Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Con trai cả nhà họ Phí luôn thực hiện phương châm của mình đến cùng một cách kinh người không thôi, sau khi nói ra lời nhận xét "phát điên dịu dàng", Ân Tô Tô, người được ôm trong tay không khỏi cảm thấy xấu hổ vô cùng.Cô bất lực, trong tình trạng sốt cao, choáng váng, mềm nhũn, cô thực sự không còn sức lực mà chửi mắng đánh anh, chỉ có thể tinh vi trợn mắt, để đại thiếu gia tự mình cảm nhận.Sau khi nhận được tín hiệu cực kỳ không thân thiện này từ vợ mình, Phí Nghi Chu nhướng mày, đầu ngón tay nâng cằm cô lên, uể oải thờ ơ nói: "Phiền em giải thích một chút, ánh mắt này của em là gì đây."Đầu Ân Tô Tô vẫn còn choáng, khuôn mặt đỏ bừng vì nhiệt độ cao trông rất thanh tú và xinh đẹp, giống như một quả chín đang chờ được hái từ trên cành. Cô không còn sức để vùng vẫy, chớp đôi mắt mờ mịt hai lần, buộc phải quay lại nhìn sếp lớn đang không bình thường trước mặt, tức giận đáp: "Thể hiện tình yêu của em đối với anh cũng giống như dòng chảy bất tận, lại giống như đôi mắt của sông Hoàng Hà đang lan tràn ngoài tầm kiểm soát."Phí Nghi Chu: "."Bất chợt nghe vợ nói những lời yêu thương như vậy, tuy là dối người nhưng anh không bận tâm, tuy có vẻ lấy lệ nhưng thành thật mà nói, Phí Nghi Chu vẫn thấy khá vừa tai.Anh hừ lạnh một tiếng, giọng điệu vẫn thờ ơ, nhưng trong mắt vô thức hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, anh cúi đầu cắn nhẹ vào đôi môi đỏ hơn má cô gấp mấy lần, mang ý trừng phạt, nhưng sức lực và tư thế lại vô cùng dịu dàng. Anh thì thầm lại với cô: "Đừng tưởng anh không nghe được em đang giả tình giả nghĩa nói nhăng nói cuội."Ân Tô Tô hừ đáp lại, giơ hai cánh tay thon dài và nóng bỏng của mình lên, ôm lấy cổ anh một cách ấm áp và nhẹ nhàng, có chút kiêu ngạo nói: "Em giả tình giả nghĩa nói nhăng nói cuội thì thế nào, còn không phải dỗ dành lão gia ngài vui tới nỗi mở cờ trong bụng sao?"Phí Nghi Chu buông ngón tay đang giữ cằm cô ra, hạ cánh tay xuống, khép lòng bàn tay lại, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon thả của cô, mí mắt rũ xuống nhìn chằm chằm cô, hỏi: "Dáng vẻ bây giờ của anh nhìn rất tốt?"Nghe vậy, Ân Tô Tô vô thức nhìn anh một cách cẩn thận, không thể tìm thấy điều gì sai trái trên khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông ngọc thụ chi lan này, thực sự là một kiệt tác được Thượng đế ưu ái. Lúc này, biểu cảm giữa lông mày và ánh mắt của anh trong trẻo và bình tĩnh, giống như một cái giếng cổ không gợn sóng, thể hiện trải nghiệm và cảm giác kể chuyện độc đáo của một người đàn ông trưởng thành, không bộc lộ bất kỳ cảm xúc không cần thiết nào.Ân Tô Tô lắc đầu, thành thật trả lời: "Em nhìn không ra."Phí Nghi Chu nhướng mày: "Vậy làm sao em biết tâm trạng anh tốt?"Ân Tô Tô cong môi mỉm cười, rồi nói với giọng điệu thực tế không thể nghi ngờ: "Em là vợ anh, tất nhiên là em hiểu anh rồi. Tai anh mềm, chưa bao giờ có thể cưỡng lại được những lời yêu thương của em, đặc biệt đặc biệt thích điều này."Lông mày Phí Nghi Chu cao lên một chút, cúi người hôn lên môi cô, lại hôn môi cô, giọng điệu nhẹ nhàng và dịu dàng, lười biếng nói: "Nghe ý này của em cứ như ăn chắc anh vậy.""Tất nhiên em ăn chắc anh." Ân Tô Tô ngước khuôn mặt đỏ bừng lên, kìm nén sự ngượng ngùng và trả lời anh một cách bình tĩnh, "Ai bảo em là tâm can bảo bối của anh, ai bảo anh thích em nhất, thương em nhất, chiều em nhất."Thái độ chiều chuộng và ngạo mạn của phu nhân khiến đại công tử bật cười. Cười đủ một lát, anh hôn cô một cách tự nhiên, mắt hơi nhắm lại, đôi môi mỏng dán lên môi cô, lười biếng mở ra khép lại, nói: "Ừm, em nói đúng. Em là tâm can bảo bối của anh, anh quả thực đã bị em ăn chết rồi. Không còn cách nào khác ngoài thừa thận thất bại, nghe những lời yêu đương có lệ và tùy tiện của em, anh có thể vui vẻ cả ngày."Cơn sốt cao của cô gái vẫn chưa hạ, nhiệt độ cơ thể cô bỏng rát như một quả cầu lửa nhỏ, thậm chí hơi thở của cô dường như bị bao bọc bởi một quả cầu lửa, mùi thơm nhẹ trên cơ thể cũng bị nhiệt độ tăng lên.Phí Nghi Chu ôm thật chặt Ân Tô Tô, bám lấy cô, cảm nhận, hôn cô và ngửi cô. Hương thơm ấm áp độc đáo của cô lọt vào mũi anh, mùi hương ngọt ngào quyến rũ khiến anh say đắm, ám ảnh đến mức không thể tự giải thoát.Ân Tô Tô lúc này không hề nhận thức được nỗi ám ảnh của chồng kim chủ. Cô bị anh ôm chặt trong vòng tay, môi lưỡi quấn lấy nhau, hơi thở đan xen, toàn thân cô cảm thấy khó chịu.Anh hôn cô say đắm và dịu dàng, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vặn xoắn đôi tai mỏng manh và nhạy cảm của cô, sự thân mật quen thuộc lúc bình thường lại trở thành cực hình vào lúc này.Cô bị sốt, vốn đã choáng nhiệt độ cơ thể cao, khi anh hôn, cô càng cảm thấy chóng mặt hơn ngay lập tức, da khắp cơ thể bỏng rát như bị đốt cháy.Miệng khô, lưỡi cũng khô, cảm thấy khát tận xương tủy.Sau khi hôn như thế này chưa đầy một phút, Ân Tô Tô không thể chịu đựng được nữa. Mặt cô càng lúc càng đỏ, cuối cùng cô không nhịn được quay đầu đi, thoát khỏi môi lưỡi tàn phá của anh, che miệng, thở hổn hển nói: "Không được, chúng ta không thể hôn. Không chỉ không thể hôn, còn nên giữ khoảng cách."Phí Nghi Chu: "Tại sao."Ân Tô Tô không nói nên lời, kiên nhẫn giải thích nguyên nhân với đại thiếu gia: "Em đang bệnh, bị cảm lạnh, cứ hôn như vậy lỡ lây bệnh cho anh thì sao?"Phí Nghi Chu nghe vậy, rũ mắt xuống, trầm mặc, tựa hồ đang suy nghĩ câu "lỡ như" của cô có có bao nhiêu khả năng xảy ra. Vài giây sau, anh hơi ngước mắt lên nhìn cô lần nữa, bình tĩnh nói: "Có lẽ sẽ không đâu. Thể chất của anh tốt hơn em, khả năng miễn dịch của anh mạnh hơn em, khả năng em truyền cảm lạnh cho anh rất mong manh."Ân Tô Tô cau mày, mơ hồ trước câu nói chắc chắn của anh, không hiểu hỏi: "Tại sao anh lại chắc chắn sức khỏe của anh tốt hơn em?"Giọng điệu Phí Nghi Chu vẫn bình tĩnh, anh nhẹ nhàng trả lời: "Ít nhất anh chưa bất tỉnh khi đ*t c** tr**.""..."? Anh đang sủa cái gì vậy? Đây là ngôn ngữ của con người sao?Đại thiếu gia nhìn cô, hơi nhếch khóe môi, rất phong độ, điềm tĩnh và tao nhã nói thêm: "Còn Ân tiểu thư, thường xuyên.""............"?? Chồng lẳng lơ quá đáng quá rồi đó.Phí Nghi Chu: "Điều này đủ cho thấy thể chất của chúng ta chênh lệch rõ ràng đến mức nào.""..." Tốt lắm, tên chó này sau khi cợt nhả xong còn muốn động tới đao, nghiêm khắc ghi sổ!Sau khi nghe lời nói của đại công tử, sắc mặt tiểu thư Ân Tô Tô trở nên thoắt trắng thoắt xanh, xen lẫn xấu hổ và tức giận, cô ước gì mình có thể lập tức giương cao ngọn cờ loại trừ hại dân, đánh người đàn ông mặt dày vô liêm sỉ này. Tiếc thay, thể trạng không cho phép nên cô đành phải bỏ cuộc trong thất vọng.Không sao. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, cô nhịn.Ân Tô Tô nhắm mắt lại và hít thở sâu ba hơi liên tiếp trước khi cô gần như không thể kìm nén được cơn tức giận cháy bỏng trong lòng. Sau khi đè xuống, môi cô mấp máy đang định nói gì đó, không ngờ đại lão b**n th** bình tĩnh tự nhiên lên tiếng.Anh nói: "Ngay cả khi em lây cho anh, cũng không thành vấn đề."Ân Tô Tô sửng sốt, sau đó bối rối không nói nên lời, hơi buồn cười đáp: "Cảm lạnh rất khó chịu đó được chưa. Bây giờ anh nói không thành vấn đề, đợi khi thực sự đau đầu, sốt, bị bệnh, lại đổ lỗi em lây cho anh."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...