Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 58

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Phí Nghi Chu lần này bay tới Châu Âu để kiểm tra công việc kinh doanh mới của Phí thị, khi Hà Kiến Cần lên kế hoạch cho hành trình đã đặt điểm dừng chân đầu tiên là ở Đức. Vì nằm giữa châu Âu nên có vị trí địa lý ưu việt, kết nối mọi hướng, bay đến Bỉ, Ba Lan, Cộng hòa Séc, Đan Mạch, Pháp rất thuận tiện.Sáng hôm sau, trước khi bầu trời chuyển sang màu trắng xóa, Ân Tô Tô đã bị người đàn ông bên gối cô vớt ra.Thực ra cô đang buồn ngủ.Tâm trạng của cô và Phí Nghi Chu đêm qua cực kỳ tốt, sau khi từ bãi cỏ trong sân trở về, anh dẫn cô đi tham quan phòng cờ của anh, đi được nửa đường, cô còn đang vùi đầu nghiên cứu ván cờ anh để lại trên bàn cờ, đột nhiên anh ôm cô từ phía sau, hôn vào gáy cô rồi đặt cô lên bàn cạnh cửa sổ.Cô xấu hổ không dám nhớ lại những chuyện sau đó, cũng không đủ dũng khí để nhớ lại, chỉ nhớ đến cảnh cuối cùng, ở trong làn nước mắt nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú và đôi mắt không đáy của anh.Đột nhiên, một làn sương trong veo bắn thẳng vào chiếc mũi cao của người đàn ông...Từ khi kết hôn, cô suốt ngày trằn trọc, đau đớn vì đủ loại chiêu trò của anh, học được không ít điều xấu, nhưng suy cho cùng cô còn trẻ, nhiều khi mệt mỏi chứ không phải là vui.Đôi khi Ân Tô Tô rất tò mò, tự hỏi Phí Nghi Chu đã học được nhiều thủ thuật để mài giũa cô như vậy ở đâu, đồng thời cô cảm thấy hơi sợ hãi, cho đến nay họ vẫn chưa có một cuộc giao tiếp sâu sắc thực sự mà cô đã trở nên vô dụng như thế này, lần nào cũng yếu đến mức kiệt sức, giống như bị đào rỗng, đến ngày thực sự kiếm thật đạn thật, cô thực sự không biết cảnh tượng sẽ như thế nào.Nhưng điều đáng khen ngợi là con trai cả nhà họ Phí quả thực có thành tích xuất sắc trong lĩnh vực này, dù không thầy dạy vẫn hiểu hay vì lý do khác, anh đều biết cách lấy lòng cô.Ví dụ như lúc này, cô bị kéo vào vòng tay anh, da kề da, cảm nhận được vết chai trên đầu ngón tay anh đang kiểm tra d** tai, cổ và lưng cô, một lúc sau, nhịp thở của cô trở nên hỗn loạn.Gò má Ân Tô Tô đỏ bừng, cô không nhịn được mà xoay tay lại, nắm lấy cánh tay khỏe mạnh của anh, kéo anh sang một bên, ngượng ngùng nói: "Đừng nháo nữa, tám giờ phải bay rồi, anh còn chưa dậy chuẩn bị đi à?"Đôi mắt Phí Nghi Chu dịu dàng, anh nhìn thẳng vào cô, người đang ở rất gần.Anh thích nhìn cô * l**n t*nh m* nhưng vẫn cố gắng tỉnh táo, đôi má hồng như hoa lựu, mắt ươn ướt, mũi hồng hào, vừa quyến rũ vừa đáng yêu khiến anh không khỏi muốn bắt nạt cô."Vẫn còn sớm, anh nằm với em thêm mười phút nữa."Đại khái là bởi vì anh vừa mới tỉnh lại, thanh âm trầm thấp, mang theo một chút âm mũi, lười biếng gợi cảm, giọng điệu nghe có vẻ bình tĩnh tgong dong. Nhưng trán anh chạm nhẹ vào trán cô, chiếc mũi cao chạm vào chóp mũi cô, ngón tay anh v**t v* tai cô một cách trìu mến."Em chưa bao giờ thấy anh ngủ nướng, trước đây tỉnh ngủ là anh luôn dậy ngay, chuẩn bị xong liền rời đi." Ân Tô Tô sợ lạnh, khi ngủ thích vùi nửa khuôn mặt vào chăn. Bây giờ miệng cô vẫn giấu sau tấm chăn lụa, đôi mắt đen của cô nhìn thẳng vào mắt anh, có chút kỳ lạ mà nói.Phí Nghi Chu bình thản đáp: "Trước kia không ngủ nướng là bởi vì anh biết sau khi ra ngoài một ngày, về nhà sẽ có thể gặp lại em. Lần này rời đi, không thể nhìn thấy em hơn bốn mươi ngày, trong lòng chán nản đến nỗi không buồn quan tâm nữa."Ân Tô Tô cảm thấy xấu hổ trước những gì anh nói, ngón tay khẽ nhéo cánh tay anh, nhẹ nhàng nói: "Nói cứ như anh không nỡ rời xa em ấy.""Kế hoạch ban đầu của anh là dẫn em đi cùng." Phí Nghi Chu uể oải nói, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* cằm của cô, "Đáng tiếc em là người bận rộn, anh không thể làm gì được."Ân Tô Tô nhướng mày, vô cớ nghe thấy trong lời nói của sếp lớn này có chút bất bình và oán giận, cô thấy rất thú vị nên theo lời anh nói tiếp, nửa đùa nửa nghiêm túc: "Anh mới biết em rất bận sao. Em là người làm văn nghệ, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến, có lẽ còn bận rộn hơn anh."Phí Nghi Chu nghiêng người hôn lên khóe miệng cô: "Anh hy vọng mình có thể bận rộn nhất có thể trong thời gian ở Châu Âu.""Tại sao?" Ân Tô Tô lại khó hiểu. Tại sao còn có người cuồng tự ngược, hy vọng công việc càng vất vả càng tốt."Bận rộn cho phép anh tập trung vào công việc của mình." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói, "Như vậy anh sẽ không dễ dàng phân tâm nghĩ đến em."Trái tim Ân Tô Tô chợt run lên, mặt càng nóng hơn, cô mắng anh dẻo miệng, nhưng cánh tay cô tự nhiên vòng qua cổ anh, đầu cô ngoan ngoãn rúc vào hõm cổ anh.Hơi thở trên cơ thể anh vẫn lạnh lùng và nhẹ nhàng như xưa, cô nhẹ nhàng hít hà, lặng lẽ cảm nhận, cô phát hiện, không biết từ khi nào, cô không còn hoảng sợ sợ hãi vì mùi hương lạnh lẽo này mà chỉ cảm thấy ấm áp, thoải mái.Những thay đổi cảm xúc của cô đối với anh dường như rất đột ngột nhưng cũng tự nhiên như dòng nước đều đặn. Từ nỗi sợ hãi bài xích ban đầu, đến sự lo lắng sau này, và bây giờ, đến mức ngửi thấy một hơi thở cũng khiến tim cô đập thình thịch.Ân Tô Tô im lặng một lúc, đột nhiên cô lại nhẹ nhàng thở dài, chân thành nói: "Anh đừng hy vọng mình quá bận rộn, mỗi ngày anh vốn phải làm rất nhiều việc mệt mỏi, sức khỏe quan trọng hơn. Nói em là người bận rộn, nhưng thực ra anh mới là người bận rộn, em làm sao bận rộn bằng anh."Phí Nghi Chu chú ý đến đỉnh đầu cô có một chùm tóc mỏng hơi xoăn, nhìn đáng yêu, lại thấy thú vị nên đưa tay ra nghịch nghịch, nói với cô: "Thật ra thì ban ngày vẫn ổn, anh cảm thấy buổi tối mình luôn bận rộn."Ân Tô Tô không hiểu nên cô chớp mắt, hỏi anh: "Ý anh là sao?"Phí Nghi Chu thấp giọng hỏi: "Anh phải vừa là thợ thủ công vừa là thợ miệng, em nói xem anh có bận hay không?"Thợ thủ công... thợ miệng...Ân Tô Tô sau đó nhận ra, ngay lập tức "oành" một tiếng, bị ngọn lửa vô hình đốt cháy từ đầu đến cuối. Không biết là mặt, tai hay thậm chí là cổ đều đỏ bừng, xấu hổ và tức giận giơ tay đánh anh một chút.Phí Nghi Chu nhếch môi, trong mắt tràn đầy trìu mến, nắm lấy cổ tay cô, ôm thật chặt.Sau khi cười đùa xong, họ lặng lẽ ôm nhau một lúc.Trong đầu Phí Nghi Chu ước lượng thời gian, dùng lòng bàn tay v**t v* gáy cô, nhẹ nhàng nói: "Vẫn chưa phải lúc em dậy, em có thể ngủ thêm một lát.""Không cần, em đã tỉnh rồi." Ân Tô Tô vừa ngáp vừa dụi mắt hỏi anh, "Anh phải dậy chuẩn bị xuất phát rồi sao?""Ừm." Phí Nghi Chu gật đầu."Được rồi." Giữa lông mày cô hiện lên một tia tiếc nuối không nỡ, "Mọi chuyện thuận lợi, đi sớm về sớm."Phí Nghi Chu nghiêng người hôn lên môi cô, đột nhiên nhếch khóe môi một cách đặc biệt hấp dẫn: "Anh đương nhiên phải về sớm để nhận 'món quà' mà em nợ anh."Ân Tô Tô: "..."Khi Ân Tô Tô nghe anh nhắc đến "món quà", trái tim cô đập dữ dội, cô ấp úng và không chắc chắn hỏi: "Anh, anh có biết 'món quà' em nói với anh đêm qua là gì không?""Anh biết." Phí Nghi Chu đáp.Ân Tô Tô sửng sốt, đôi mắt hơi mở to, vừa xấu hổ vừa sốc: "... Sao anh đoán được?""Đêm qua em nhiệt tình lao tới chỗ anh, ôm hôn anh nói muốn tặng quà cho anh." Giọng điệu của Phí Nghi Chu bình tĩnh, nhưng đôi mắt anh tối sầm và sâu thẳm, nhìn thẳng vào cô, "Sao lại Không đoán được?"Ân Tô Tô không nói nên lời, đột nhiên giơ tay che mặt, xấu hổ đến mức không dám nhìn vẻ mặt của anh.Phí Nghi Chu có chút rảnh rỗi, nhìn ngắm cô ngượng ngùng một hồi, anh cười rất nhẹ, nắm hai cổ tay gầy guộc trắng sứ của cô kéo ra, lại bọc lấy cằm cô nâng lên, muốn yêu cầu cô nhìn anh.Cô gái nhỏ chớp chớp đôi lông mi dài của mình hai lần, đôi mắt lơ đãng đảo quanh, cảm thấy hồi hộp và ngơ ngác.Phí Nghi Chu nhàn nhạt nói: "Nhìn anh.""..." Ân Tô Tô hít một hơi thật sâu rồi thở ra, không còn cách nào khác đành phải kiên định ánh mắt nhìn anh."Thật ra em không cần phải sợ hãi như vậy, anh đã làm hết công tác chuẩn bị vì em, chúng ta cũng đã rất quen thuộc lẫn nhau." Ánh mắt Phí Nghi Chu nặng trĩu, anh nhìn cô, kiên nhẫn nói: "Tối hôm qua anh đã đoán được em đã nguyện ý, vốn dĩ muốn trực tiếp làm đến cuối cùng, nhưng xét thấy em vẫn cần thời gian chuẩn bị tâm lý, anh tôn trọng em, chờ trở về."Ân Tô Tô bị anh làm cho choáng váng một lúc, sau khi nhận được tất cả thông tin, cô suy nghĩ một lúc rồi lẩm bẩm: "À thì, em nói là chờ anh trở về, không phải vì em chưa chuẩn bị tâm lý đâu."Phí Nghi Chu: ?Ân Tô Tô: "Em nghĩ hôm nay anh phải dậy sớm, nếu tối hôm qua làm cái kia, sáng nay anh có thể không dậy được."Vừa dứt lời, căn phòng ngủ rộng lớn rơi vào im lặng chết chóc.Mặt Ân Tô Tô nóng như lửa, cô tóm lấy chăn trùm kín đầu, ước gì mình có thể biến mất ngay tại chỗ.Tĩnh mịch, tĩnh mịch.Sau vài giây im lặng chết chóc, có tiếng cười trầm thấp vang lên."?" Ân Tô Tô ngơ ngác thò mắt ra khỏi chăn.Thái tử gia tuấn tú ngồi ở mép giường với tư thế thoải mái, mặt mày hơi thả lỏng, cười nhẹ, đường vai mơ hồ có phần run run, tựa hồ tâm trạng đặc biệt tốt.Ân Tô Tô rất bối rối trước nụ cười của sếp lớn, cô khẽ cau mày, ngập ngừng hỏi: "Sao anh lại cười vui vẻ như vậy?"Một lúc sau, Phí Nghi Chu rốt cuộc cũng cười đủ, vòng tay qua eo cô, kéo cô lại gần, cúi đầu hôn lên môi cô, lười biếng hỏi: "Anh có chút tò mò, em lấy đâu ra tự tin chắc chắn người không dậy được là anh hả?"Ân Tô Tô: "...""Em thực sự cần phải nhận rõ chính mình trong thực tiễn." Sau khi hôn môi cô, Phí Nghi Chu cúi xuống một chút, đôi môi mỏng hơi hé ra, nhẹ nhàng ôm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, giọng nói so với lúc mới tỉnh lại còn trầm hơn và khàn hơn, giống như giấy nhám thô ráp chà xát lên làn da non nớt của cô, "Nếu không anh cho em thử một lần bây giờ?"Ân Tô Tô đương nhiên biết anh muốn thử chuyện gì, cô xấu hổ không nói nên lời, dùng hết sức siết chặt cánh tay anh và mắng: "Anh mau rời giường đi, cẩn thận kẻo trễ giờ làm trễ chuyến đi."Sáng sớm mà anh đã hứng tình thế này, tán tỉnh cái gì chứ, đồ đàn ông lẳng lơ!Phí Nghi Chu rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào cô, bình tĩnh suy nghĩ.Anh lưỡng lự không biết có nên buông tha cô, khởi hành đúng giờ, hay là gọi điện cho trợ lý Hà, bảo trợ lý Hà phối hợp với sân bay để thay đổi giờ khởi hành, sau đó hung hăng khiến cô đau nhức dữ dội từ đầu đến chân.Vài giây sau, Phí Nghi Chu rốt cục tiếc nuối buông lỏng năm ngón tay.Việc thay đổi thời gian bây giờ sẽ ảnh hưởng đến các máy bay dân dụng khác tại sân bay, tuy anh bị ám ảnh bởi vẻ đẹp gợi cảm của cô, khó có thể tự thoát ra nhưng anh không ngu ngốc đến mức ích kỷ.Hơn nữaĐã chờ đợi chín năm rồi. Một tháng rưỡi, anh có thể chờ nổi.*Phí gia từ trên xuống dưới đều có ý thức mạnh mẽ về thời gian, trước bảy giờ, Phí Nghi Chu tiên sinh cùng với Hà Kiến Cần tiên sinh đã khởi hành từ Phí trạch khu Nam Tân đến sân bay.Chồng kim chủ đã đi rồi, căn phòng ngủ chính vốn đã rộng rãi thoáng đãng lại càng trở nên trống trải hơn.Ân Tô Tô quấn chăn, nằm trong chăn ấm áp, đảo mắt nhìn xung quanh, cô cảm thấy nơi này bớt cảm giác áp bức của người kia hơn nhưng cũng có chút quạnh quẽ.Thành thật mà nói, không thể thích nghi được.Ngón tay cô vô thức chạm vào nơi anh nằm, nơi đó trở nên lạnh hơn, không để lại dấu vết nhiệt độ cơ thể.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 58

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 58
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...