Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Nhìn người đàn ông trung niên phong độ, vóc dáng ưu việt cách đó không xa, Ân Tô Tô cảm thấy váng đầu, hai mắt tối sầm, thiếu chút nữa qua đời ngay tại chỗ trước mặt mọi người.Cô che mặt khóc không ra nước mắt.Ngu ngốc. Ngu ngốc.Chẳng trách cảm thấy diện mạo của ông chú này rất quen thuộc, ngũ quan của Phí Nghi Chu có ba phần giống ông, dáng dấp cũng tương đương, không quen mới là lạ!Cô......Vừa rồi cô nói gì với ông cơ?Chê Phí Nghi Chu không lên mạng, không lướt web, không biết 2333 có nghĩa là gì.Hàm ý là Phí Nghi Chu đã quá già, cảm xúc quá ổn định, thiếu đi sức sống tuổi trẻ và tinh thần phấn chấn.Trời ơi.Cô rốt cuộc đã làm gì, vậy mà ở trước mặt Thái thượng hoàng phàn nàn về con trai ông?Ân Tô Tô càng nghĩ càng tuyệt vọng, ước gì mình có thể tìm ngay một sợi mì treo cổ lên cành Đông Nam. Thầm nghĩ: Hôm nay còn cần gặp phụ huynh nữa sao? Phí lão gia tử lúc này chắc hẳn đã có ấn tượng sâu với cô, không nói nên lời.So với Ân Tô Tô đang hoảng loạn thì phản ứng của hai cha con Phí Thiện Thanh và Phí Nghi Chu rất thống nhất. Cả hai người đều điềm tĩnh, khuôn mặt bình thản, đều không thể nhìn thấy quá nhiều thay đổi về mặt cảm xúc.Giống như một ngọn núi yên tĩnh và hùng vĩ giằng co với một hồ nước tĩnh lặng sâu thăm thẳm.Không biết qua bao lâu, Phí Thiện Thanh rốt cục mở miệng với vẻ mặt bình thường, nói: "Nhân vật chính tối nay đã tới rồi, nếu bố còn tiếp tục lảng vảng bên ngoài chẳng phải là coi thường khách sao. Đi thôi."Nói xong, ông thản nhiên vung tay đi về phía chiếc Phantom.Nhìn thấy bố đi ngang qua, Phí Nghi Chu hơi cụp mắt xuống, cung kính và lễ phép đề nghị: "Bố làm mất đồ gì, con sẽ phái người đi tìm cho bố.""Không cần." Phí Thiện Thanh thản nhiên xua tay, "Dù sao cũng không phải đồ quan trọng, không đáng giá bao nhiêu tiền. Tuy rằng bố không còn trẻ nữa, có thể có khoảng cách thế hệ, nhưng giữa những chuyện, cái nào nặng cái nào nhẹ bố vẫn có thể cân nhắc rõ ràng."Ân Tô Tô: "..." Chú Phí ơi, chú đang nói cháu sao?Ân Tô Tô hổ thẹn che mặt.Phí Thiện Thanh nói xong, trợ lý Hà đang đợi bên cạnh đưa tay mở cửa, rũ mi cúi đầu chờ ông lên xe.Sau khi Phí Thiện Thanh ngồi xuống ghế sau, Hà Kiến Cần đẩy nhẹ cánh tay, đóng cửa lại.Một tiếng "cạch" nhẹ bị bóp nghẹt trong không khí.Ân Tô Tô xấu hổ đứng một bên, đang dùng ngón chân moi moi dưới đất, khi nhìn thấy lão gia tử bước vào xe, cô vô thức ngẩng đầu lên, liếc nhìn về phía ghế sau, suy nghĩ hai giây, thấp giọng nói với Phí Nghi Chu: "Năm người một xe hơi chật, tôi không lên đâu. Tôi tự lái xe đi theo anh là được."Phí Nghi Chu nghe được lời này, sắc mặt không thay đổi. Anh chỉ nghiêng đầu nhìn, bình tĩnh ra lệnh cho Hà Kiến Cần bên cạnh: "Anh đi cùng chủ tịch Phí ở xe này."Ân Tô Tô đứng cạnh Phí Nghi Chu. Nghe anh nói xong, cảm thấy khó hiểu, hơi cau mày: "Sao nghe ý anh, giống như anh không ngồi xe này?"Ánh mắt Phí Nghi Chu rơi trên mặt cô, ngữ khí bình tĩnh: "Em nói không sai, năm người ngồi trên cùng một chiếc xe quả thực có hơi chật."Ân Tô Tô chớp mắt, không phản ứng kịp: "Ý anh là?"Phí Nghi Chu nói: "Cho nên tôi ngồi xe em."Ân Tô Tô: "..."Ân Tô Tô ngạc nhiên, một giọt mồ hôi lạnh trượt xuống trán cô. Cô không khỏi liếc nhìn hàng ghế sau của chiếc Rolls-Royce.Cửa sổ xe màu đen tuyền được nâng lên hoàn toàn, một mặt được làm bằng chất liệu chống đạn, khi người ta đứng bên ngoài nhìn vào trong xe thì tối tăm đến mức không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.Sợ lão gia tử nhìn cô qua cửa sổ, lưng cô thẳng tắp như đang đối mặt với kẻ thù đáng gờm, trên môi luôn nở nụ cười chuyên nghiệp của một tiểu thư đoan trang. Cô mím môi, trầm giọng nói: "Tốt nhất là anh nên đi cùng bố anh đi, năm người thì chật, nhưng bốn người vẫn được."Phí Nghi Chu lặng lẽ nhìn cô, đáp: "Nhưng ba người sẽ rộng rãi hơn."Ân Tô Tô cảm thấy vị Thái tử gia này có lúc thiếu căn gân nên không khỏi mở to mắt nhỏ giọng nói: "Nếu anh không ngồi cùng bố anh, lỡ như ông ấy tưởng anh có vợ quên bố thì làm sao? Liệu ông ấy sẽ không thích tôi không?"Phí Nghi Chu trầm mặc hai giây, mới đáp: "Bố tôi là người trưởng thành, suy nghĩ và hành vi đều rất chín chắn, sẽ không ấu trĩ như vậy.""Nhưng..." Ân Tô Tô lẩm bẩm trong miệng, vẫn do dự.Lúc này cảm thấy bàn tay trái đang rũ bên người bị một lực nào đó nhẹ nhàng quấn lấy.Ân Tô Tô rất ngạc nhiên, xét thấy lão gia tử đang ở trong xe, cô không dám thân mật quá mức trước mặt trưởng bối, cảm thấy bất an, theo phản xạ muốn rút tay ra khỏi lòng bàn tay của Phí Nghi Chu.Nhưng những ngón tay của người đàn ông đã nắm chặt, những đốt ngón tay mảnh khảnh như ngọc của anh trói chặt tay cô. Cái chạm ấy thật ấm áp và mạnh mẽ, thêm một chút dịu dàng không thể cưỡng lại được.Vẻ mặt Phí Nghi Chu bình tĩnh, dưới ánh mắt bối rối của Ân Tô Tô, anh nắm tay cô đi thẳng đến cửa sổ ghế sau chiếc Phantom.Ân Tô Tô sững sờ, một dấu chấm hỏi hiện lên trên trán cô.Sau đó, Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Con và Tô Tô cùng ngồi xe cô ấy ạ."Bên trong cửa sổ ô tô tối om im lặng một lúc, một lúc sau mới có một giọng nói vang lên đáp: "Biết rồi."Ân Tô Tô đang đứng trước mặt lão gia tử, nên tất nhiên không thể làm như câm được. Cô là người văn minh hiểu lễ nên thầm hắng giọng. Nói một cách nhẹ nhàng và lịch sự: "Chú Phí, chúng cháu xin phép ạ.""Ừ." Phí Thiện Thanh ngồi trong xe đáp lại, không hiện chút vui mừng hay tức giận.Động cơ khởi động.Chiếc Rolls-Royce Phantom lặng lẽ lái dọc con đường vài mét rồi rẽ vào một đại lộ rợp bóng cây.Ân Tô Tô đưa Phí Nghi Chu tới xe của cô."Ừm... Để tôi nói rõ trước nhé, xe của tôi không thể so sánh được với những chiếc xe sang trọng đó của anh." Một tia xấu hổ lặng lẽ lan ra từ tận đáy lòng. Mặt Ân Tô Tô hơi nóng lên, cô hắng giọng giả vờ bình tĩnh, nâng cằm nói: "Nhưng, bây giờ dù anh không thích cũng không thể làm gì được. Xe của anh đã chạy đi rồi, chỉ có thể chịu khó ngồi xe của tôi."Phí Nghi Chu nhìn cô, thấy cằm dưới nhỏ nhắn của cô vô thức hơi nâng lên, lập tức hiểu được chút cảm xúc nội tâm của cô.Anh không nói nhiều, khóe miệng hơi nhếch lên, đôi chân dài đi thẳng đến cửa ghế lái.Ân Tô Tô thấy thế sững sờ, buột miệng: "Anh làm gì vậy?"Phí Nghi Chu nói: "Lái xe.""Không cần không cần. Anh ngồi ghế sau hoặc ghế lái phụ đi, tôi sẽ lái." Ân Tô Tô sợ đến mức lao tới, chắn trước mặt Phí Nghi Chu.Với thân phận và địa vị của anh, sao cô dám để anh làm tài xế cho mình.Thân hình cô gái mảnh khảnh, uyển chuyển, đột nhiên lao tới, giống như một con sóc tinh nghịch và ngây thơ trong rừng. Phí Nghi Chu không kịp chuẩn bị, sợ cơ thể đụng trúng cô nên vô thức lùi lại nửa bước như một quý ông, cảnh tượng khá buồn cười.Thấy chỗ trống đã được nhường, Ân Tô Tô nhanh chóng mở cửa xe và ngồi vào ghế lái, không cho anh cơ hội chiếm lấy tổ chim tu hú.Động tác uyển chuyển, lưu loát liền mạch, tốc độ nhanh như chớp."..." Trong mắt Phí Nghi Chu có phần bất đắc dĩ, giơ tay giữ cửa xe, rũ mắt nhìn cô: "Thành thật mà nói, để một cô gái xinh đẹp lái xe cho tôi, thật sự làm khó tôi."Ân Tô Tô nghẹn ngào, tự hỏi có thể nói chút đạo lý không, rốt cuộc ai làm ai khó xử?"Anh biết xe của tôi là xe gì không?" Cô ngước lên nhìn anh, mỉm cười hỏi.Phí Nghi Chu trả lời: "Mercedes-Benz.""Anh đã bao giờ lái một chiếc xe như thế này chưa?" Cô lại hỏi."Chưa." Phí Nghi Chu lại trả lời."Vậy anh có biết xe của tôi là Mercedes-Benz CLA, một trong những mẫu xe rẻ nhất của Mercedes-Benz. Xét về tính thực dụng thì nó là xe dành cho nữ, mô hình nhỏ gọn, không gian thân xe chặt chẽ, được bán với giá hơn ba trăm nghìn tệ." Ân Tô Tô nói rất bình tĩnh.Mặt Phí Nghi Chu hơi cứng khi nghe vậy. Anh thực sự không hiểu cô nói gì.Ân Tô Tô chớp mắt, đúng như dự đoán: "Anh không biết phải không?"Phí Nghi Chu bình tĩnh lắc đầu.Sau đó Ân Tô Tô lại mỉm cười, nói một cách bình tĩnh nhất có thể: "Thưa vị tiên sinh này, thực ra, đối với những người bình thường như chúng tôi, một chiếc Mercedes-Benz giá ba trăm ngàn tệ khi lái ra ngoài đã rất có mặt mũi rồi. Nhưng đối với anh, chưa bao giờ nhìn thấy hay nghe nói. Bởi vì trong thế giới anh sinh ra và lớn lên, anh khó có thể tiếp xúc được với một chiếc xe tầm giá này."Phí Nghi Chu nghe cô nói như vậy, ánh mắt đột nhiên tối sầm như hoàng hôn. Im lặng một lúc, anh không nài nỉ nữa mà xoay người đi về phía ghế lái phụ. Mở cửa bước vào xe.Không gian nội thất của Mercedes-Benz CLA quả thực rất chặt chẽ. Phí Nghi Chu cao 1m9 ngồi vào, đầu gần như chạm vào nóc xe, đôi chân thon lạ thường không có chỗ đặt.Nhưng khuôn mặt anh vẫn như thường, đường nét lông mày tự phụ mà bình thản, không hề lộ ra một chút chán ghét hay khó chịu nào. Tay phải kéo dây an toàn, vòng qua eo bụng, thắt chặt."Xin mời quý hành khách này thắt chặt dây an toàn, chúng ta phải khởi hành." Ân Tô Tô đóng vai một tài xế chuyên nghiệp, cong môi về phía anh, nổ máy.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...