một ngón tay là có thể nhấc em lên mây, cũng có thể khiến em rơi từ trên mây xuống trong chớp mắt. Tất cả những gì em có thể làm bây giờ là tới đâu hay tới đó, không xúc phạm hay bất tuân, cố gắng đạt được lợi ích tối đa cho bản thân trong một khoảng thời gian có hạn."Lời nói vừa dứt, Ân Tô Tô mím môi để bình tĩnh lại, cuối cùng cũng điều chỉnh lại tâm lý và quyết định, gật đầu mạnh mẽ: "Được. Em hiểu rồi."*Ân Tô Tô và Lương Tịnh đều là những người đúng giờ. Dù tham gia một nhóm để quay phim, chụp ảnh bìa tạp chí, ghi hình các chương trình tạp kỹ hay tham dự các sự kiện, cũng không bao giờ đến muộn, điều này khiến tất cả các cộng tác viên đều hết lời khen ngợi về đạo đức nghệ thuật của Ân Tô Tô.Chỉ riêng điều này thôi đã tốt hơn nhiều so với nhiều tên tuổi lớn có hàng chục triệu người hâm mộ.Thấy thời gian không còn nhiều, hai cô gái vội vàng đi vào phòng thay đồ. Không ngờ, vừa mở cửa bước vào, căn phòng ồn ào bỗng im bặt.Các nghệ sĩ trang điểm và trợ lý đều quay đầu lại và liếc nhìn Ân Tô Tô, trong mắt họ có chút kỳ lạ khó tả.Nhưng chỉ một cái liếc mắt.Họ nhanh chóng thu hồi ánh mắt, hắng giọng, cúi đầu và tiếp tục bận rộn với công việc dang dở.Theo lẽ thường, nếu một đám đông sôi nổi đột nhiên im lặng khi bạn đến, điều đó chỉ có nghĩa là bạn vừa là đối tượng của cuộc thảo luận một giây trước.Ân Tô Tô kỳ thật biết những người này đang nói về chuyện gì.Hot search tối qua chỉ mới có trong danh sách vài giờ nhưng số lượt xem đã vượt quá 10 triệu, điều đó có nghĩa là chắc chắn có không ít người đã xem.Ân Tô Tô cũng không quan tâm.Một trong những ý nghĩa của nghệ sĩ đối với thế giới là bị tiêu thụ và giải trí, cung cấp cho công chúng những câu chuyện để nói lúc trà dư tửu hậu. Vì được hưởng mức lương cao nên tất nhiên phải chịu mọi áp lực do mức lương cao mang lại.Chuyên gia trang điểm mà cô biết đã chủ động chào hỏi, Ân Tô Tô mỉm cười gật đầu, đáp lại rồi ngồi xuống, để đối phương tạo hình cho mình.Không lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã.Ân Tô Tô nghi hoặc quay lại, nhìn thấy Hứa Tiểu Phù mồ hôi đầm đìa chạy tới, cô nàng thở hổn hển, xấu hổ nói: "Không, ngại quá, chị Tô Tô, chị Lương, em đi nhầm chỗ.""Ngồi xuống uống miếng nước đi." Ân Tô Tô đưa ly nước. Vừa lúc nhà tạo hình yêu cầu cô đứng dậy thay chiếc váy cô đang mặc để chụp ảnh, cô đưa điện thoại cho cô nàng, nói: "Giữ giúp chị."Thay đồ rồi đi ra.Điện thoại di động của Ân Tô Tô reo lên. Hứa Tiểu Phù đang ăn bánh mì, liếc nhìn ghi chú người gọi, vẫy điện thoại, phồng má nói: "Chị Tô Tô, là dì gọi."Ân Tô Tô biết "dì" trong miệng Hứa Tiểu Phù chính là mẹ cô, nên thản nhiên nói: "Em trả lời trước đi, nói với mẹ chị chị đang bận công việc, khi nào có thời gian sẽ gọi lại cho bà.""Vâng được ạ." Hứa Tiểu Phù đáp.Các kỹ thuật viên ánh sáng và nhiếp ảnh gia đã vào vị trí, buổi chụp hình chính thức bắt đầu.Ân Tô Tô cảm máy ảnh tốt, cũng hiểu biết tốt về chủ đề.Trong chốc lát đã vào trạng thái tốt nhất."Rất tốt. Vẻ mặt trông lạnh nhạt hơn một chút! Đẹp!""Ok, đổi đạo cụ đi."Nhiếp ảnh gia bước sang một bên để xem ảnh, nhân viên của đội đạo cụ gỡ bông hồng có gai khỏi tay Ân Tô Tô và dời một chiếc ghế cao ra phía sau cô.Nhiếp ảnh gia: "Ngồi lên đi."Ân Tô Tô đi đôi giày cao gót cao 12 cm, di chuyển khó khăn, Hứa Tiểu Phù và một nhân viên khác đến đỡ tay cô, đỡ cô ngồi lên ghế cao."Được rồi, nhìn sang bên trái..." Nhiếp ảnh gia giơ máy ảnh lên và nhấn nút chụp.Tuy nhiên, điều không ai ngờ tới là một tai nạn đã xảy ra đúng lúc quay chụp sắp kết thúc.Ân Tô Tô thay đổi động tác và tạo hình trên chiếc ghế cao, không ngờ, khi cô vừa quay người lại, một chân ghế đột nhiên bị gãy ở phần giữa và phần dưới.Trọng tâm của cô không ổn định, cơ thể loạng choạng hô lên một tiếng nhỏ, ngã thẳng từ ghế xuống đất."Tô Tô!""Chị Tô Tô!"Lương Tịnh và Hứa Tiểu Phù sửng sốt, vội vàng đi tới đỡ cô dậy.Lương Tịnh cau mày, quan tâm hỏi: "Sao rồi? Bị thương ở đâu không?""Không sao." Ân Tô Tô nghiến răng chịu đựng cơn đau rát ở đầu gối trái, sau đó mỉm cười nói: "Tiếp tục chụp đi ạ."*Khoảng hơn 11 giờ trưa, buổi quay chụp kết thúc.Trong phòng thay đồ, Hứa Tiểu Phù dùng povidone để khử trùng cho Ân Tô Tô, động tác thận trọng. Vết thương bị tăm bông chạm vào có màu đỏ đẫm máu, trông đặc biệt kinh khủng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...