Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Tại đoạn ba đường vành đai số 2 phía Bắc thủ đô Bắc Kinh, giá đất quanh năm đều trên 6 con số, nhưng dù vậy, các chủ đầu tư vẫn đánh giá cao lợi thế địa lý tuyệt vời của vùng đất này, qua nhiều năm, họ vẫn tận dụng mối quan hệ đi tìm cửa sau, muốn khai thông các lối đi chỉ để chiếm được một mảnh đất.Tuy nhiên, trong bối cảnh tấc đất tấc vàng, có một khu phức hợp y tế và chăm sóc sức khỏe nằm ở đường vành đai số 2 phía Bắc chiếm diện tích cực kỳ rộng lớn, đó là bệnh viện Phí thị, được mệnh danh là bệnh viện tư nhân đầu tiên ở Trung Quốc.Tại văn phòng khám bệnh trên tầng bảy của tòa nhà ngoại trú thuộc bệnh viện tư nhân Phí thị.Một đôi vợ chồng trẻ với ngoại hình và khí chất nổi bật đang đứng ở hành lang. Trong đó, người chồng đang đẩy một chiếc xe lăn đẩy bằng tay, ngồi trên đó là một bà lão tóc bạc phơ.Bà lão đã ngoài tám mươi tuổi, dáng người hơi khom, đội một chiếc mũ len đan bằng tay để giữ ấm, đang nhắm mắt nghỉ ngơi.Người vợ tháo bình nước mang theo, vặn nắp, đổ nước ấm ra, cẩn thận thổi mấy hơi để đảm bảo nhiệt độ không quá nóng, rồi cúi xuống khẽ gọi: "Nội ơi, nội ơi?"Đi một chặng đường dài, bà cụ rõ ràng rất mệt mỏi, cháu gái liên tục gọi bốn năm tiếng, bà mới chậm chạp mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cháu gái, trên mặt bà hiện lên một nụ cười hiền hòa: "Sao vậy Niệm Niệm?""Không có gì ạ, cháu chỉ gọi bà uống chút nước thôi." Người vợ mỉm cười, đặt nắp cốc chứa đầy nước ấm lên môi bà cụ rồi nói: "Có thể hơi nóng, bà uống từ từ thôi ạ."Bà cụ gật đầu, nhấp một ngụm từ tay cháu gái.Chờ bà cụ uống nước xong, người vợ lại đậy chặt nắp cốc, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, khẽ cau mày nói: "Việc chữa bệnh của bà nội thật sự quá phiền tới A Sinh, làm chậm trễ thời gian của người ta lâu như vậy, vừa giúp dẫn đường vừa giúp việc vặt, còn giới thiệu bác sĩ giỏi, sau này chúng ta phải cảm ơn người ta đàng hoàng."Nghe vậy, trên khuôn mặt tuấn tú của Lệ Đằng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, anh vòng tay qua vai vợ, nhẹ giọng nói: "A Sinh là chiến hữu của anh, bọn anh là anh em vào sinh ra tử, quan hệ rất thân thiết.""Thân thiết thì cũng việc nào ra việc đó." Nguyễn Niệm Sơ trừng mắt, ngón tay chọc mạnh vào ngực chồng mình, nói: "Đồng chí thủ trưởng này, mong anh nghe lời, ngày mai bớt chút thời gian mời người ta ăn bữa cơm, tốt nhất chuẩn bị một bao lì xì hay gì đó."Những lời này khiến Lệ Đằng bật cười, anh nhìn Nguyễn Niệm Sơ, trong mắt dần dần tràn đầy dịu dàng và yêu chiều, nói: "Sau khi A Sinh đổi nghề liền làm việc một mình, rất bận rộn, hôm nay có thể dành thời gian là bởi vì xin nghỉ, làm sao có thời gian rảnh ăn cơm với chúng ta. Về phần bao lì xì, em cảm thấy cậu ấy sẽ nhận sao?"Nguyễn Niệm Sơ nghe được lời này, cẩn thận suy nghĩ cũng thấy có lý, bả vai đột nhiên rũ xuống thất vọng, lúng túng nói: "Vậy nên làm sao bây giờ? Không thể để người ta giúp đỡ chúng ta không không nhiều như vậy được."Lệ Đằng nhéo má cô, nói: "Sau này khi A Sinh kết hôn, chúng ta chuẩn bị nhiều tiền mừng hơn. Như vậy vừa không làm hai bên xấu hổ, cũng không lo cậu ấy không nhận.""Ờ ha!" Hai mắt Nguyễn Niệm Sơ sáng lên, lập tức giơ ngón tay cái lên, tỏ vẻ kính nể nói, "Làm sao không có lý do gọi ngài là thủ trưởng được, trù tính toàn cục nhìn xa trông rộng! Vẫn là thủ trưởng Lệ ngài suy nghĩ chu đáo, biện pháp hay, cho ngài một like."Lệ Đằng nhướng mày, cười cưng chiều: "Xem bộ dạng trẻ con của em kìa, đã là mẹ của ba đứa nhỏ, còn hành động như một đứa trẻ."Đôi thanh niên cười đùa, bà cụ ngồi trên xe lăn nghe được cũng cao hứng, vui vẻ cười, gia đình hòa thuận ấm áp.Không lâu sau, có hai bóng người lần lượt bước ra khỏi văn phòng.Lệ Đằng nghe thấy động tĩnh quay đầu lại, lập tức sải chân dài đi về phía trước chào hỏi: "A Sinh, bác sĩ Phí.""Anh Lệ." Trần Chí Sinh mỉm cười với đội trưởng năm đó, sau đó giơ tay lên, nói: "Anh trực tiếp nói chuyện với bác sĩ Phí đi."Ánh mắt Lệ Đằng rơi vào người Phí Tông Lễ, giữa mày có chút ngưng trọng, hỏi: "Bác sĩ Phí, xin hỏi tình hình bà nội tôi rốt cuộc thế nào?"Phí Tông Lễ mặc chiếc áo blouse trắng không tì vết, đeo khẩu trang che nửa khuôn mặt. Anh ta nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, biết đây chính là đại tá chỉ huy của quân khu Vân Thành, bình tĩnh nói: "Thủ trưởng Lệ, chiều nay tôi đã sắp xếp các cuộc kiểm tra cho bà cụ nhà anh, sau khi có báo cáo, tôi cũng đã trao đổi với các đồng nghiệp ở khoa chỉnh hình, lý do khiến bà của anh hiện tại đi lại khó khăn quả thực giống với kết quả chẩn đoán của bệnh viện Quân khu Vân Thành, là do trượt đốt sống thắt lưng nghiêm trọng."Nghe vậy, Lệ Đằng khẽ cau mày nói: "Bác sĩ Phí, anh có kiến nghị gì không?""Đối với bệnh nhân trượt đốt sống thắt lưng, chúng tôi thường có hai phương pháp điều trị, đó là phương pháp điều trị bảo tồn hoặc phẫu thuật." Phí Tông Lễ trả lời.Lệ Đằng gật đầu nói: "Bệnh viện quân y cũng nói với tôi như vậy. Tuy nhiên, bác sĩ Vân Thành bên kia cũng nói bà nội tôi bị trượt đốt sống rất nặng, phương pháp trị liệu phục hồi đối với bà sẽ không có tác dụng mấy, bà lại có tuổi, không kiến nghị phẫu thuật vì sợ sẽ không chịu được rủi ro khi phẫu thuật."Phí Tông Lễ thở dài, nói: "Đúng vậy. Dù sao bà cụ cũng đã hơn tám mươi tuổi rồi. Những rủi ro phẫu thuật thông thường bao gồm tai nạn gây mê, dị ứng với thuốc gây mê hoặc các tình huống nguy hiểm như ngừng tim và hô hấp. Thành thật mà nói, có rất ít bác sĩ ngoại khoa dám mạo hiểm lớn như vậy để phẫu thuật cho bà nhà anh."Nghe vậy, Lệ Đằng mím đôi môi mỏng thành một đường, nhắm mắt nhẹ ấn giữa mày, suy nghĩ điều gì đó.Trần Chí Sinh liếc nhìn đội trưởng của mình, rồi nhìn bà cụ ngồi trên xe lăn cách đó không xa, anh ta không nhịn được nói với Phí Tông Lễ: "Bác sĩ Phí, anh khá có tiếng trên quốc tế, ở lĩnh vực ngoại khoa cũng có tiếng nói, anh nói một câu chắc chắn đi, bệnh của bà nội có thể chữa khỏi được không?"Phí Tông Lễ im lặng vài giây, gật đầu nói: "Thế này đi, tôi sẽ đưa bà nội Tần Tú Trân vào bệnh viện trước, ở lại bệnh viện theo dõi một thời gian, đồng thời theo dõi các chỉ số trên cơ thể bà, xem liệu có thể đáp ứng được tiêu chuẩn phẫu thuật hay không."Lệ Đằng nghe vậy, tảng đá to lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất, anh ấy cười nhạt, đưa tay phải về phía Phí Tông Lễ, nói: "Cảm ơn bác sĩ Phí rất nhiều."Phí Tông Lễ đưa tay bắt tay anh ấy, cười nói: "Thủ trưởng Lệ yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp bà nội Tần đứng lên lần nữa."*Sau cuộc gặp gỡ trao đổi ngắn ngủi giữa bác sĩ và gia đình bệnh nhân, Phí Tông Lễ quay lại văn phòng, Trần Chí Sinh theo Lệ Đằng trở lại băng ghế ở hành lang nơi Nguyễn Niệm Sơ đang ngồi.Bà lão ngồi trên xe lăn nhìn thấy cháu rể trở về, đột nhiên có chút căng thẳng, ngập ngừng hỏi: "Tiểu Lệ, vừa rồi đồng chí bác sĩ nói gì vậy cháu?"Lệ Đằng ngồi xổm xuống, hai tay nắm lấy những ngón tay nhăn nheo của bà cụ, an ủi nói: "Bà nội yên tâm, đồng chí bác sĩ nói cơ thể bà khỏe mạnh, trước tiên đưa bà viện vào quan sát một thời gian, nếu có thể thành công thì sẽ thực hiện một ca phẫu thuật cho bà.""Thật sao?" Bà cụ vui mừng cực kỳ, kích động đến rơi nước mắt, "Đi nhiều bệnh viện ở Vân Thành như vậy, đều nói không thể chữa khỏi, vị đồng chí bác sĩ này chính là ân nhân cứu mạng của bà!"Lệ Đằng giơ tay lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt bà cụ, nhẹ giọng nói: "Bà phải chăm sóc bản thân thật tốt, ở lại bệnh viện này, đừng nghĩ đến chuyện khác.""Được được được." Bà cụ nói, dừng một chút, từ trong túi vải nhỏ cầm trong tay, đôi tay run run lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa ra: "Tiểu Lệ, cháu cầm lấy cái này, vừa rồi bà nghe Niệm Niệm nói bệnh viện này là bệnh viện tư nhân, viện phí hẳn sẽ rất cao, cháu và Niệm Niệm kiếm tiền không dễ dàng gì."Lệ Đằng dở khóc dở cười nói: "Bà nội, bà nhanh cất đi, cháu có thể lấy tiền của bà sao ạ?"Nhìn chồng và bà nội, Nguyễn Niệm Sơ mỉm cười lắc đầu, sau đó quay đầu nhìn người thanh niên bên cạnh. Sau khi đánh giá một phen, trong trí nhớ, cậu thiếu niên đầu đinh vốn là người kiên cường nhất trong lữ đoàn đặc chủng trên không Liệp Ưng, đã biến đổi theo năm tháng thành một thanh niên vững vàng, trưởng thành anh tuấn với những đường nét rõ ràng, đôi mắt sáng, phong thái vẫn như trước.Nguyễn Niệm Sơ thực lòng quan tâm, hỏi: "A Sinh, mấy năm nay cậu xuất ngũ thế nào rồi?""Cảm ơn chị dâu đã quan tâm." Trần Chí Sinh nhàn nhạt mỉm cười, "Hiện tại em làm việc một mình, làm vệ sĩ riêng cho tổng giám đốc Phí thị, mọi việc đều ổn."Nguyễn Niệm Sơ hơi kinh ngạc: "Phí thị? Vậy lương của cậu nhất định cao hơn tôi và anh Lệ cậu cộng lại đúng không?"Trần Chí Sinh: "Nếu không có gì bất ngờ thì rất cao."Nguyễn Niệm Sơ: "..."Nguyễn Niệm Sơ không nói nên lời, trong lòng thầm nói không sao cả, chúng ta là Quân Giải phóng Nhân dân, chúng ta trung thành với nước, vì nhân dân phục vụ, chúng ta chính là vinh quang.Nguyễn Niệm Sơ thu lại ánh mắt hâm mộ, lặng lẽ tiến lại gần Trần Chí Sinh thì thầm: "A Sinh, cậu sẽ không phải vẫn còn độc thân chứ?"Trần Chí Sinh vẫn im lặng, liếc nhìn cô ấy, nhẹ nhàng nói: "Đã mấy năm không gặp, chị dâu, chị vẫn xinh đẹp cũng vẫn nhiều chuyện như vậy."Nguyễn Niệm Sơ ho khan một tiếng: "Nhiều chuyện cái gì, đây là chị dâu quan tâm."Bạn cũ đã lâu không gặp nói chuyện với nhau câu được câu không, một lúc sau, Trần Chí Sinh nhìn thời gian trên điện thoại, hơi cau mày, nói: "Chị dâu, chỗ bác sĩ Phí em đã nói với anh ấy rồi, chị và anh Lệ đi làm thủ tục nhập viện cho bà nội trước đi.""Được." Nguyễn Niệm Sơ đáp lại, sau đó nói: "A Sinh, tối nay nếu cậu rảnh, bảo anh cậu dẫn cậu đi ăn bữa cơm nhé."Trần Chí Sinh từ chối: "Không cần đâu chị dâu, mọi người đi cùng bà nội Tần tới khám bệnh, không cần lo lắng cho em."Nguyễn Niệm Sơ lần đầu nhìn thấy cảnh này, nhịn không được nữa, chỉ có thể nói: "Vậy sau này chúng ta bớt thời gian tụ họp.""Được."Hôm nay Trần Chí Sinh xin nghỉ ra ngoài, lẽ ra anh phải nhanh chóng quay lại phim trường trước năm giờ để đón Ân Tô Tô, nhưng giữa chừng nhận được tin nhắn từ Ân Tô Tô, nói cô đã xong việc và trở về Phí trạch trước, lịch trình của anh ở đây sau đó mới chậm lại.Thấy trời đã muộn, anh tạm biệt Lệ Đằng, Nguyễn Niệm Sơ và bà nội Tần rồi chuẩn bị rời đi.Khi đi ngang qua văn phòng ngoại khoa, nghe thấy tiếng trò chuyện từ bên trong.Là con trai thứ năm của Phí gia đang nói chuyện điện thoại."Em đã từng gặp cô gái đó một lần, một minh tinh nhỏ, không mấy nổi tiếng." Giọng điệu của Phí Tông Lễ rất bình thường, không nghe được nhiều cảm xúc, đột nhiên mỉm cười nhẹ nhàng, "Ai biết được, nghe nói là ngầm yêu đương, ở bên nhau hai ba năm, năm nay vừa công khai liền trực tiếp đi lãnh giấy đăng ký kết hôn. Tâm tư anh cả sâu nặng cỡ nào, anh hai còn không biết sao, không ai biết anh ấy đang nghĩ gì.""Nghe nói cuối năm nay anh mới về?""Về sớm nhớ báo cho em biết một tiếng, nếu rảnh em sẽ đón anh ở sân bay."...Trần Chí Sinh sải chân dài bước đi.Vào thang máy và nhấn xuống.Nhấn nút, nhớ đến "anh hai" mà Phí Tông Lễ nhắc đến, điều đầu tiên hiện lên trong đầu anh là một đôi mắt hẹp hơi xếch, lúc nào cũng trông lười biếng lưu manh, một anh công tử thượng lưu điển hình, nhìn người và vật không có bất kỳ cảm xúc nào, trông giống như một vật chết, u ám và khó hiểu.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...