Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Phí Nghi Chu phủ môi xuống hôn cô một cách mãnh liệt và khẩn trương, da trên người Ân Tô Tô khô khốc đến mức gần như tê dại, cô thì thầm muốn nói gì đó, nhưng lại không thể nói được một chữ, bị anh nuốt chửng tất cả.Chung cư bị mất điện, mọi thứ đều tối đen, duỗi tay không thể nhìn thấy năm ngón.Cánh tay anh ôm chặt eo cô, giam cầm thân hình mảnh mai của cô trong vòng tay của anh, môi anh cắn môi cô, vừa hôn cô say đắm vừa lùi vào cửa đối diện với cô.Dù là may mắn hay là ảo não thì cô đã mở cửa từ trước, khe hở cửa giống như một lời mời gọi thầm lặng và mơ hồ, tạo cơ hội cho anh bước thẳng vào trong.Cô dựa vào lòng ngực anh, thừa nhận sự tàn sát bừa bãi của môi lưỡi anh trong bóng tối, gần như nghẹt thở. Dưới sự tấn công của anh, cơ thể cô lùi lại không tự chủ, bước vào cửa, tránh khỏi tấm thảm, rồi lại bị anh bế lên.Cánh tay thon dài và mạnh mẽ nâng đỡ cô một cách dễ dàng và vững chắc.Mặt cô nóng như lửa, tim đập như sấm giữa lúc bối rối, cô kêu lên một tiếng nhỏ, để anh đè vào tường.Môi răng hôn nhau, quấn lấy, chơi đùa.Xa nhau hơn một tháng, hai người vẫn rất ăn ý, môi gắn bó mật thiết với nhau, lưỡi quấn lấy nhau điên cuồng, trao đổi hơi thở và hương vị của nhau.Nếu là trước đây, anh hôn cô như sói đói thế này, phản ứng đầu tiên của Ân Tô Tô sẽ là vùng vẫy và chống cự. Nhưng lần này, mặc dù toàn bộ miệng của cô có chút đau đớn vì nụ hôn của anh nhưng cô vẫn không muốn trốn tránh.Đã hơn một tháng không gặp, trong khoảng thời gian này ngoại trừ đi làm, đóng phim mới không nghỉ ngơi, hoàn toàn đắm chìm trong kịch bản và các thông cáo khác nhau. Chị Lương còn khen cô là một công nhân gương mẫu, tận tụy với công việc, ngày nào cũng như được bơm máu gà, nhưng chỉ có cô biết, đây chỉ là một cách để đánh lạc hướng sự chú ý của cô.Tình yêu là một điều kỳ diệu, khi bạn yêu một ai đó, anh ấy sẽ lấp đầy trái tim bạn, lúc nào cũng quan tâm, lúc nào cũng nhớ nhung.Mấy ngày trước, cô còn nảy ra ý định lén lút sang châu Âu tìm anh.Nếu Lương Tịnh không sắp xếp cho cô một lịch trình dày đặc như vậy, có lẽ cô đã thực hiện được ý nghĩ này.Không ngờ cuối cùng anh lại mang đến cho cô một bất ngờ.Khi tình yêu đến, sao có thể còn muốn trốn tránh, cô đợi đến khi anh về nước, sau khi kinh ngạc qua đi tất cả những gì còn lại chính là đáy lòng tràn ngập niềm vui, chỉ muốn ngoan ngoãn để anh lấy thứ mình muốn, cho đi nhiều hơn.Ân Tô Tô nhắm mắt lại, nghiêm túc đáp lại nụ hôn của Phí Nghi Chu.Phí Nghi Chu trước sau vẫn mở to mắt, tầm mắt dán chặt vào cô gái đang ôm hôn mình.Cô được anh bế lên, cơ thể lơ lửng trên không, có lẽ cảm thấy không an toàn nên cô ôm chặt lấy cổ anh, hai chân cũng dang ra, quắp lấy vòng eo gầy gò của anh như một chú gấu túi con.Giữa hai người có một khoảng cách nhất định về chiều cao và hình dáng cơ thể, ở tư thế này, để đáp ứng yêu cầu hôn của anh, cô phải ngẩng cao chiếc cổ mảnh khảnh của mình, phác hoạ một vòng cung màu tuyết trong bóng tối, trắng đến mức chói mắt.Trước đây anh chưa bao giờ có cảm giác trực quan như vậy, bây giờ nhìn thấy tư thế mảnh dẻ và quyến rũ của cô, Phí Nghi Chu mới nhận ra cô thực sự rất mảnh mai.Có vẻ như anh có thể bẻ gãy chiếc cổ mảnh khảnh như vậy chỉ với một chút lực, có thể g**t ch*t cô một cách dễ dàng.Giống như một con búp bê đất sét xinh đẹp, nhỏ nhắn, dễ vỡ.Phí Nghi Chu nhìn chăm chú vào Ân Tô Tô, khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu anh, đôi mắt trầm mê của anh đột nhiên trở nên trống rỗng. Sau đó, anh đỡ toàn bộ cơ thể cô bằng cánh tay phải, từ từ nâng tay trái lên, năm ngón tay có khớp nối rõ ràng tách ra, nhẹ nhàng bao bọc chiếc cổ mềm mại của cô.Trong khoảng thời gian này ở Châu Âu, anh mở mắt ra là Ân Tô Tô, nhắm mắt lại là Ân Tô Tô, khuôn mặt của Ân Tô Tô luôn ở trong tâm trí anh.Trong số những biểu cảm đó, có khi cô cau mày tức giận, có khi cô cười đôi mắt cong lên, có khi cô làm ra vẻ làm nũng, cũng có khi cô quyến rũ đến mức khiến người ta phải rùng mình l*n đ*nh.Có khi cô ở trong giấc mơ, có khi cô thậm chí còn thoát khỏi những suy nghĩ ảo tưởng và bước vào thế giới thực của anh.Giống như một nữ thần thanh tao, nụ cười quyến rũ của cô đã dụ dỗ anh rơi xuống vực thẳm.Và mỗi khi anh đưa tay ra, cô lại biến mất như làn khói. Như thể chuyện đó chưa từng xảy ra, như thể cuộc hội ngộ dưới mưa ở Florence không tồn tại, như thể cô vẫn là giấc mơ đã giam giữ anh suốt chín năm từ đầu đến cuối.Cô không ngừng hành hạ thần kinh anh, nuốt chửng tinh thần anh, biến mọi sự tập trung, tự chủ và lý trí của anh thành một trò đùa, giống như một kẻ nghiện m* t**.Anh muốn trở về càng sớm càng tốt, muốn gặp cô càng sớm càng tốt, vì thế anh đã rút ngắn hành trình xuống mức thời gian ngắn nhất có thể, ngày nào cũng làm việc đến nửa đêm, thậm chí là thức cả đêm.May mắn thay, trở lại nơi này, lần nữa chạm vào cô và ôm cô, cuối cùng lại lần nữa xác nhận cô là thật.Chân thực thuộc về anh.Gió đêm chợt nổi lên, thổi bay mây mù dày đặc trôi trên bầu trời, lộ ra nửa vầng trăng, tỏa ra ánh sáng tĩnh lặng. Qua cửa sổ kính sát đất của căn hộ, những tia sáng lọt vào, chiếu sáng một chút bóng tối tĩnh lặng.Phí Nghi Chu lợi dụng ánh trăng nhìn người trong lòng anh, cô cũng đang ngẩng đầu nhìn anh, hai má đỏ bừng, đôi mắt ươn ướt, giống như chú nai lạc trong rừng, hô hấp gấp gáp, cái miệng nhỏ kiềm chế th* d*c.Ngón tay anh v**t v* cổ cô, trượt lên một chút, v**t v* khuôn mặt cô, nhẹ giọng hỏi lại: "Có nhớ anh không?"Ân Tô Tô im lặng một lúc, rồi cuối cùng cũng gật đầu, cụp mắt xuống nhẹ nhàng đáp: "Ừm."Khóe môi Phí Nghi Chu hơi cong lên, vừa thỏa mãn vừa lười biếng cười: "Quả nhiên, vừa rồi không thành thật, phải hôn miệng mới có thể mềm đi.""... Cả ngày không đứng đắn." Cô bị lời nói của anh trêu chọc, mặt đột nhiên đỏ lên, khẽ nuốt nước bọt, sau đó ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào cổ anh, nhỏ giọng hỏi anh, "Sao anh về sớm không nói một tiếng với em?"Phí Nghi Chu nghiêng đầu kh* c*n v*nh t** cô, khiến cô nhạy cảm run rẩy, sau đó nhẹ giọng đáp: "Nói trước với em sẽ không có chuyện bất ngờ như vậy."Ân Tô Tô chớp chớp mắt, lại nói: "Em cũng mới từ Quảng Thành về. Anh không sợ em không có ở nhà, vội vàng chạy tới đây không tìm được người sao?"Phí Nghi Chu: "Hàng ngày anh sẽ hỏi A Sinh về hành trình của em, A Sinh sẽ nói cho anh biết."Ân Tô Tô ngạc nhiên, mở to mắt nói: "Trước đây anh bảo Trần Chí Sinh bảo vệ em, không phải là để sắp xếp camera giám sát di động bên cạnh em chứ.""Anh không có ý đó."Phí Nghi Chu nói, đồng thời anh bế cô lên, đi trở lại ghế sô pha, đặt cô ngồi trên đùi mặt đối mặt, nhẹ nhàng nói: "Chỉ là anh rất nhớ em. Bình thường em rất bận, thỉnh thoảng không thể trả lời tin nhắn hay không thể nhận cuộc gọi, anh chỉ có thể hỏi A Sinh."Ân Tô Tô nghe vậy, khóe miệng không khỏi nhếch lên, trong lòng ấm áp, giọng nói cũng có chút ngọt ngào, cô vòng tay qua cổ anh, dựa sát vào anh, nhẹ nhàng nói: "Được rồi, miễn cưỡng tin anh vậy."Cô dựa gần đến nỗi hơi thở của cô vương vấn trên chóp mũi anh, mùi hương quyện với vị kẹo.Giống như... cam?Phí Nghi Chu khẽ nhướng mày, đầu ngón tay đùa nghịch tai cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, nói: "Miệng em rất ngọt, vừa rồi em ăn kẹo à?""Vâng." Ân Tô Tô có chút ngượng ngùng gật đầu, "Kẹo trái cây vị cam.""Anh nếm thử." Phí Nghi Chu lười biếng đáp lại, tay anh chạm vào chỗ gồ ghề sau lưng cô, đầu ngón tay tùy ý khảy ra.Cảm giác kiềm chế biến mất trong nháy mắt, tim cô lỡ mất mấy nhịp, cô bối rối đến mức không trốn được, chỉ có thể đỏ bừng mặt để anh muốn làm gì thì làm, giọng điệu gần như năn nỉ: "Em vừa xuống máy bay, chạy vòng vòng cả ngày người đầy mồ hôi, còn chưa tắm.""Anh biết. Chỉ kiểm tra một chút thôi." Anh nói vào tai cô bằng giọng trầm trầm có chút khàn khàn. Đầu ngón tay chạm vào trái mâm xôi, vết chai mỏng, lực không nhẹ cũng không nặng, chỉ một chút, cô đã hoàn toàn mất hết sức lực, nằm bò trên vai anh, biến thành một con cá nhỏ có thể giết thịt."Ban quản lý tài sản có nói khi nào có điện không?" Anh hỏi. Giọng điệu tuy làm như vô ý như vậy nhưng lại khiến da đầu cô muốn nổ tung."Không có..." Khóe mắt cô rưng rưng nước mắt, thực sự không chịu nổi nên cô đưa tay lên cắn vào mu ngón tay, buộc mình phải tỉnh táo để trả lời anh: "Em cũng quên hỏi. Nhưng mà, trong trường hợp bình thường mất điện vào sáng sớm, cho thấy sẽ bị cúp thời gian dài.""Anh biết rồi." Anh thuận miệng đồng ý.Vừa rồi ôm cô dựa vào cửa hôn say đắm, cơn ngứa ngáy khó chịu của Phí Nghi Chu đã giảm đi rất nhiều, giờ anh đã bình tĩnh lại, anh có đủ kiên nhẫn để từ từ thích ứng với cô.Anh bây giờ đã là một cao thủ thực sự, mọi động tác và sức mạnh đều được kiểm soát hoàn hảo, anh hiểu cách làm cho người phụ nữ của mình vui sướng.Chỉ trong vòng vài phút, mười ngón chân trong đôi giày thể thao của cô cuộn chặt lại, hàm răng nhỏ cắn chặt yết hầu của anh, nức nở thành tiếng."Xem bảo bối của anh vô dụng cỡ nào." Phí Nghi Chu hôn lên khóe mắt đẫm lệ của cô, nhẹ giọng nói, giọng điệu dịu dàng, nhưng lại nói ra những lời khiến cô xấu hổ vô cùng, "Đáng yêu thật. Tuy một tháng không gặp, vân vê hai cái là có thể đến."Đầu óc Ân Tô Tô còn choáng váng, tầm nhìn hoàn toàn mơ hồ, nghe được lời trêu chọc của anh, cô vừa xấu hổ vừa tức giận, không khỏi nhéo mạnh vào cánh tay anh.Không có cách nào phản bác sự thật trong miệng anh, cô chỉ cảm thấy xấu hổ, cuối cùng chỉ lấy tay che mặt, yếu ớt nói: "Ở đây tối quá, tối nay anh muốn ngủ ở chỗ này của em hay chúng ta cùng quay về Nam Tân?""Trở về Nam Tân quá xa." Thanh âm Phí Nghi Chu trầm thấp, anh ôm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô nâng lên, cúi đầu nhìn khuôn mặt hồng hào của cô, nói: "Anh sợ không thể đợi được."Ngay khi lời nói rơi xuống, Ân Tô Tô bỗng giật mình.Ánh trăng sáng hơn trước nên đường nét trên khuôn mặt anh trở nên rõ ràng, đặc biệt là đôi mắt chứa đầy sóng thần, nhìn thẳng vào cô, gần như nhấn chìm cô trong đó.Nhìn rõ ràng ánh mắt của Phí Nghi Chu, cô mơ hồ nhận ra điều gì đó, trái tim cô bị bàn tay vô hình siết chặt.Dường như nhìn thấy sự chần chừ và do dự của cô, Phí Nghi Chu nhìn thẳng vào mắt cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua môi cô, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Là lời hứa của em với anh."Ân Tô Tô dùng răng mím chặt môi dưới, siết chặt ngón tay, nắm chặt âu phục của anh.Đúng. Cô nhớ.Trước khi anh đi Châu Âu, cô đã long trọng hứa rằng sẽ tặng anh món quà quý giá nhất khi anh trở về.Anh mệt mỏi vội vàng đẩy nhanh tốc độ như vậy là vì đến đòi nợ cô.Một lúc lâu không đợi được câu trả lời của cô, anh khẽ cau mày, nhéo cằm cô, trầm giọng hỏi: "Có phải em hối hận không?""... Không." Ân Tô Tô lấy hết can đảm để nhìn thẳng vào anh. Trong giây lát, cô hít một hơi thật sâu và từ từ thở ra. Như thể cô đã quyết định, cô ôm mặt anh, hôn anh một cách thành kính, "A Ngưng, em nói được làm được, sẽ không hối hận."Sau khi nhận được câu trả lời của cô, Phí Nghi Chu để biển d*c v*ng trong đầu bộc phát, nhắm mắt lại, đảo khách thành chủ, ôm chặt hôn cô thật sâu.Trong phòng khách chỉ có ánh trăng soi, cô căng thẳng đến mức ngón tay run rẩy, môi lưỡi quấn lấy môi anh, rất nhanh sau đó cô đã mất ý thức tự chủ.Hơi thở lạnh lẽo kéo dài lướt qua cằm, cổ, xương quai xanh của cô rồi xuống tận dưới.Hai mắt Ân Tô Tô mơ hồ, ngơ ngác nhìn trần nhà trong bóng tối, chợt nhận ra điều gì đó, xấu hổ ngồi dậy, lấy gối che mình lại, mặt đỏ bừng nói: "Không được, em còn chưa tắm.""Không sao." Anh vẫn đang cố gắng kiềm chế bản thân, gần như đau đớn nhưng vẫn bình tĩnh nói: "Em có mùi rất sạch sẽ.""..." Nhịp tim của Ân Tô Tô nhanh như có con nai con nhảy múa điên cuồng, cô ra sức lắc đầu, bướng bỉnh nói: "Không được, em phải đi tắm trước."Ở Quảng Thành trời nóng nực, cô đổ mồ hôi rất nhiều khi tham dự sự kiện, lần nào anh cũng thích ăn, quá mất vệ sinh.Dù sao đây cũng là lần đầu tiên của cô... Là con gái, làm sao cô có thể không để tâm.Phòng khách rơi vào im lặng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...