Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Vùng ngoại ô phía Bắc Bắc Kinh, một trang viên tư nhân có diện tích mấy nghìn mét vuông nằm trên sườn núi Bắc Sơn, lúc này là giữa mùa đông, phong cảnh núi non phủ đầy tuyết nằm dưới chân núi, dòng sông uốn khúc giữa núi rừng trong vắt như thấy đáy, phảng phất một màu xanh ngọc xuyên qua tuyết trắng.Gió chiều thổi qua, từng đám tuyết bay xen vào, tơ liễu tung bay.Phí Thanh Tự đang ngồi trong nhà kính, vẻ mặt nhàn nhạt, lặng lẽ ngắm nhìn dãy núi tuyết phía xa, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà trong tay. Không lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.Phí Thanh Tự đã quen với tiếng bước chân này, không cần quay đầu lại cũng biết người tới là ai.Đối phương không lên tiếng, đột nhiên đứng ở phía sau anh ta, duỗi tay ra, che mắt anh ta.Khóe môi Phí Thanh Tự hơi cong lên, nụ cười nuông chiều dung túng, giả vờ tức giận: "Bao nhiêu tuổi rồi còn cùng anh chơi trò trẻ con như vậy?""..." Phí Lan Nhân bất mãn bĩu môi, hai cánh tay thon dài ôm lấy cổ Phí Thanh Tự, nũng nịu nói: "Thật nhàm chán, anh không thể giả vờ như không biết là em sao?"Phí Thanh Tự không còn cách nào với cô em gái lúc thì chín chắn phóng khoáng lúc lại trẻ con đáng yêu này, bất đắc dĩ nói: "Vậy lần sau anh sẽ cố gắng hết sức."Lúc này Phí Lan Nhân mới mỉm cười hài lòng.Hai anh em ngồi cùng nhau trò chuyện một lúc, mấy phút sau lại có tiếng bước chân từ xa truyền đến, lộc cộc lộc cộc, có vẻ như đang vội vã.Vẻ mặt quản gia vừa vi diệu vừa kỳ lạ, ông ta bước nhanh đi đến bên cạnh nhị thiếu gia và nhị tiểu thư Phí gia, trầm giọng nói: "Nhị thiếu gia, nhị tiểu thư, đại thiếu gia bỗng nhiên tới ạ."Phí Thanh Tự hơi nhướng mày, bình tĩnh nói: "Phí Nghi Chu? Không phải bây giờ anh ấy đang ở Bắc Mỹ sao, đột nhiên tới chỗ tôi làm gì?""Không biết ạ." Quản gia lắc đầu đáp: "Đại thiếu gia không nói gì cả."Phí Thanh Tự gật đầu, "Biết rồi, mời anh ấy vào đi.""Vâng." Quản gia nhanh chóng rời đi.Một lúc sau, dưới sự hướng dẫn kính cẩn của quản gia, người con trai cả bình tĩnh bước vào nhà kính, theo sau là Hà Kiến Cần cũng một thân tây trang giày da.Sau khi người được đưa tới, quản gia xoay người rời đi.Phí Thanh Tự ngước mắt nhìn Phí Nghi Chu, cười nhạt nói: "Anh cả, ngọn gió nào đột nhiên đưa anh đến đây vậy?"Phí Nghi Chu cúi đầu nhìn Phí Thanh Tự một cách vô cảm, không trả lời, sau đó anh hơi đảo mắt nhìn vào khuôn mặt của Phí Lan Nhân bên cạnh.Bầu không khí trong nhà kính đặc biệt vi diệu và kỳ lạ.Đang lúc lông mày Phí Thanh Tự nhíu lại mấy tấc, định hỏi có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra - Phí Lan Nhân nhẹ nhàng cong môi về phía anh ta, giọng ngọt ngào nói: "Anh hai, nếu em đoán không lầm, anh cả là đến tìm em."Phí Thang Tự hơi ngạc nhiên, mấp máy môi định nói gì đó nhưng lại bị Phí Lan Nhân mỉm cười cắt ngang.Phí Lan Nhân trìu mến ôm cánh tay anh ta, ngẩng cổ nhìn anh ta, đôi mắt đẹp tràn đầy dịu dàng, nhẹ nhàng nói: "Em và anh cả có chuyện muốn nói, chỗ này nhường cho tụi em, anh đến thư phòng chờ em, được không?"Đầu óc Phí Thanh Tự nhạy bén đến mức chỉ trong chốc lát anh ta đã nhận ra chuyến viếng thăm của Phí Nghi Chu không phải là điều tốt. Nhưng lời nói của em gái đã đến nước này, anh ta còn kiên trì không chịu rời đi cũng không phải là cách, sau khi rối rắm mấy giây, Phí Thanh Tự chỉ có thể bình tĩnh gật đầu, giơ tay lên xoa xoa mái tóc của Phí Lan Nhân trấn an.Sau đó quay đầu nhìn Phí Nghi Chu, nghiêm túc nói: "Anh cả, Lan Nhân là em gái ruột của em, nếu em ấy làm chuyện không nên làm, mọi trách nhiệm sẽ do em với tư cách là người làm anh gánh chịu, anh đừng trách em ấy."Phí Nghi Chu trầm mặc hai giây, bình tĩnh gật đầu, nói: "Anh chỉ muốn cùng một mình Lan Nhân nói chuyện chút thôi, em không cần khẩn trương."Phí Thanh Tự nhìn sâu vào Phí Lan Nhân lần cuối rồi quay người rời đi.Phí Nghi Chu lại hé mở đôi môi mỏng, nói với Hà Kiến Cần: "Anh cũng ra ngoài đi."Trợ lý Hà gật đầu, đợi bên ngoài nhà kính.Trong không gian rộng lớn chỉ còn lại hai anh em Phí Nghi Chu và Phí Lan Nhân.Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của Phí Lan Nhân không hề có chút biến động hay thăng trầm nào cả. Cô ấy chậm rãi bước đến chiếc ghế dài màu trắng, cúi người ngồi xuống, trên chiếc bếp nhỏ cách đó không xa đang đun trà nóng, nước sôi sùng sục, hơi nước bốc lên, cô ấy chậm rãi lấy ra hai chén trà nhỏ sạch sẽ đặt lên bàn, pha trà nóng, không ngước mắt lên mà nói: "Anh cả, ngồi đi."Phí Nghi Chu theo lời ngồi xuống, nhìn khuôn mặt ôn hòa vô hại của em gái, biểu cảm giữa lông mày và ánh mắt nghiêm nghị của anh khá phức tạp.Sau khi rót đầy một chén trà nóng, Phí Lan Nhân đưa chén trà vào tay Phí Nghi Chu, nói với giọng điệu bình thường, mỉm cười hỏi: "Bắt đầu từ ngày hôm qua em không thể liên lạc với Lư Tuấn. Nếu em đoán không sai, có lẽ gã đã bị anh bắt rồi phải không?"Phí Nghi Chu không nói gì.Phí Lan Nhân nhẹ nhàng thở dài, cảm khái phàn nàn: "Vậy mà không biết xấu hổ nói với em mình là sát thủ hạng nhất, thân thủ và năng lực chống trinh sát đều ở top đầu, lại là tên khoác lác không chuẩn bị bản thảo."Ánh mắt Phí Nghi nhìn cô ấy có chút đau lòng, trầm giọng hỏi: "Vì sao?"Phí Lan Nhân phồng má thở ra một hơi, thổi chén trà nóng cho nguội một chút rồi đưa lên môi nhấp một ngụm. Một lát, cô ấy đột nhiên cười nhẹ vài tiếng, cuối cùng quay đầu nhìn Phí Nghi Chu, nói: "Anh cả, em biết anh bây giờ nhất định cảm thấy rất kỳ lạ, tự hỏi tại sao em gái mình trước nay luôn tốt bụng và vô hại như vậy, sẽ làm ra chuyện khủng khiếp như vậy với người phụ nữ của anh."Nói xong, Phí Lan Nhân dừng lại một chút, thần bí tiến lại gần anh, nhẹ nhàng nói: "Thật ra anh không cần phải ngạc nhiên.""Bởi vì em đã cho người bắt cóc Ân Tô Tô, bao gồm cả vụ bê bối ảnh nóng sau đó, kỳ thực không phải nhắm vào bản thân Ân Tô Tô." Phí Lan Nhân nhìn chằm chằm vào Phí Nghi Chu, giọng cô ấy đột nhiên trầm xuống, gằn từng chữ một, "Mục tiêu của em vẫn luôn là anh."Phí Nghi Chu lạnh lùng nhìn cô ấy, chỉ trong vài giây, anh đã đoán được tâm tư của cô ấy.Phí Nghi Chu: "Em biết anh có bệnh tâm lý nặng, cho nên muốn lợi dụng sự việc của Ân Tô Tô để k*ch th*ch anh?"Phí Lan Nhân bĩu môi mỉa mai: "Phí Nghi Chu, anh quả thực rất thông minh, đúng vậy, em chỉ muốn k*ch th*ch anh, hủy hoại tương lai của người phụ nữ anh yêu nhất, khiến anh đau khổ. Tốt nhất là hoàn toàn mất đi lý trí, trở thành một kẻ điên, không còn có thể phụ trách Phí thị nữa."Phí Nghi Chu: "Em muốn tước quyền thừa kế của anh?""Em biết tự lượng sức mình." Phí Lan Nhân hạ mi xuống, giọng điệu vô cảm nói: "Em làm tất cả những chuyện này, chỉ vì Thanh Tự.""Từ nhỏ đến lớn, Thanh Tự chưa bao giờ thua kém anh về mặt nào." Giọng điệu của cô ấy lạnh lùng, "Nhưng chỉ vì anh là con trưởng, là con ruột của bố mẹ nên anh có thể có được quyền thừa kế trở thành người cầm quyền, điều này công bằng không?""Nếu bố mẹ bọn em không đột ngột mất sớm, em và anh trai, cả Tông Lễ đã không phải ăn nhờ ở đậu, anh trai cũng sẽ không luôn bị ánh sáng của anh bao phủ, che giấu, trở thành cái bóng phía sau anh.""Phí Thanh Tự không có gì thua kém anh, anh hiện tại có được tất cả, đều bởi vì thân phận con trưởng của anh mà thôi." Phí Lan Nhân đột nhiên ngước mắt lên nhìn Phí Nghi Chu, "Cho nên em muốn diệt trừ anh, muốn anh biến mất, muốn anh trai em có được mọi thứ anh ấy muốn."Vừa dứt lời, căn nhà kính khổng lồ rơi vào im lặng chết chóc.Một lúc lâu sau, Phí Nghi Chu nhắm mắt lại, thở dài nặng nề, khàn giọng nói: "Lan Nhân, những năm qua, bố mẹ anh đều coi em như con ruột, anh vẫn luôn coi em như em gái ruột của mình. Em làm chúng ta quá thất vọng rồi.""Coi như con ruột? Em gái ruột?" Phí Lan Nhân cười khinh thường, "Nếu thực sự coi như con ruột, với tài năng của Thanh Tự, vì sao bố mẹ anh lại đưa anh ấy đến Tokyo! Anh ấy rõ ràng có thể ở lại trong nước, cũng có thể đi châu Âu hay Bắc Mỹ, vì sao chỉ có một chi nhánh ở Tokyo! Bọn họ luôn thiên vị!"Phí Nghi Chu lạnh lùng nói: "Chi nhánh Tokyo vốn là tâm huyết của chú hai, quyết định ban đầu để em và Thanh Tự đến Tokyo là mong muốn của ông nội, không liên quan gì đến bố mẹ anh."Phí Lan Nhân cười lạnh: "Ông nội thiên vị bố mẹ anh, bố mẹ anh thiên vị anh, rõ ràng trong xương cốt đều chung một dòng máu, nhưng các người lại ích kỷ như vậy."Cô ấy cố chấp tột độ, quyết tâm chuyện không thể thay đổi được nữa, Phí Nghi Chu cũng không tranh cãi với cô ấy nữa, chỉ bình tĩnh hỏi: "Anh còn một câu hỏi cuối cùng."Phí Lan Nhân thờ ơ rũ mắt xuống.Phí Nghi Chu: "Em đã phái người đến bắt cóc Ân Tô Tô, lại đưa cô ấy trở về mà không hề hấn gì. Ngay cả những bức ảnh nóng đó đều trong quá trình hậu kỳ cắt ghép thành. Vì sao?""..." Phí Lan Nhân giơ tay lên dụi dụi mắt, lạnh lùng nói: "Vốn dĩ em định để Lư Tuấn chụp ảnh cô ấy rồi đăng lên mạng, nhưng đến phút cuối, em lại không muốn làm như vậy. Xem như lương tâm của em chưa mất hết đi. Đây vốn là kế hoạch nhằm vào anh, cô ấy là con gái, nếu thật sự bị chụp những bức ảnh đó, cuộc đời sẽ bị hủy hoại."Phí Nghi Chu khẽ gật đầu, lạnh lùng nói tiếp: "Lư Tuấn đã nói hết với cảnh sát tình huống em thuê sát thủ đả thương bắt cóc người. Cảnh sát đang trên đường tới, em tự lo liệu đi."Nói xong những lời này, Phí Nghi Chu bước đôi chân dài của mình, sải bước rời đi mà không quay đầu lại.Phí Lan Nhân ngồi trên ghế dài tao nhã uống trà, sau khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, cô ấy lập tức nghiến răng, lật đổ ấm trà và bếp lò xuống đất.Ngồi cứng ngắc một lát, đôi mắt Phí Lan Nhân khẽ giật, dường như nhận ra điều gì đó, đột nhiên quay người lại.Bên ngoài nhà kính, Phí Thanh Tự đứng trong gió tuyết lạnh lẽo, đôi mắt sâu thẳm đỏ hoe, nhìn chăm chú cô ấy, trong mắt toàn là đau lòng, không biết đã tới bao lâu."..." Khoảnh khắc nhìn thấy anh trai mình, trên mặt Phí Lan Nhân cuối cùng cũng lộ ra vẻ hoảng loạn và sợ hãi hiếm thấy. Chân tay luống cuống sững sờ tại chỗ.Phí Thanh Tự bước vào, không nói một lời, đưa tay ôm chặt em gái mình vào lòng.Anh ta nghẹn ngào, thấp giọng hỏi: "Sao em lại ngốc như vậy?""Anh..." Phí Lan Nhân nhịn không được, rúc vào trong ngực anh trai xin lỗi: "Em chỉ muốn giúp anh, em muốn giúp anh đạt được điều anh muốn, xin lỗi, xin lỗi..."Phí Thanh Tự cúi đầu hôn lên trán cô ấy, khàn giọng nói: "Lan Nhân, em biết không, thứ anh mong muốn trong đời chưa bao giờ là quyền thừa kế Phí thị."Phí Lan Nhân bỗng chốc sửng sốt.Phí Thanh Tự nói: "Chuyện theo đuổi lớn nhất trong cuộc đời anh chỉ là để cô em gái nhỏ của anh được bình yên, hạnh phúc.""..." Từ khóe mắt Phí Lan Nhân rơi những giọt nước mắt hối hận, ôm lấy Phí Thanh Tự, cuối cùng bật khóc.Phí Nghi Chu ngồi xe rời khỏi vùng ngoại ô phía Bắc thủ đô.Lúc rời đi, anh không hề ngoảnh lại lấy một lần, chỉ bình tĩnh nhìn khung cảnh đang dần lùi xa ngoài cửa sổ xe, giữa đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, im lặng hút thuốc, không biết đang nghĩ gì.Hà Kiến Cần ngập ngừng nói: "Sếp, chuyện của nhị tiểu thư... Nên giải thích với chủ tịch Phí và lão tiên sinh như thế nào?""Làm sai sẽ bị trừng phạt." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Con người luôn phải trả giá cho hành động của mình."*Mười tám tháng sau.Vào giữa mùa hè, lễ trao giải Kim Lộc Điện ảnh Trung Quốc lần thứ 62 sắp khai mạc hoành tráng tại khách sạn FEI ở Bắc Kinh. Đi dạo trên đường phố của tất cả các thành phố hạng nhất ở Trung Quốc, đều có thể thấy các video quảng cáo về giải thưởng Kim Lộc và các áp phích quảng cáo của tác phẩm lọt vào danh sách rút gọn lớn ở khắp mọi nơi.Trong số đó, "Phàm độ" với sự tham gia của Ân Tô Tô chiếm vị trí C tuyệt đối trong tất cả các áp phích, đồng thời, kiệt tác thần thoại sử thi đã lập kỷ lục phòng vé cho phim thần thoại Trung Quốc ngay khi ra mắt này cũng được người trong và ngoài ngành khen ngợi là tác phẩm đứng đầu đoạt giải thưởng lớn của năm nay.Tại một sự kiện nào đó, ngay khi một ngôi sao nữ mặc trang phục lộng lẫy đeo trang sức xuất hiện, ngay lập tức bị giới truyền thông từ mọi tầng lớp vây quanh, ánh đèn sân khấu liên tục nhấp nháy, các phóng viên đặt câu hỏi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...