Edit+beta: LQNN203Sau một đêm thử rượu với đại công tử Phí gia, Ân Tô Tô thực sự đau lưng, chuột rút, kiệt sức đến mức ước gì có thể ngủ đến tối hôm sau.Nhưng nghĩ thì dễ làm thì khó, thực tế là cô sẽ ghi hình một chương trình thực tế nổi tiếng với tư cách khách mời phi hành đặc biệt vào lúc 10 giờ sáng ngày hôm sau, 8 giờ 30 sáng, chuông báo thức trên điện thoại của cô đúng giờ reo lên - reng reng reng, reng reng reng.Chuông báo thức liên tục vang lên khiến giấc mơ của cô vô cùng xáo trộn, đánh thức thành công Ân Tô Tô vẫn đang ngái ngủ.Quả bóng nhỏ trong chăn bất đắc dĩ lăn qua lăn lại, rồi một cánh tay trắng nõn thon dài từ bên trong thò ra, mò mẫm quanh gối, bắt lấy điện thoại, một nhấn rồi rút lại.Chuông báo thức đã tắt, cả thế giới cuối cùng trở lại yên tĩnh.Hừm, tuyệt vời.Ân Tô Tô cong môi hài lòng, lại nhắm mắt chuẩn bị tiếp tục giấc ngủ, hoàn toàn quên mất lịch trình làm việc dày đặc trong ngày.Nhưng chỉ một giây trước khi cô gặp lại Chu Công, điện thoại di động lại đột nhiên vang lên, sát bên tai cô."..." Cô nhớ rõ tối qua đã để điện thoại ở chế độ im lặng, sao lại có nhạc chuông? Ai ngứa đòn tắt chế độ im lặng của cô vậy hả!A a a!Ân Tô Tô buồn ngủ đến mức gần như phát điên. Cô cau mày lưỡng lự trong ba giây. Cuối cùng vẫn kiềm chế được ý muốn nổi cơn thịnh nộ giết người, trượt mở nút trả lời mà không mở mắt, gầm lên dữ dội: "A lô!"Một từ ngắn gọn, rõ ràng và chói tai, bộc lộ trọn vẹn cơn giận dữ của một nữ diễn viên hạng A nào đó.Sau khi nghe tiếng "A lô", người bên kia im lặng khoảng ba giây, sau đó bình tĩnh mở miệng, nhắc nhở: "Mười giờ sáng em phải ghi hình chương trình, nên dậy rồi."Giọng nói này trong trẻo mà dịu dàng, nhẹ nhàng mà ngọt ngào như một hợp âm, lập tức khiến Ân Tô Tô đang trong cơn thịnh nộ phải ngơ ngẩn. Sau một lúc lơ đãng, cơn tức giận trong nội tâm của Ân tiểu thư như bị đổ một thùng dầu, bùng cháy dữ dội, trong phút chốc biến thành ngọn lửa thảo nguyên, vũ trụ nhỏ hoàn toàn nổ tung.Ân Tô Tô xấu hổ lại khó chịu hét lại: "Tối qua làm chuyện vô liêm sỉ như vậy, anh còn dám gọi cho em? Phí Nghi Chu, em thực sự đánh giá sai anh rồi, hóa ra anh không phải b**n th** cũng không phải dã thú, anh rõ ràng là quỷ siêu háo sắc!"Cùng lúc đó.Ở đầu bên kia thành phố, trụ sở của tập đoàn Phí thị ở khu trung tâm CBD Bắc Kinh, khu văn phòng CEO trên tầng cao nhất.Người cầm quyền Phí thị đang ngồi sau chiếc bàn đen, tây trang thẳng thớm lạnh tanh đẹp như tranh, đang tổ chức một cuộc họp cấp cao. Tranh thủ lúc nhóm lãnh đạo cấp cao đang họp nhóm thảo luận, anh liếc nhìn chiếc Patek Philippe trên cổ tay, nhớ ra tối qua cô nói có việc lúc 10 giờ sáng, sợ cô mệt quá không thể dậy được, anh liền tranh thủ gọi điện bảo vợ thân yêu của mình dậy.Thành thật mà nói, khi bị vợ yêu dấu nâng niu trong lòng bàn tay bỗng trở nên hung dữ với mình, đại công tử cảm thấy có chút oan ức.Phí Nghi Chu giơ điện thoại di động lên, trầm mặc một lát, sau đó bình tĩnh ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh, liếc nhìn xung quanh hội trường.Những người phía dưới vẫn đang thảo luận nội dung kế hoạch một cách nghiêm túc, vẻ mặt ai cũng thận trọng.Ừm, có vẻ như sẽ không nghe lén cuộc điện thoại của anh.Nghĩ nghĩ, Phí Nghi Chu đang ngồi trên ghế văn phòng hơi nghiêng người, né tránh nhóm lãnh đạo cấp cao, vừa lười biếng tiếp tục nghịch bút đen vừa nói tiếp: "Nhưng, tối qua có người khóc lóc la hét nói hôm nay cô ấy có việc, cầu xin tên quỷ háo sắc là anh đánh thức cô ấy đúng 8 giờ 35."Ân Tô Tô ở bên kia ống nghe: "."Ân Tô Tô hơi 囧 khi nghĩ về điều này, nhưng sau khi suy nghĩ nửa giây, cô cảm thấy thừa nhận thì thật xấu hổ, vậy nên cô chọn cách giả ngốc, hừ lạnh một tiếng: "Vớ vẩn, em cầu xin anh chuyện này ư? Không thể nào, không phải em không có đồng hồ báo thức."Phí Nghi Chu nói: "Lúc đó em nói em quá mệt, có thể không nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức, bảo anh gọi cho em."Ân Tô Tô: "Ồ. Không nhớ."Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Hôm nay anh bận ở công ty cả ngày, lúc bảy giờ sáng ra ngoài thấy em ngủ say quá, muốn đánh thức em nhưng lại không nỡ, không gọi em dậy. Sợ em ngủ quên làm chậm trễ công việc, cho nên anh mới gọi điện thoại cho em."Ân Tô Tô nghe xong lời đó, trong lòng cô cảm thấy ấm áp ngọt ngào, khóe miệng rõ ràng không tự chủ mà cong lên, nhưng lời nói cô nói ra vẫn rất hung hãn, quyết liệt, nhất quyết làm trái với anh: "Tóm lại em không nhớ là em đã bảo anh gọi cho em."Phí Nghi Chu hơi nhướng mày, sau đó không mặn không nhạt cười nhẹ nhàng, lười biếng nói: "Vậy sao, nhưng Ân tiểu thư tối hôm qua cũng xin Phí mỗ rất nhiều chuyện, có cần anh giúp em nhớ lại chi tiết không?""..."Nghe được lời nói của chồng kim chủ, Ân Tô Tô lại sửng sốt, ký ức người đàn ông phi ngựa vội vàng trong đầu cô bắt đầu chạy ra không ngừng nghỉ, diễn lại những cảnh tối qua như một bộ phim--Vài chai rượu vang đỏ rỗng, rượu vang đỏ sẫm tràn ngập phòng tắm, hơi nóng bốc hơi và tiếng nước chảy róc rách.Ký ức chỉ kéo dài vài giây, cả đầu Ân Tô Tô đỏ bừng như quả cà chua. Cô vô thức kéo chăn che đầu, xấu hổ kêu lên, ước gì có thể phóng mình ngay tại chỗ, rời khỏi cõi trần gian này.Đêm qua, nhân danh việc thử rượu tao nhã, người đàn ông đáng ghét này đã đổ toàn bộ rượu vang đỏ đắt tiền do Phí Văn Phạn, con trai thứ tư của Phí gia tặng, lên người cô.Toàn bộ không gian nồng nặc mùi rượu và tràn ngập sương mù nóng bức.Anh chậm rãi hôn cô trong hương rượu nồng nặc, vơ vét cô, ăn cô, như thể anh đang chơi một trò chơi long trọng và cực kỳ thú vị, cho đến khi cơ thể cô yếu ớt đến mức mất hết sức lực, mắt đỏ hoe sưng tấy vì khóc, giọng khàn đi vì cầu xin, anh mới tỏ ra thương xót, bế cô trở lại bồn tắm, đổ đầy rượu rồi chiếm lấy cô thật sâu thật mạnh dưới làn nước nóng...Ân Tô Tô sắp phát điên rồi.Đêm qua cô mê mang và bối rối đến mức hình như đã cầu xin anh hơn một lần!Ôi trời ơi!Ân Tô Tô trên giường xấu hổ đến nỗi ôm chặt chiếc chăn lụa, bắt đầu nhai chăn bông, lăn qua lăn lại như một con tằm.Phí đại công tử nhạy bén đến mức nhận thấy sự im lặng ở đầu bên kia của ống nghe, gần như ngay lập tức hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau sự im lặng.Phí Nghi Chu nhẹ nhàng cong khóe môi, dịu dàng mỉm cười, rất phong độ ôn hòa hỏi: "Nhớ ra rồi?""..." Thực sự nhớ ra rồi, thật muốn treo cổ ở cành đông nam.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia