Edit+beta: LQNN203Giọng điệu của người đàn ông nhẹ nhàng và thủ thỉ, không giống như giọng điệu lạnh lùng cẩn thận thường ngày của anh, đặc biệt là từ "vợ" đầu tiên khiến Ân Tô Tô nghe thấy chút ý làm nũng say khướt.Anh ôm cô từ phía sau, những nụ hôn mỏng manh hòa cùng mùi rượu giống như một tấm lưới mật dệt, trói buộc cô bằng ngàn sợi tơ, không một chỗ trống trên gáy, má, vành tai, thái dương... May mắn thoát khỏi.Mặt và cổ cô đỏ bừng, cảm thấy ngứa ngáy vì bị anh hôn, theo phản xạ rụt cổ muốn trốn, nhưng Thái tử gia khi say rượu không phải là Thái tử gia mà giống một cậu bé ấu trĩ vừa có được một món đồ chơi mới lạ. Cô trốn, anh đuổi theo, cô rút lui, anh tiến tới, cuối cùng anh khẽ hé đôi môi mỏng ra cắn vào d** tai ngọc mỏng manh của Ân Tô Tô."Tiên sinh..."Ân Tô Tô cảm thấy tim mình đập như sấm, cố gắng đánh thức lý trí của anh, nhưng cô không dám nói quá to. Cho nên hai từ với âm thanh như hơi thở đã tạo thêm nét quyến rũ cho bầu không khí.Trong phòng nghỉ cách cánh cửa, là đôi nam nữ đang thở gấp tránh xa tai mắt của mọi người.Bên ngoài, cách nhau một cánh cửa, tay cô vẫn đang nắm chặt tay nắm cửa phòng nghỉ, cô cảm thấy choáng váng, thở không đều vì bị anh hôn.Hai mắt Phí Nghi Chu vẫn hơi nhắm lại, hôn lên d** tai cô, ngậm miếng thịt hồng mềm mại vào giữa môi răng, chậm rãi nhấm nháp.Hai má Ân Tô Tô càng lúc càng đỏ, cảm thấy như có vô số con kiến nhỏ đang bò trên tai mình, đó là một cơn ngứa không thể gãi, là một cơn ngứa sâu trong lòng cô.Lại mấy giây sau, người đàn ông không còn thỏa thuận tấn công d** tai cô gái nữa, anh dời môi ra, trực tiếp xoay người cô lại, cúi đầu tìm kiếm môi cô."Phí Nghi Chu!" Ân Tô Tô trợn to hai mắt, lần này cô không còn làm theo ý muốn của anh nữa mà trực tiếp giơ tay che cái miệng cao thượng khó ưa của anh, hạ giọng nói, "Đây là trong nhà hàng, em trai anh còn đang đợi chúng ta ở phòng riêng, anh tỉnh lại đi."Phí Nghi Chu rũ mi nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đen tối mà tập trung, nhẹ nhàng đáp lại cô: "Vợ, anh muốn hôn em."Ân Tô Tô xấu hổ đến mức bất lực, không khỏi thắc mắc: "Anh và Phí Tông Lễ đã uống tổng cộng bao nhiêu rượu?"Phí Nghi Chu vòng tay ôm eo cô, nhắm mắt lại, trán anh áp sát vào cô, hơi thở của anh hoàn toàn hòa quyện với cô.Đại khái là bởi vì sau khi say đầu óc không tỉnh táo, Phí Nghi Chu tựa hồ nhớ lại trong chốc lát, bình tĩnh đáp: "Phí Tông Lễ thì anh không biết, anh đã uống bốn ly."Ân Tô Tô: "Bốn ly chân cao, đầy?"Phí Nghi Chu: "Nửa đầy."Ân Tô Tô: "Nói cách khác, hai người chỉ uống cái bình tôi nhìn thấy, còn cái bình mới mở phía sau thì sao?"Phí Nghi Chu áp sát cô, nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** cô, giọng điệu lười biếng say mê: "Anh say quá rồi, mở chai thứ hai lão ngũ uống một mình.""..." Ân Tô Tô bây giờ hoàn toàn không nói nên lời.Vốn cho rằng anh có tửu lượng không tệ.Trong trí tưởng tượng ban đầu của Ân Tô Tô, một người đã tham gia giới kinh doanh nhiều năm và có địa vị cao như vậy ít nhất phải là một người ngàn ly không say. Ngược lại, anh lại một lần nữa làm mới sự hiểu biết của cô về "con nhà danh giá".Chỉ bốn ly rượu vang đỏ đã say như vậy, vị đại thiếu gia này cùi bắp quá!"À thì... Anh đừng bám dính lên người tôi." Ân Tô Tô đỏ mặt, nhỏ giọng nhắc nhở Phí Nghi Chu.Anh cao như vậy, cơ bụng và cơ ngực khắp người, bất kể mặc bộ vest nào trông cũng khá căng, nhưng Ân Tô Tô, người đã tập thể dục quanh năm, có thể chắc chắn thân hình của người đàn ông này tỷ lệ mỡ chỉ khoảng hai mươi phần trăm, trọng lượng tổng thể chắc chắn là hơn 75 kg.Nói cách khác, anh không chỉ rất cao mà còn được bao phủ bởi lớp thịt rất săn chắc và nặng.Lúc này, anh say khướt, ôm cả cơ thể cô trong vòng tay, một phần ba trọng lượng cơ thể anh đè lên cô, cô nhỏ nhắn không chịu nổi nên chỉ có thể cắn răng trở tay gắng sức ôm vòng eo thon gọn của anh, mượn phần vai và lưng của mình chống đỡ."Vợ." Phí Nghi Chu áp mặt vào trán cô, trìu mến xoa xoa lên xuống, nói, "Anh chóng mặt, hơi loạng choạng."Bộ dáng này của anh có phần khó tả, khiến Ân Tô Tô vừa thích thú vừa không nói nên lời. Những năm đầu, trước khi quản lý Lương Tịnh phát triển khả năng uống rượu cực lớn, cô cũng đã chăm sóc cho chị Lương say rượu, với kinh nghiệm liên quan, cô đương nhiên biết người say rượu chân tay yếu ớt, không thể sử dụng sức lực.Cô cũng không trách Phí Nghi Chu mà chỉ liếc nhìn cửa phòng nghỉ một lần nữa.Vị trí hai người đang đứng lúc này thực sự rất khó xử và nguy hiểm, nếu không cẩn thận sẽ bị hai người bên trong phát hiện.Nghĩ như vậy, Ân Tô Tô bình tĩnh lại và quyết định đưa kim chủ ba ba nhà mình đang say rượu, rời khỏi "hiện trường vụ án" trước."Anh bị chóng mặt vì uống quá nhiều." Ân Tô Tô rất kiên nhẫn, như đang dỗ dành một đứa trẻ không chịu uống thuốc, ôn hoà nhẹ nhàng, thấp giọng, "Như vậy đi, tôi đỡ anh đến phòng riêng trước, anh ngồi xuống một lát, uống chút trà cho tỉnh rượu, được không?"Phí Nghi Chu lắc đầu, hơi thở nóng hổi có chút nặng nề phả vào cổ cô, nhỏ giọng nói: "Chúng ta về đi.""Về nhà?" Ân Tô Tô suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, "Cũng được. Tôi đỡ anh đi chào Phí Tông Lễ một tiếng, sau đó chúng ta về nhà nhé?"Phí Nghi Chu: "Ừ."Ánh sáng phía trên đầu mờ mịt, đôi mắt anh nhắm hờ, hàng mi dày rũ xuống, in hai bóng hình bán nguyệt lên khuôn mặt trắng trẻo của anh. Dáng vẻ này có vẻ dễ nói chuyện, tính tình cũng không xấu, so với vẻ lạnh lùng xa cách khó gần trước đây, ôn hòa hơn rất nhiều, cũng đáng yêu hơn rất nhiều.Ân Tô Tô không khỏi cong môi, sau đó dùng một tay nâng cánh tay phải anh lên quàng qua vai cô, tay còn lại ôm chặt lấy vòng eo thon dưới bộ âu phục của anh, nhẹ nhàng nói: "Bây giờ tôi sẽ đỡ anh về phòng riêng. Nhưng sức của tôi tương đối yếu, anh lại cao và nặng nên phải vững chân và dùng sức, biết không?"Phí Nghi Chu bước về phía trước, đốt ngón tay dài nhẹ nhàng ấn vào lông mày, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi. Anh thấp giọng: "Gây rắc rối cho em rồi vợ.""... Đừng khách sáo như vậy." Sau khi say rượu, anh cứ một tiếng một tiếng là gọi vợ, khiến Ân Tô Tô cảm thấy xấu hổ, cười khô khan trả lời, "Chúng ta là vợ chồng, nên chăm sóc lẫn nhau."Sàn hành lang được trải thảm tiêu âm cao cấp nhất, không gây ra tiếng động khi bước lên.Hai người cứ như vậy lặng lẽ rời gần phòng nghỉ.Đi được khoảng mười mét, Ân Tô Tô vẫn có chút ngạc nhiên nghĩ mà sợ, cô vô thức quay người lại và liếc về hướng phòng nghỉ, vẻ mặt và tâm trạng phức tạp.Nhưng đó chỉ là một cái nhìn rất ngắn, cô nhanh chóng quay đi.Thật trùng hợp, ngay khi Ân Tô Tô và Phí Nghi Chu chậm rãi bước đến góc bức tranh sơn dầu, một bóng dáng cao lớn quen thuộc khác cũng tiến về phía họ."Anh cả, chị dâu?" Nhận thấy bước đi của anh trai mình có chút không vững, cả người trông khác hẳn trước đây, ngũ thiếu gia Phí Tông Lễ khẽ cau mày, nhìn Ân Tô Tô, lo lắng hỏi, "Chị dâu, anh cả bị sao vậy, khó chịu ở đâu?"Ân Tô Tô cười ngượng ngùng, 囧 nói: "Không có gì nghiêm trọng, chỉ uống nhiều quá thôi."Khi Phí Tông Lễ nghe thấy điều này, rõ ràng anh ta không tán đồng cách nói của Ân Tô Tô. Ngay sau đó, anh ta có chút bối rối nói: "Nhưng em nhớ anh cả chỉ uống có mấy ly thôi, theo lý với tửu lượng của anh cả..."Tuy nhiên, anh ta chưa kịp nói xong thì đã bị đại công tử say rượu bên cạnh Ân Tô Tô cắt ngang không để lại dấu vết.Phí Nghi Chu thình lình nói, giọng điệu bình tĩnh: "Gọi cho A Sinh, bảo anh ta lái xe thẳng tới cửa. Anh thật sự chóng mặt, không đi được nhiều."Phí Tông Lễ: "..."Trong mắt Phí Tông Lễ nhanh chóng hiện lên một tia kinh ngạc. Nhưng Phí ngũ thiếu gia dù sao cũng là một người thông minh, anh ta nhận ra chuyện gì đang xảy ra chỉ sau vài giây.Phí Tông Lễ nhướng mày nhìn anh cả với vẻ trêu chọc đầy tò mò. Anh ta không hỏi thêm gì nữa, quay đầu nhìn Ân Tô Tô, phối hợp rất ăn ý: "Em nghĩ anh cả say lắm rồi. Chị dâu, hay là ngồi xe em đi, em đưa hai người về khu Nam Tân luôn?""Không cần không cần." Ân Tô Tô mỉm cười và xua tay cô, "Cậu bình thường bận rộn công việc như vậy, sao lại không biết xấu hổ làm phiền cậu. A Sinh ở gần đây, có anh ấy giúp đỡ là hai chúng tôi có thể xử lý, đưa anh cả cậu về không thành vấn đề gì. Đừng lo lắng, không sao đâu."Phí Tông Lễ gật đầu: "Được.""Ừm." Ân Tô Tô trả lời, nhanh chóng lấy điện thoại ra, tìm một số trong danh bạ và nhấn nút quay số.Sau vài hồi chuông, Trần Chí Sinh đã trả lời cuộc gọi.Ân Tô Tô nói hai ba câu liền cúp điện thoại, sau đó đỡ chồng kim chủ của mình vào thang máy VIP đi thẳng xuống sảnh tầng một để đợi A Sinh.Ngũ thiếu gia rất có lễ đi cùng, suốt quá trình anh ta đều ngoan ngoãn mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không nói những điều không nên nói, không hỏi những câu không nên hỏi, chỉ thỉnh thoảng mới nhìn anh cả tửu lượng không tốt nhà mình với ánh mắt đầy ý sâu xa.Chờ chưa đầy hai phút, chiếc Rolls-Royce Phantom đã lái tới cửa nhà hàng.Phí Tông Lễ thấy Ân Tô Tô nhỏ bé yếu ớt đang chật vật đỡ Phí Nghi Chu, liền bước tới như một quý ông và đề nghị: "Chị dâu, chị đi trước đi, em đỡ anh cả cho."Trên thực tế, bước chân của Phí Nghi Chu khá vững vàng, nhưng Ân Tô Tô hoàn toàn bị ôm trong vòng tay anh, mũi và miệng cô tràn ngập mùi thơm lạnh và mùi rượu từ anh, khiến cô cảm thấy choáng váng. Vừa nghe thấy Phí Tông Lễ tới giúp đổi ca, cô liền đồng ý hai tay."Được." Ân Tô Tô không từ chối và vội vàng gật đầu.Được sự đồng ý của chị dâu, Phí Tông Lễ lập tức vươn tay nắm lấy cánh tay anh cả, chuẩn bị vắt lên vai.Không ngờ anh ta lại gần Phí Nghi Chu, vừa ra tay đã bị ảnh cả thân yêu bình tĩnh gạt đi.Phí Tông Lễ: "?"Chỉ thấy anh cả thân yêu ôm chị dâu về, lợi dụng chị dâu không để ý, liếc nhìn anh ta. Đôi mắt đó trong veo và lãnh đạm, rõ ràng đang lạnh lùng nói: [Có phải đã ám chỉ với em rồi không, cho bản thân thêm kịch tính gì đấy?]Phí Tông Lễ: "..."Ngũ thiếu gia lâm vào trầm mặc, không nói nên lời, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng sang một bên. Trả lời anh cả mình với ánh mắt vô cùng chân thành: [Xin lỗi anh, em không cố ý. Em thực sự không có ý trở thành một bước Play của anh và chị dâu đâu.]Phí Nghi Chu bình tĩnh nhìn đi chỗ khác, thu hai tay lại gần, ôm chặt cô gái nhỏ vào lòng.Ân Tô Tô bị gấu ôm gần như hụt hơi, hoàn toàn không nhận thức được ánh mắt trao đổi giữa hai anh em. Cô chỉ nghĩ Phí Nghi Chu say rượu nên mới bá đạo và ngang ngược như vậy, không khỏi cảm thấy lo lắng.Thầm nghĩ cần đưa anh về nhà nhanh chóng.Nguyên nhân chính là cô không biết đại công tử khi say rượu như thế nào, nếu trên đường làm chuyện gì kỳ quái, cô cá rằng ngày mai một mẩu tin tức về "Thái tử gia Phí thị say rượu làm khùng làm điên trên đường" sẽ bạo trên mạng, lên hẳn hot search.Khi đó, không chỉ thị trường chứng khoán bị rung chuyển mạnh, toàn bộ Phí thị sẽ bị ô nhục, mà mối quan hệ hôn nhân bí mật của cô với Phí Nghi Chu cũng sẽ bị vạch trần với thế giới, gây ra hậu quả khủng khiếp đến mức không thể tưởng tượng được.Nghĩ xong, Ân Tô Tô không dám lãng phí dù chỉ nửa giây, nhanh chóng dùng sức ôm lấy eo Phí Nghi Chu, nửa kéo nửa đẩy anh vào chiếc Phantom.Rầm, cửa xe đóng lại.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia