Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 52

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn dấu chấm hỏi do chồng kim chủ gửi đến, Ân Tô Tô giơ tay ôm trán, trong lòng cô dâng lên một linh cảm chẳng lành.Cảm thấy bất an, cô mím môi, di chuyển đầu ngón tay tới dòng tin nhắn "Em và Phí Nghi Chu không thân chút nào" nhấn giữ hai giây, nhấn vào nút "Thu hồi".Vèo một tiếng, tin nhắn bị nuốt chửng trở lại, thứ duy nhất còn lại trong hộp thoại chỉ là dấu "?" duy nhất của đại thiếu gia.Ân Tô Tô nhanh chóng giải thích một cách lịch sự và vụng về, gõ tin nhắn trả lời: [Trượt tay gửi nhầm tin nhắn, xin làm lơ.]Nhấn nút gửi.Đợi mấy giây, đối phương vẫn không trả lời.Ân Tô Tô cau mày nghi ngờ. Thánh tâm khó dò, cô cũng không đoán được kim chủ ba ba đang nghĩ gì, căn bản không thèm lo lắng nữa, cắt hộp thoại trò chuyện với Phí Nghi Chu, quay lại giao diện trò chuyện của Hướng Vũ Lâm, lần nữa gửi tin nhắn "Em và Phí Nghi Chu không thân chút nào".Tin nhắn đã được gửi thành công, tiền bối đại hoa trả lời sau vài giây: [Ồ ồ ồ, được rồi.]Hướng Vũ Lâm: [Chị tưởng em là bạn tốt của Phạn tổng và Phí tổng [che miệng cười]]Ân Tô Tô nhướng mày.Nhiều nghệ sĩ gia nhập làng giải trí trở thành ngôi sao nhằm mục đích kiếm sống, những nghệ sĩ này không có trình độ học vấn cao, thậm chí chưa đi học được mấy năm, nhưng Hướng Vũ Lâm lại là một trong số ít sinh viên đứng đầu tại một trường đại học danh tiếng trong ngành. Cô ấy tốt nghiệp khoa báo chí của Đại học Giang Tô, năm cuối đại học cô ấy xuất hiện trên CCTV với tư cách là phóng viên thực tập tại một hội nghị nào đó, trở nên nổi tiếng trên mạng vì vẻ ngoài ngọt ngào và thanh tú, được Trần Nhạc Dương phát hiện. Bố già của đầu đề đánh giá cao mỹ nhân đỉnh cao này và đặt nhiều kỳ vọng vào cô, sau ba lần đến mời nói toạc móng heo, cuối cùng cũng thuyết phục được người đẹp này gia nhập ngành và ký hợp đồng với Hoa Nhất.Đúng như quản lý của Ân Tô Tô, Lương Tịnh đã nói, Hướng Vũ Lâm thông minh hơn người, tâm tựa gương sáng, đạo lý đối nhân xử thế cũng rất thông thấu, làm sao cô ấy có thể dễ dàng tin vào hàng loạt lời phủ nhận của Ân Tô Tô. Nhưng đây chính là lợi ích của việc quan hệ với người thông minh, nếu người ngốc nghi ngờ bạn và hỏi sự thật sẽ khiến cả hai bên khó xử và không vui, nhưng người thông minh sẽ không như vậy.Cho dù trong lòng cô ấy có nghi ngờ, cho dù biết bạn đang nói dối, cô ấy có nhìn thấu cũng sẽ không nói toạc.Có thể thấy điều này qua những bức ảnh và bài viết do Hướng Vũ Lâm đăng tải.Có quá nhiều tên tuổi lớn xuất hiện trong buổi ra mắt tối nay, bao gồm CEO của Phí thị, CEO của FEI Phạn Entertainment và ảnh đế Khúc Nhạn Thời... trong số rất nhiều nhân vật, Hướng Vũ Lâm đã cố tình chọn Ân Tô Tô để bày tỏ lời cảm ơn đặc biệt.Ngoài kế hoạch "một mũi tên trúng ba con nhạn" của Trần Nhạc Dương, Ân Tô Tô rất chắc chắn Hướng Vũ Lâm phải có những cân nhắc của riêng mình.Ân Tô Tô đoán Hướng Vũ Lâm không đề cập đến anh em Phí thị đến ủng hộ vì sợ cọ nhiệt Phí gia, sẽ gây ra nhiều bất mãn trong gia tộc hào môn hàng đầu, còn là suy xét đến vụ bê bối của cô và Khúc Nhạn Thời trước kia, lo lắng sẽ gây ra nhiều ý kiến trái chiều không cần thiết nên đã cải trang để bảo vệ cô.Vị sư tỷ này thậm chí còn cẩn thận đến mức trong bức ảnh đăng, Khúc Nhạn Thời, người ngồi cạnh cô, đã được cắt xén sạch sẽ, thậm chí không để lộ vạt áo.Có một "đồng minh" như vậy trong vòng tròn cũng không phải là điều xấu.Nghĩ đến đây, Ân Tô Tô không khỏi khẽ nhếch khóe miệng, trong lòng cô cũng có ấn tượng tốt về Hướng Vũ Lâm, cô đáp lại: [Chị Vũ Lâm, chị bận việc cả đêm cũng mệt rồi, em không làm phiền chị nữa, chị ngủ sớm. Ngủ ngon.]Hướng Vũ Lâm: [Được. Sau này chúng ta là bạn bè, thường xuyên liên lạc nhé Tô Tô. Ngủ ngon.]Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện WeChat khó xử với sư tỷ đại hoa, Ân Tô Tô gần như đã tắm xong, cô đặt điện thoại trong túi chống thấm nước ở bên cạnh, chuẩn bị đứng lên.Ngâm bồn khiến cô kiệt sức, chân lại yếu đến mức không thể phát huy được chút sức lực nào nên cô phải dùng tay đỡ thành bồn tắm rồi mới khó nhọc đứng dậy. Cùng với tiếng nước chảy ào ào, đôi chân trần bước ra khỏi bồn tắm, quấn mình trong chiếc khăn tắm sạch sẽ, bắt đầu chăm sóc da.Phải mất bốn mươi phút để hoàn thành tất cả các chai, lọ và các dụng cụ khác nhau.Ân Tô Tô rất mệt, cô phồng má thở ra, cởi khăn tắm và mặc áo ngủ rồi rời khỏi phòng tắm.Ở trong phòng tắm cả buổi, vừa mở cửa, một luồng không khí trong lành hơi mát ùa vào, sảng khoái và giảm khô rát.Cô buồn ngủ, ngáp một cái rồi đi về phía giường, lúc gần đến nơi, cô ngước mắt lên thì thấy chiếc đèn ngủ bên phải giường lớn đã được bật từ lúc nào, Phí Nghi Chu đang ngồi dựa vào đầu giường với cặp kính trên sống mũi, lặng lẽ rũ mắt đọc sách.Rõ ràng anh đã tắm xong, bộ đồ đen đã được thay bằng áo ngủ màu xám đen, trước trán có vài sợi tóc xõa, hơi che đi lông mày, khiến anh trông đặc biệt tự phụ và lười biếng."..." Ân Tô Tô vừa nhìn thấy con trai cả của nhà họ Phí, cô lập tức nhớ lại tin nhắn vừa gửi nhầm cho anh. Trong lòng cảm thấy sợ hãi, vô thức bước đi chậm hơn, cẩn thận và lén lút tiến về phía trên giường, thầm cầu mong sếp lớn đã quên hết mọi chuyện đừng hỏi tội cô.Kết quả lại khác.Nghe được tiếng bước chân uyển chuyển quen thuộc đến gần, Phí Nghi Chu cũng không rời mắt khỏi trang giấy, không chút để ý nói: "Ban đầu em định gửi tin nhắn đó cho ai?""..." Ân Tô Tô vừa duỗi hai ngón tay thon dài ra, nhéo góc chăn lụa chuẩn bị trèo lên giường, khi nghe thấy âm thanh, đột nhiên hơi cứng người.Cô xấu hổ, do dự mấy giây, mới hắng giọng thành thật trả lời: "Gửi cho Hướng Vũ Lâm, sư tỷ của tôi."Phí Nghi Chu không nói gì, duyên dáng lật trang sách trong tay, vẻ mặt bình tĩnh, không có chút cảm xúc.Ân Tô Tô liếc nhìn sắc mặt của chồng kim chủ, không biết anh hài lòng hay không hài lòng với câu trả lời, sau khi suy nghĩ một lúc, cô ngoan ngoãn nói thêm: "Tối nay anh và Phí Văn Phạn cùng tôi đi xem buổi ra mắt, sư tỷ tôi và tất cả mọi người bên trong... đều khá bất ngờ, cô ấy tò mò về mối quan hệ của tôi và anh, nên mới gửi tin nhắn WeChat để hỏi thăm."Vừa nói xong, Phí Nghi Chu vừa đọc tin liền nheo mắt lại, sau đó nhướng mi, lười biếng nhìn Ân Tô Tô.Cô gái vẫn nửa quỳ trên giường, tay nắm góc chăn, vì vừa tắm xong nên khuôn mặt thanh tú hơi ửng đỏ vì nước nóng, da cổ và cổ tay cũng hồng nhạt. Mái tóc dài đã được gội sạch và sấy khô tám phần, phần trên mềm mại, bồng bềnh nhưng vài sợi ở đuôi vẫn còn ướt, dính vào phần cổ trắng như tuyết.Tóc đen, da trắng như tuyết, hai màu tương phản. Một giọt nước trượt xuống ngọn tóc, lăn qua cần cổ, chảy qua xương quai xanh rồi từ từ chìm xuống dưới cổ áo...Vẻ ngoài này có cái gì đó quyến rũ và lười biếng khó tả, như thể vừa trải qua một trận chiến kịch liệt.Phí Nghi Chu chỉ bình tĩnh nhìn cô, không nói gì.Ân Tô Tô cảm thấy có chút lo lắng không thể giải thích được, sợ anh sẽ phản đối câu trả lời của cô với Hướng Vũ Lâm, cô bất an, ngượng ngùng nhìn anh mà không nói nên lời.Mắt họ khóa chặt nhau trong khoảng năm giây.Sau một khắc, Phí Nghi Chu đóng sách lại, giơ tay tháo kính ra, đặt cuốn sách lên bàn cạnh giường ngủ. Không có nửa chút do dự và mở đầu lời nói, anh vòng cánh tay dài của mình quanh eo cô, ôm vào lòng.Hai người đều mặc áo ngủ bằng lụa, chất liệu nhẹ nhàng, mịn màng, chỉ cách hai lớp áo, cùng với thân mật da thịt không có gì khác biệt.Nhiệt độ cơ thể của Phí Nghi Chu hiện rõ trên ngực cô, khuôn mặt Ân Tô Tô lại bắt đầu nóng lên, cô ngoan ngoãn nằm trong vòng tay người đàn ông, mũi và não cô hoàn toàn bị mùi hương sảng khoái của anh xâm chiếm.Trong lúc ngơ ngác, đột nhiên nảy ra một ý.Anh có mùi thơm thật.Phí Nghi Chu một tay ôm thật chặt Ân Tô Tô, tay kia chậm rãi xoắn vài sợi tóc xõa quanh tai cô, đầu ngón tay của anh như có như không, nhẹ nhàng vặn xoắn d** tai đỏ mọng thanh tú của cô, như đang đùa giỡn, rất tùy ý hỏi: "Cho nên em mới trả lời sư tỷ của em là không thân với anh?"Ân Tô Tô mặc cho anh vân vê cho đến khi đầu ngón tay cô tê dại, kiềm chế nói: "Trước đây chúng ta cũng đã đồng ý không được công khai quan hệ vợ chồng của chúng ta.""Giữa nam và nữ, ngoài vợ chồng còn có nhiều loại quan hệ khác." Giọng điệu của Phí Nghi Chu nhẹ nhàng đến mức khó phân biệt vui buồn, "Sao không nói anh là bạn của em?"Cánh tay anh đặt ngang eo cô, gần anh đến mức đặt cánh tay ở đó trông thật kỳ lạ, nên cô chỉ có thể trèo lên ôm lấy cổ anh.Ân Tô Tô ôm anh như một con gấu túi, ngập ngừng ngước mắt lên nói: "Có thể nói là bạn bè. Nhưng mà, anh không hiểu vị sư tỷ đó của tôi. Cô ấy rất thông minh, nói năng mơ hồ sẽ chỉ khiến cô ấy có thêm nhiều suy đoán. Đó là lý do tại sao chị Lương yêu cầu tôi trả lời đơn giản nhất có thể."Phí Nghi Chu rũ mắt xuống, dùng ánh mắt đen tối nhìn cô, nhướng mày: "Quản lý của em chỉ em nói như vậy?""Đúng vậy." Ân Tô Tô gật đầu trong tiềm thức. Vừa gật đầu cô chợt nhận ra điều gì đó, thầm nói không xong, nên vội vàng nói: "Chị Lương yêu cầu tôi trả lời như vậy chỉ để tránh rắc rối không cần thiết, anh đừng giận chị Lương."Nghe vậy, Phí Nghi Chu dùng tay nhẹ vỗ vào mông cô, cười khẩy: "Giận chó đánh mèo chuyện chỉ lớn như hạt vừng đậu xanh, anh trong mắt vợ anh hóa ra là người điên."Gò má Ân Tô Tô càng đỏ hơn, cô im lặng một lúc, không khỏi thấp giọng tranh luận: "Để tôi nói rõ trước, tôi chưa bao giờ nghĩ anh là người điên, tôi chỉ nghĩ anh hơi nhỏ mọn."Nghe cô nói xong, Phí Nghi Chu hơi nhướng mày, nhìn chằm chằm vào cô, chậm rãi quấn tóc cô quanh đầu ngón trỏ của anh, lặng lẽ chờ đợi.Ân Tô Tô biết đại thiếu gia đang chờ giải thích nên ho hai tiếng, không tự nhiên nói tiếp: "Ừm thì, ví dụ như tối nay, tôi chỉ nói chuyện với tiền bối bên cạnh một lúc rồi mỉm cười với anh ấy, anh vậy mà tức giận."Giọng nói của cô mềm mại tự nhiên, khi nói chuyện không cần phải kiềm chế, chỉ cần thêm một chút ấm ức cũng đủ khiến người ta phải lòng. Phí Nghi Chu nhìn gò má đỏ bừng của cô, đôi mắt sáng ngời, miệng hổ quặp vào cằm cô, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên một chút.Anh nhẹ nhàng nói: "Ấm ức?"Cô không phải kẻ ngốc, tất nhiên biết anh đang ám chỉ điều gì nên cảm thấy nóng bừng, cắn môi, đỏ mặt nhìn anh, không nói gì.Giọng điệu của Phí Nghi Chu rất bình tĩnh, phong thái thoải mái và tao nhã: "Nhưng anh thấy em sung sướng vô cùng.""..." Ân Tô Tô vô cùng ngượng ngùng, cũng thực sự xấu hổ. Không ngờ một người cao thượng và không bị vấy bẩn như vậy lại có thể nói những lời th* t*c lộ liễu như thế. Một khi mở miệng liền không hề có điểm dừng.Cô sợ anh tiếp tục nói ra điều gì đó gây sốc nên vội lấy tay bịt miệng anh lại, lườm anh rồi nhỏ giọng nói: "Không được nói bậy!"Anh bị cô bịt miệng, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt đó lúc này không có d*c v*ng nên có màu nâu nhạt bình thường nhất của anh, không có tạp chất, lạnh lẽo và tĩnh lặng, giống như dòng suối trong rừng có lá mùa thu bồng bềnh.Ân Tô Tô hơi giật mình.Lúc đầu cô không nhận ra, nhưng cuối cùng khi nhận ra, tai cô như bốc cháy ---- anh đang... hôn vào lòng bàn tay cô.Đôi môi mỏng nhẹ nhàng mân mê, thỉnh thoảng còn có chút mềm mại, chính là đầu lưỡi của anh.Đôi mắt anh khóa chặt vào cô, môi và lưỡi hôn lên tay cô, dưới mí mắt của Ân Tô Tô, màu mắt anh dần dần sẫm lại và sâu đến mức mà mắt thường có thể nhìn thấy được, cuối cùng biến thành vực thẳm không đáy, mê hoặc cô rơi vào thế giới đó."...." Chỉ trong vài giây, Ân Tô Tô đột nhiên tỉnh táo lại, nhanh chóng rút tay về.Sắc đỏ trên mặt cô đã lan đến tận gáy, tức giận chỉ chiếm 30%, hơn nữa là xấu hổ, cô không biết phải nói gì, phải mất một lúc mới khó tin nói: "... Anh là chó à, sao lại hôn tay người khác, không thấy bẩn sao?"Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Chỉ là lòng bàn tay của em thôi, trên người em còn có chỗ nào anh chưa hôn."Ân Tô Tô: "..."Chưa bao giờ nhìn thấy một người vô liêm sỉ như vậy, Ân Tô Tô bị sốc, mặt đỏ bừng, đôi mắt mở to, nghẹn ngào đến không nói nên lời.Phí Nghi Chu nhàn nhã nhìn cô một lát, đột nhiên nhếch môi cười nhẹ. Sau đó anh ôm cô nằm trở lại giường, xoay người sang một bên, ôm chặt cô vào lòng rồi nhắm mắt lại.Ân Tô Tô bị anh trói chặt, dù muốn cũng không thể cử động, cô không khỏi cau mày, cố gắng giơ tay đẩy nhẹ anh, nhẹ nhàng nói: "Anh có thể thả tôi ra không, hoặc là... thả lỏng một chút. Anh ôm tôi chặt quá, tôi có chút thở không nổi."Phí Nghi Chu nghe vậy cũng không mở mắt, thả lỏng cánh tay một chút, chỉnh lại tư thế thoải mái hơn cho cô, môi nhẹ nhàng hôn lên trán cô, tiếp tục ngủ.Căn phòng yên tĩnh.Một lúc sau, có chuyện gì đó xảy ra với cơ thể mảnh khảnh trong lòng anh, cứ vặn vẹo như một đứa trẻ.Phí Nghi Chu vốn đã phải nhẫn nhịn vất vả, sự tập trung của anh gần như sắp sụp đổ, cô vặn vẹo hết lần này đến lần khác khiến anh tức lắm.Anh mở mắt, xoay người ôm lấy hai cổ tay mảnh khảnh của cô, đè cô xuống dưới người mình, áp sát vào cô, khàn giọng nói: "Đêm nay có phải em không muốn ngủ không. Rốt cuộc còn muốn cọ anh thế nào nữa?""Không phải..." Ân Tô Tô xấu hổ nói, tim cô đập như sấm, "Người anh hơi nóng, chúng ta dựa gần như vậy, tôi cũng rất nóng."Phí Nghi Chu nhìn cô chằm chằm từ trên cao, môi mỏng mím chặt thành một đường.Nói người anh nóng, dựa quá gần, cô nóng đến mức khó ngủ.Ý là gì?Súng thật đạn thật anh làm không được, ăn cũng là càng ăn càng đói, giờ ôm cũng không cho?Phí Nghi Chu nhất thời không biết trả lời thế nào. Anh nhìn cô một lúc, rồi cuối cùng nhìn sang một bên, thở ra một hơi thật sâu kiểm soát rồi lại nằm xuống bên cạnh cô.Tim Ân Tô Tô vẫn đập loạn xạ, cô thận trọng quay đầu nhìn sang một bên.Người con cả tao nhã nằm ngửa, nhắm mắt lại, mặt mày lạnh lùng như tranh vẽ, bình tĩnh nói: "Ngủ đi, anh không ôm em nữa.""... Ồ, được." Ân Tô Tô bình tĩnh gật đầu, "Ngủ ngon."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...