Edit+beta: LQNN203Trăng trên đầu cành liễu, đêm đầu tiên trở lại Lan Hạ, Ân Tô Tô đã rầm rì nức nở gần như cả đêm, để lại sáu bảy vết răng nhỏ đẫm máu trên vai Phí Nghi Chu.Nói chuyện chính vào lúc này chẳng khác nào nói chuyện vô ích, đầu óc Ân Tô Tô hoàn toàn choáng váng.Cô ngây ngô lại nhút nhát, bị anh ôm chặt ở trên, ban đầu thậm chí còn không biết cử động thế nào, chỉ dựa vào vai anh mà khóc, nhất quyết đòi xuống. Cũng may anh dịu dàng và kiên nhẫn với cô, đôi bàn tay to lớn ôm lấy eo cô hướng dẫn từng bước.Khi một học sinh giỏi gặp một giáo viên giỏi, việc thành thạo các kỹ năng không khó.Chỉ trong vòng vài phút, Ân Tô Tô đã trải qua lạc thú đáng kinh ngạc, cô vùi đầu thật sâu vào chiếc cổ ấm áp và thơm tho của Phí Nghi Chu, cuộn mười ngón chân sáng bóng của mình lại, ngọ nguậy và ngân nga trong vòng tay anh."Nhanh quá." Ánh mắt anh rất sâu, ôm chặt cô gái trong lòng, đôi môi mỏng hôn lên gò má đỏ thẫm của cô, cảm giác yêu thương cùng chiều chuộng trong lòng không còn biết thổ lộ nơi nào, "Bảo bối nhỏ mỏng manh.""..." Ân Tô Tô xấu hổ đến mức không thể trả lời dù chỉ một chữ, cô giống như một con cá nhỏ được đánh bắt vào bờ, miệng hơi hé mở thở gấp, mắt không thể tập trung."Thích không?" Anh khàn khàn hỏi bên d** tai đỏ rực của cô."... Không thích." Cô trả lời. Vừa dứt lời, lại đột nhiên hô nhỏ, ngón tay thon dài ấn mạnh vào lưng anh, bấm ra mấy dấu tay màu đỏ.Lời nói và giọng điệu của anh đều nhẹ nhàng như vậy nhưng mỗi lần lên tiếng lại hoàn toàn trái ngược, bá đạo ngang ngược, gần như đẩy cô vào tình thế tuyệt vọng.Ân Tô Tô cảm thấy như mình sắp chết.Cô muốn khóc thật to, nhưng lý trí còn sót lại nhắc nhở cô rằng bố mẹ đang ở sát vách, chỉ có thể há miệng cắn thật mạnh vào vai anh, đè nén mọi âm thanh mơ hồ mờ ám."Trẻ nhỏ nói dối sẽ bị phạt." Anh khẽ hé đôi môi mỏng, dùng lực vừa phải cắn nhẹ vào tai cô, cười nhạt, "Em tham ăn như vậy, rõ ràng là thích chết đi được."Sau đó, não của Ân Tô Tô hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ, bị anh tra tấn gần như mất hết năng lượng để thở, chỉ có thể khóc lóc làm nũng, cầu xin sự thương xót.Nhưng sự độc ác của người đàn ông tự phụ này đã ăn sâu vào tận xương tủy, anh thích những giọt nước mắt của cô, thích tiếng khóc làm nũng quyến rũ đến cực điểm của cô, càng thích cô bị anh kéo xuống vực thẳm d*c v*ng, dáng vẻ điên cuồng bên bờ vực cái chết, giống như bông hoa bị gió lốc thổi trong cơn mưa lớn, đẹp như vậy, nhưng càng mong manh điêu tàn lại càng làm anh say mê.Muốn hung hăng phá hủy.Đến ba bốn giờ sáng, cơn bão táp tiềm ẩn trong phòng ngủ phụ cuối cùng cũng dừng lại.Ân Tô Tô kiệt sức đến mức không cử động được ngón tay, cô ôm lấy cổ Phí Nghi Chu bằng hai cánh tay trắng nõn gầy gò, đôi gò má nóng bỏng áp sát vào một bên mặt anh, nhẹ nhàng cọ như một con mèo."Mệt à?" Phí Nghi Chu nghiêng đầu hôn lên trán cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* lưng cô, giọng nói trầm đến mức khàn khàn."Em đoán em có thể ngủ đến chiều mai." Ân Tô Tô yếu ớt trả lời với mí mắt rũ xuống. Nói xong, cô nhéo cánh tay anh như muốn trút giận, vừa tức giận vừa nghi ngờ nói, "Hoạt động thể lực cường độ cao như vậy, anh thực sự không mệt sao?"Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Anh không mệt, sức khỏe rất tốt."Ân Tô Tô: "..."Ân Tô Tô không nói nên lời. Trong những ngày chung sống này, cô đã cảm nhận sâu sắc da mặt dày không gì sánh bằng của chồng kim chủ nhà cô, im lặng một lúc, cô chợt nhớ ra chuyện anh vừa nói với mình.Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm nơi làn sương mù còn sót lại vẫn chưa tan, ngơ ngẩn nói: "Vừa rồi em nghe anh nói muốn em làm người phát ngôn của Lan Hạ?"Phí Nghi Chu dùng ngón tay nhẹ nhàng v**t v* gò má thanh tú của cô, đáp: "Đúng vậy.""Nhưng... công ty của em sẽ không đồng ý." Ân Tô Tô nói với vẻ mặt có chút đau khổ, "Em đã nói với anh trước đó rồi, nhiều thương hiệu xa xỉ cao cấp có thành kiến rất nghiêm trọng đối với các nghệ sĩ đến từ những nơi nhỏ bé, nếu không em ra mắt nhiều năm như vậy, thậm chí còn không dám ghi quê quán của mình vào bách khoa toàn thư."Giọng điệu của Phí Nghi Chu rất tùy ý: "Tất cả tài nguyên xa xỉ cũng chỉ cần một cuộc điện thoại từ Phí Văn Phạn. Anh giới thiệu người, không có thương hiệu nào dám có ý kiến về quê quán của cô ấy."Ân Tô Tô sững sờ một lúc, lúc này mới phản ứng muộn màng.Có vẻ như là sự thật!Khi cô và Phí Nghi Chu ký thỏa thuận, chị Lương đã yêu cầu anh nhiều tài nguyên xa xỉ như vậy, theo thời điểm công ty ký hợp đồng, thời gian sắp tới sẽ có thông báo chính thức. Có cây đại thụ Phí thị này chống đỡ trên đầu, cho dù cô có nói với cả thế giới rằng mình đến từ Lan Hạ, cũng không có thương hiệu nào dám đắc tội đến Phí gia.Sau khi nghĩ thông suốt được điều này, tảng đá khổng lồ tích tụ bấy lâu nay trong lòng Ân Tô Tô dường như đã bị lay động, tâm trạng của cô trở nên thoải mái hơn rất nhiều, cô không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, cười nói: "Đúng vậy, những tài nguyên xa xỉ hàng đầu đó đã ký hợp đồng rồi, hơn nữa còn là lão tứ đích thân ra mặt, cho dù bọn họ biết em đến từ Lan Hạ và có thành kiến, bọn họ cũng sẽ không thể vuốt mặt không nể mũi các anh mà phá vỡ hợp đồng."Nói xong, cô dừng lại rồi đưa ra câu hỏi đầu tiên: "Vậy theo như anh nói, muốn em dùng sức mạnh của chính mình để thay đổi Lan Hạ là ý gì?"Phí Nghi Chu hôn cằm cô, nhẹ nhàng nói: "Anh có một ý tưởng, muốn được sự đồng ý của em."Ân Tô Tô đỏ mặt gật đầu, nghiêm túc trả lời: "Ý tưởng gì?""Anh dự định trước tiên sẽ xây dựng một thành phố nghỉ dưỡng ngoài đời thực với chủ đề văn hóa cao nguyên hoàng thổ ở khu vực thung lũng Ân Oa của Lan Hạ, đến lúc đó cũng sẽ quay một số bộ video quảng cáo danh thiếp thành phố cho Lan Hạ và mời em làm nữ chính, đồng thời đàm phán cùng Cục Du lịch Lan Hạ, đề cử em trở thành đại sứ du lịch Lan Hạ." Phí Nghi Chu nói, "Các dự án nghỉ dưỡng luôn là thế mạnh của lão thất. Chỉ cần em đồng ý, anh có thể lập tức giao cho em ấy đi làm."Kế hoạch này rõ ràng đã bắt đầu thành hình, khi người con trai cả của nhà họ Phí nói ra, Ân Tô Tô đã mở to mắt ngạc nhiên.Làm sao cô có thể tưởng tượng được, chỉ đưa chồng kim chủ ẩn hổn của mình về quê, lại có thể mang lại hy vọng cho quê hương nghèo khó lạc hậu của mình hoàn toàn thoát nghèo, trở nên giàu có.Đây thực sự là một bất ngờ lớn.Ân Tô Tô nhớ lại những lời cô nghe được từ miệng Phí Nghi Chu và tiêu hóa trong mười giây mới tỉnh táo lại. Đột nhiên mũi cô đau nhức, hai mắt ươn ướt, giọng nói gần như nghẹn ngào, có chút không mạch lạc: "A Ngưng, em, em thật sự... Em thực sự không biết phải cảm ơn anh như thế nào."Phí Nghi Chu mỉm cười, môi mỏng hôn lên khóe mắt ẩm ướt của cô, nhẹ giọng nói: "Vừa rồi không phải đã cảm ơn anh rồi sao?"Ân Tô Tô bối rối, dụi dụi đôi mắt đẫm lệ, không hiểu anh nói gì: "Ý anh là sao?""Vừa rồi, em đã rất cố gắng để cảm ơn anh." Ánh mắt anh mơ hồ đầy hứng thú, giọng nói lười biếng tùy ý, ngón tay trượt dọc theo sống lưng mịn màng như ngọc của cô, nhẹ nhàng gãi, thấp giọng, "Quà cảm ơn này anh rất vừa ý.""..." Ân Tô Tô nghe thấy quà cảm ơn mà anh đang nhắc đến là gì, má cô lập tức đỏ hơn, xấu hổ cắn anh một cái, lẩm bẩm nói, "Anh còn không biết xấu hổ nói nữa. Phòng ngủ của em không có phòng tắm, muốn tắm thì phải đợi đến sáng mai, nhưng em thảm quá."Phí Nghi Chu bị cô chọc cười, khóe miệng hơi cong lên, nói: "Không sao, lát nữa anh giúp em lau sạch."Tai Ân Tô Tô như lửa đốt, cô xấu hổ lại khó hiểu: "Anh... làm sao giúp em lau sạch được?"Phí Nghi Chu áp môi vào tai cô, nhỏ giọng nói: "Anh có mang khăn ướt đặc biệt."Ân Tô Tô sửng sốt, không thể tin được nói: "Anh từ xa về quê em, mang theo thứ gì đó làm gì?""Ngày đêm ở bên cạnh em, quyết tâm của anh bị thử thách nghiêm khắc từng phút từng giây, khó tránh khỏi có lúc mất khống chế." Phí Nghi Chu hôn môi cô, hơi nhướng mày, "Cái này không phải vừa hay có thể dùng sao."Ân Tô Tô xấu hổ đến mức không biết phải nói gì, cô bịt miệng anh lại, đỏ mặt thấp giọng mắng: "Được rồi, bây giờ anh im miệng ngay, đừng để em nghe thấy mấy lời bậy bạ của anh nữa!"*Một tuần nghỉ phép ở Lan Hạ nhanh chóng trôi qua, chớp mắt đã đến buổi chiều ngày thứ Bảy.Trước khi rời nhà, hai mẹ con Ân Tô Tô và Trương Tú Thanh đang thu dọn hành lý trong phòng ngủ, nhìn những túi lớn nhỏ đựng các loại đặc sản nhét vào vali, Ân Tô Tô vừa cảm động vừa buồn cười, nhìn mẹ cô bất lực nói: "Mẹ, lần trước mẹ đến thủ đô mang cho con nhiều thứ như vậy, về đây lại mang theo vali đầy ụ, sao con ăn hết được.""Bây giờ con đi, không biết khi nào mới về." Nghĩ đến con gái sắp rời xa mình, trong lòng Trương Tú Thanh chua xót, bà quay mặt đi lau nước mắt không để lại dấu vết, hít hít mũi nói: "Mẹ chuẩn bị cho con toàn là đồ ăn con thích, còn có một số thứ ở thủ đô không mua được. Con và tiểu Phí hiện tại sống hai người, để đấy từ từ ăn từ từ dùng."Ân Tô Tô biết mẹ quan tâm đến mình không nỡ xa, trong lòng cô ấm áp, cô vươn tay ôm mẹ, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, năm mới chúng con sẽ về, chỉ có mấy tháng nữa thôi. Nếu mẹ nhớ con quá thì đến thủ đô với con ở lại một thời gian cũng được, dù sao ở lại quê cũng không có việc gì làm."Nghe vậy, Trương Tú Thanh hơi giật mình, bắt đầu suy nghĩ về tính khả thi lời đề nghị của con gái mình. Nhưng sau khi suy nghĩ hai giây lại cảm thấy có gì đó không ổn, cười nói: "Thôi, con lớn như vậy rồi, hiện tại lại có chồng sắp cưới, mẹ đi theo con chẳng phải giống như kỳ đà sao, phiền người. Hơn nữa, mẹ đi rồi, bố con ở quê một mình sẽ cô đơn biết bao."Ân Tô Tô phì cười trêu chọc: "Con hiểu rồi, mẹ, không phải mẹ sợ làm phiền người, căn bản là không thể sống thiếu bố con."Trương Tú Thanh và Ân Tự Cường quen nhau từ khi còn trẻ, đã ở bên nhau mấy năm, mối quan hệ vợ chồng luôn hòa hợp, những lời của Ân Tô Tô hoàn toàn là sự thật.Trương Tú Thanh có chút xấu hổ, tùy tiện mắng con gái một câu rồi tiếp tục giúp bảo bối thu dọn đồ đạc.Thời gian trở về Bắc Kinh theo lịch trình của Ân Tô Tô và Phí Nghi Chu là lúc bốn giờ chiều, sau bữa trưa, hai người cùng xem TV với hai trưởng bối Ân gia một lúc, sau đó liền lên đường trở về Bắc Kinh.Phí Nghi Chu không muốn phiền hai trưởng bối tiễn mình nên đặc biệt báo cho Hà Kiến Cần phái xe đến đón, vốn dĩ mọi chuyện đã sắp xếp xong, nhưng đến lúc phải rời đi, Trương Tú Thanh thật sự không nỡ xa con gái nên bà đề nghị đưa hai người ra sân bay.Vợ nói muốn đưa, nên đương nhiên Ân Tự Cường cũng muốn tiễn.Sự thay đổi tạm thời này đồng nghĩa với việc bố Ân và mẹ Ân phải ngồi xe do trợ lý Hà sắp xếp để ra sân bay, Ân Tô Tô rất lo lắng về điều này, sợ khi rời khỏi cổng tiểu khu sẽ nhìn thấy chiếc siêu xe mang biển số bốn con số cao ngất trời.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia