Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Phí Nghi Chu nói xong, trong phòng khách rộng lớn của nhà tổ trở nên im lặng một lúc.Có trời mới biết, Ân Tô Tô vốn đã căng thẳng đến mức cảm thấy váng đầu hoa mắt, bụng quặn thắt, khi nghe anh giới thiệu mình một cách trìu mến như vậy trước mặt các trưởng bối, cô càng xấu hổ hơn.Có lẽ cảm nhận được cô đang hoảng loạn, Phí Nghi Chu âm thầm khép bàn tay của mình, dùng lực cực kỳ ân cần và ấm áp nhẹ nhàng siết lại.Ánh mắt Ân Tô Tô nhảy lên, quay đầu lại nhìn anh theo phản xạ.Phí Nghi Chu lặng lẽ đứng bên cạnh cô, ánh mắt nhìn thẳng ba vị trưởng bối đang ngồi. Đôi mắt anh bình tĩnh, sắc mặt vẫn như thường lệ. Tư thế cả người dường như vô cùng thong dong và thoải mái.Rõ ràng, so với sự hoảng loạn của cô, anh điềm nhiên như đại dương vô tận không một gợn sóng.Xanh thẫm, im ắng, u sầu.Luôn liệu trước mọi thứ, kiên định trong mọi việc.Chỉ một cái liếc mắt rất ngắn ngủi. Ân Tô Tô không dám nhìn trộm anh quá nhiều mà nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu tiếp tục làm ra vẻ cung kính, dịu dàng và đoan trang.Ngay sau đó ngoan ngoãn chào các trưởng bối, gọi: "Cháu chào ông nội Phí, dì, chú ạ."Giây tiếp theo, cô nghe thấy giọng nói của một ông lão uy nghiêm nhưng hòa ái từ trên đầu truyền đến, cười nói: "Lần trước chúng ta tạm biệt ở núi Thái Bình, đã lâu không gặp rồi. Tô Tô, ta thấy cháu có vẻ sụt cân không ít?"Ân Tô Tô biết đây là giọng của ông nội Phí, cô ngẩng đầu lên, mỉm cười dịu dàng và trả lời: "Cảm ơn ông nội Phí đã quan tâm ạ, thời gian này cháu hơi bận công việc."Nghe xong, ông nội Phí khẽ cau mày, giọng điệu đầy quan tâm, nói: "Dù công việc có bận rộn đến đâu cũng phải nhớ ăn đúng giờ, nghỉ ngơi đàng hoàng. Các cháu bây giờ vẫn còn trẻ, sự nghiệp có thể từ từ, sức khỏe quan trọng hơn bất cứ điều gì khác."Nghe xong những lời này, Ân Tô Tô không khỏi cảm thấy trong lòng có một dòng nước ấm áp.Trong ấn tượng của cô, kể từ khi cô rời nhà đến thủ đô dốc sức làm việc, xung quanh rất ít người nhắc nhở cô ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi đàng hoàng, hầu như chỉ nghe được những lời nói giản dị và chân thành này của mẹ qua điện thoại qua điện thoại.Từ những lời ngắn gọn này, Ân Tô Tô thực sự có thể cảm nhận được, ông lão mà cô mới gặp hai lần này đang quan tâm đến cô từ tận đáy lòng.Trong lòng cô cảm động, không khỏi đáp lại: "Cháu cảm ơn ông nội Phí đã quan tâm, cháu sẽ ghi nhớ, cố gắng sau này nuôi mình béo hơn.""Ừ." Phí Dự Chân mỉm cười gật đầu, sau đó hơi nghiêng đầu liếc nhìn con trai và con dâu bên cạnh.Thân Thái Lệ và Phí Thiện Thanh đang ngồi thẳng, vẫn bình tĩnh nhìn cô gái trẻ trước mặt, khi được ánh mắt ông lão nhắc nhở, bọn họ chợt nhớ ra gì đó.Phí Thiện Thanh lấy tay che miệng, không tự nhiên hắng giọng, dùng cánh tay chạm vào Thân Thái Lệ bên cạnh.Thân Thái Lệ cong môi tao nhã về phía Ân Tô Tô, hơi giơ tay phải lên, vẫy nhẹ nhàng với nụ cười trên môi, nói: "Tô Tô, lại đây cháu."Tim Ân Tô Tô như chứa đầy mười lăm thùng nước - bất ổn. Thấy mẹ Phí gọi cô lại, cô không dám trái lời, chỉ có thể bóp mạnh tay Phí Nghi Chu, như sợ hãi lại như trút giận.Tất cả là lỗi của anh, khiến cô lo lắng như vậy!Mẹ anh bảo cô qua, muốn hỏi gì đây?Hỏi quê cô ở đâu? Hỏi bố mẹ cô làm nghề gì? Hỏi cô về thu nhập hàng năm của gia đình cô? Mặc dù Phí Nghi Chu đã nói từ lâu, con cái Phí gia không cần liên hôn, hôn nhân hoàn toàn có thể tự mình quyết định, nhưng chỉ sợ mẹ Phí không nghĩ tới, người con trai lớn ưu tú nhất nhà mình lại dẫn đến cho bà một cô gái lớn lên ở một thành phố nhỏ lạc hậu?Có thể, bố mẹ anh sẽ coi thường cô vì xuất thân không bình đẳng.Tâm lý mặc cảm tự ti giống như sợi tơ do con nhện dệt ra, từng sợi một quấn lấy trái tim của Ân Tô Tô.Phí Nghi Chu ở bên cạnh cảm giác được cô véo vào tay mình, trong lòng bất giác mềm nhũn ra một chút, không nói gì mà vỗ nhẹ vào mu bàn tay cô trấn an.Chỉ trong vài giây, tâm trí Ân Tô Tô đã trải qua vô số suy nghĩ lộn xộn. Không thể để mẹ Phí đợi quá lâu, cô nhìn Phí Nghi Chu lần cuối, cuối cùng cũng buông tay ra, đi về phía ghế sô pha."Dì, dì gọi cháu?" Ân Tô Tô cố gắng hết sức để duy trì nụ cười ngọt ngào trên môi, cố gắng hết sức để ép mình bình tĩnh lại.Tuy nhiên, điều mà Ân Tô Tô không ngờ tới là quý phu nhân trước mặt không hỏi cô bất kỳ câu hỏi nào có thể khiến cô xấu hổ.Thân Thái Lệ chỉ cười nhạt, vừa nhìn khuôn mặt của Ân Tô Tô vừa chân thành khen ngợi: "Xem diện mạo, xinh đẹp ngoan ngoãn, trông rất rạng rỡ."Ân Tô Tô có chút xấu hổ trước lời khen nên ngượng ngùng nói thật: "Cháu cảm ơn dì đã khen, dì mới thật sự rực rỡ đó ạ. Vừa nhìn thấy dì, cháu đã không thể rời mắt."Thân Thái Lệ bị cô gái nhỏ miệng ngọt này chọc cười, cười nói: "Dì đã già rồi, còn rực rỡ gì nữa? Chỉ cần sức khỏe tốt, không bệnh tật đau đớn, dì đã thỏa mãn."Ân Tô Tô nghe xong rất nghiêm túc trả lời: "Dì ơi, trông khí sắc dì tốt như vậy, đồng tử đen nhánh, mắt sáng như tuyết, màu môi cũng đặc biệt hồng hào khỏe mạnh. Nhìn thoáng qua có thể biết ngay dì rất khỏe mạnh."Cuộc trò chuyện tưởng như lúng túng bất ngờ khiến Thân Thái Lệ có chút hứng thú.Thân Thái Lệ chớp mắt nói: "Dựa vào khuôn mặt mà cháu có thể đoán được sức khỏe của một người sao?"Ân Tô Tô 囧, cười trả lời: "Mẹ cháu rất quan tâm đến y học cổ truyền. Khi cháu còn nhỏ, ở nhà có một số sách về y học cổ truyền, cháu có lật qua hai cuốn xem. Trong sách nói một người khỏe mạnh nên có một làn da và vẻ ngoài như thế nào. Nhưng mà, cháu chỉ hiểu rất hời hợt chút lông gà vỏ tỏi, ở trước mặt dì chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi ạ.""Thật là trùng hợp, dì cũng có hứng thú với y học cổ truyền." Thân Thái Lệ mỉm cười nói: "Sau này gặp được mẹ cháu, có cơ hội dì phải cùng bà ấy trao đổi tận tình."Ân Tô Tô chỉ có thể đáp lại một nụ cười ngọt ngào, giữ im lặng.Thầm nghĩ, ý tưởng của mẹ Phí sẽ không bao giờ thành hiện thực.Lại hàn huyên thêm.Ngay sau đó, Thân Thái Lệ lấy hai chiếc túi gấm thêu thủ công Tô Châu màu đỏ tinh xảo từ quản gia, đặt vào tay Ân Tô Tô.Thân Thái Lệ nói: "Tô Tô, đây là lần đầu tiên cháu theo A Ngưng về nhà, dì và chú không chuẩn bị quà đặc biệt gì, đây là chút tâm ý của chúng ta. Cháu nhận đi.""Cái này......"Mặc dù Phí Nghi Chu đã dự phòng từ trước nhưng khi hai chiếc phong bì màu đỏ thực sự rơi vào tay, Ân Tô Tô vẫn cảm thấy áy náy trong lòng.Phí gia hiển hách nên những phong bì đỏ do hai trưởng bối Phí gia cho chắc chắn sẽ không phải là số tiền nhỏ. Cô chỉ là con dâu giả nên không có can đảm nhận, nhanh chóng từ chối, nói: "Không cần đâu thưa chú dì, tâm ý hai người cháu xin nhận ạ, cháu cảm ơn."Nhưng Thân Thái Lệ nhướng mày, nói đùa: "Cháu không nhận, không phải là chê chúng ta cho không đủ đúng không?""Không không không, ý cháu hoàn toàn không phải vậy.""Vậy nhận lấy."Không thể từ chối một cách lịch sự, đành phải vâng lời.Trong lòng Ân Tô Tô thở dài, nhận chiếc phong bì màu đỏ như món quà gặp mặt do Phí Thiện Thanh và Thân Thái Lệ chuẩn bị cho cô với đôi tay run rẩy.Thấy cuộc giằng co phong bì đỏ giữa Ân Tô Tô và mẹ đã kết thúc, người con trai cả vốn luôn im lặng đã lên tiếng đúng lúc, nhẹ nhàng nói: "Ông nội, bố mẹ, Tô Tô cũng chuẩn bị quà cho mọi người ạ.""Đứa nhỏ này cũng chú trọng quá, chúng ta cũng không thiếu cái gì, chuẩn bị quà chẳng phải tốn rất nhiều sao?" Thân Thái Lệ nhìn Ân Tô Tô với một nụ cười đặc biệt dịu dàng.Ân Tô Tô cảm thấy rất chột dạ. Những món quà đó đều là Phí Nghi Chu chuẩn bị cho cô, cô tiêu tiền ở chỗ nào? Ngoài mặt chỉ có thể căng da đầu trả lời: "Món quà nhỏ, không đáng kể ạ."Phí Nghi Chu hiểu rõ ba vị trưởng bối ruột rà của mình, cũng rất chú ý đến ba món quà được chuẩn bị tận nhà cho Ân Tô Tô.Thứ được tặng cho Thân Thái Lệ là một bức tranh thủy mặc bằng mực của Từ Thiên Hồng, một bậc thầy hội họa hiện đại nổi tiếng của Trung Quốc.Thứ được tặng cho Phí Thiện Thanh là một bộ ấm trà sứ tráng hoa từ thời nhà Đường.Cuối cùng, anh lấy ra bức tượng Phật Di Lặc bằng vàng tặng cho ông lão Phí Dự Chân, bày trước mắt ông.Khoảnh khắc nhìn thấy tượng Phật Di Lặc bằng vàng, tinh thần của ông lão Phí Dự Chân rõ ràng đã được nâng cao. Ông trực tiếp đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi đến trước tượng Phật Di Lặc bằng vàng.Sau khi xem xét cẩn thận, ông lão chậm rãi gật đầu, trên lông mày lộ ra vẻ vui vẻ vô cùng, liên tục nói: "Tốt. Tốt. Tốt lắm!"Ông lão quay lại nhìn Ân Tô Tô, cảm thán nói: "Lấy được thứ này, nha đầu chắc phải tốn rất nhiều tiền."Ân Tô Tô biết bức tượng Phật Di Lặc bằng đồng mạ vàng này là vô giá nên không dám nói thêm gì vì sợ lộ nên chỉ có thể đáp: "Đây là bảo vật quốc gia, đương nhiên không thể để nó lưu lạc ở nước ngoài ạ, dù có đập nồi bán sắt cũng phải mang về."Ông lão nghe vậy, nheo mắt lại, nói không rõ ý tứ: "Cháu có biết không, nếu không đưa tượng Phật Di Lặc bằng đồng mạ vàng này cho ta, vài năm nữa bán lại thì cái giá phải trả sẽ tăng lên gấp nhiều lần."Dù sao đó cũng không phải tiền của chính cô, Ân Tô Tô nói ra điều cô nghĩ đến, trả lời một cách tự nhiên: "Nếu cháu không tặng ông, nó sẽ chỉ nằm ở một nơi trong tay cháu."Ông lão hỏi: "Ở đâu?"Ân Tô Tô thực tế nói: "Cháu sẽ giao nó cho đất nước."Vừa dứt lời, phòng khách liền im lặng.Ân Tô Tô thấy thế, tim cô thắt lại, nghĩ mình đã nói sai điều gì đó, cô hoảng sợ nhìn Phí Nghi Chu, muốn cầu cứu.Tuy nhiên, đôi mắt sâu như biển của người đàn ông nhìn thẳng vào cô, trên mặt không có biểu cảm gì khác thường.Ngay khi Ân Tô Tô đang bối rối, ông lão đột nhiên cười lớn, dường như đang có tâm trạng vui vẻ.Phải mất vài giây, ông lão mới mỉm cười đủ, gật đầu, nhìn Ân Tô Tô với vẻ khen ngợi hơn một chút, nói: "Không hổ là người được A Ngưng nhà ta chọn, suy nghĩ cũng giống như chúng ta."Ân Tô Tô hoang mang:?Ông lão xua tay, yêu cầu chú Bình đóng nắp hộp kim loại lại, sau đó thuận miệng gọi: "A Ngưng."Phí Nghi Chu hơi cúi đầu, cung kính cúi đầu: "Ông nội cứ nói."Phí Dự Chân nói: "Như thường lệ, hãy quyên tặng cho viện bảo tàng Quốc gia."*Trong phòng tiệc trên tầng 11 của khách sạn Chiêu Hoa ở phía Bắc thành phố, lúc này y hương tấn ảnh* tỏa sáng rực rỡ.*Y hương tấn ảnh là một thành ngữ, y là y phục, hương là hương thơm, tấn là mái tóc, ảnh là bóng dáng, miêu tả sự lộng lẫy đẹp đẽ của phục sức trên người, cũng có ý ám chỉ phụ nữ hoặc chỉ những thứ hay thấy ở những yến hội xa hoa.Là một trong những công ty đi đầu trong ngành, Hoàng Sơn Media luôn được nhiều người biết đến cả trong và ngoài ngành. Hôm nay là kỷ niệm 20 năm thành lập Hoàng Sơn, công đoàn đặc biệt tổ chức đại tiệc chiêu đãi tại khách sạn Chiêu Hoa và mời những người nổi tiếng từ mọi tầng lớp đến dự tiệc.Trong phòng tiệc, tiếng đàn vĩ cầm êm dịu vang lên trong không khí.Bên ngoài sảnh tiệc và thảm đỏ bên ngoài khách sạn, thảm đỏ một lần nữa trở thành chiến trường để các sao nam nữ tranh nhau khoe sắc, những ánh đèn nhấp nháy tụ lại thành biển.Không lâu sau, một chiếc xe thương vụ Bentley màu đỏ Morganti chậm rãi lái từ đầu bên kia đường và dừng lại trước thảm đỏ. Nhân viên an ninh nước ngoài xuống xe trước, đi vòng ra ghế sau, mở cửa, một nữ nghệ sĩ mặc váy dạ hội bó sát màu vàng sáng xuất hiện."Diệp Phỉ!""Là Diệp Phỉ tới!""Diệp Phỉ tiểu thư, xin mời nhìn bên này!"Giới truyền thông hai bên bỗng nhiên xôn xao, các phóng viên và người quay phim ánh mắt sáng lên, hét lớn, cố gắng thu hút sự chú ý của người đẹp để có thể chụp nhiều ảnh trực diện hơn.Nữ diễn viên váy dạ hội màu vàng trông rất trẻ, mới ngoài đôi mươi, khí chất trong sáng, mặt mày linh động, chính là Diệp Phỉ, người đoạt giải Kim Lộc cho diễn viên mới xuất sắc nhất năm nay.Bộ phim đầu tiên của Diệp Phỉ khi vào ngành là vai nữ hai trong kiệt tác của một đạo diễn nổi tiếng, sau khi đoạt giải ngay lập tức nhận được nhiều đại ngôn xa xỉ, thậm chí còn vượt qua nhiều nhân vật nổi tiếng hạng A. Có tin đồn Diệp Phỉ có bối cảnh hùng hậu, là bạn gái của một công tử danh môn trong giới nghệ thuật Thượng Hải, tựa lưng vào gốc đại thụ tận hưởng bóng mát.Có tác phẩm có nhan sắc, còn có nhà chồng thuộc tầng lớp hào môn thượng lưu mở đường, những người trong ngành đều nói Diệp Phỉ sẽ tỏa sáng rực rỡ, thành tựu trong tương lai vô cùng to lớn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...