Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203"Bố mẹ em đều ở quê, trong nhà đông anh chị em. Khi cậu cả em còn trẻ là bí thư đảng ủy trong thôn, khá có uy tín ở vùng xung quanh, ở quê gặp phải vấn đề gì hay xảy ra mâu thuẫn gì, đều sẽ nhờ cậu em chủ trì công đạo."Đi trên con đường đất khô cằn dẫn đến nhà cậu cả cô, Ân Tô Tô và Phí Nghi Chu sóng vai nhau trò chuyện.Sau khi Ân Tô Tô nói xong, trên mặt Phí Nghi Chu hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, nhẹ nhàng nói: "Cho nên, cậu cả em cũng là một người rất đức độ và đáng kính.""Đúng vậy, hơn nữa cậu cả rất tốt với em. Mảnh đất này của tụi em không thể trồng được bất kỳ loại cây trồng có giá trị nào, phần lớn là ngô và khoai tây. Khi còn nhỏ em rất thích mì khoai tây, gia đình cậu cả thường thu hoạch một túi lớn chứa đầy khoai tây trên đồng đem cho gia đình em." Ân Tô Tô liếc nhìn anh, mỉm cười với anh, một lát lại thỉnh thoảng thở dài, "Nhưng đó đã là chuyện nhiều năm trước. Cậu cả em năm nay bước sang tuổi 80, năm ngoái được chẩn đoán mắc bệnh, sức khỏe vẫn luôn rất yếu."Phí Nghi Chu hỏi: "Bệnh gì?""Giãn phế quản." Ân Tô Tô trả lời. Trong mắt cô hiện lên một tia buồn bã không thể nhận ra, thương cảm nói: "Mẹ em đã đưa cậu đến nhiều bệnh viện lớn, giải thích theo kỹ thuật y tế hiện nay, bệnh giãn phế quản không thể chữa khỏi. Nói cách khác, không có thuốc chữa."Phí Nghi Chu trầm mặc mấy giây, giọng điệu vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn, dịu dàng nói: "Anh có quen một số bạn bè là bác sĩ, họ đều rất thành công trong lĩnh vực liên quan. Đến lúc đó anh sẽ nhờ họ hội chẩn cho cậu cả, xem có thể nghĩ ra phương án chữa trị hay không."Sau khi nghe, mắt Ân Tô Tô đột nhiên sáng lên, ngạc nhiên nói: "Thật sao? Vậy tốt quá, cảm ơn anh!"Phí Nghi Chu hơi nhếch môi, "Cậu của em không phải là cậu của anh sao? Kính lão đắc thọ là chuyện đương nhiên, không đáng nhắc tới."Nghe vậy, Ân Tô Tô không khỏi cảm động, khi cô đang định nói tiếp điều gì đó thì một giọng nói từ phía trước cách đó không xa truyền đến, ngạc nhiên hô lên bằng tiếng địa phương Lan Hạ: "Ôi! Đến rồi đến rồi! Bé Đản Tô Tô!"Ân Tô Tô sửng sốt, quay đầu nhìn xung quanh thì thấy một bà lão đeo tạp dề vải thô một mảnh xuất hiện ở cuối con đường, ăn mặc đơn giản, trên mặt nở nụ cười, vẫy tay về phía cô, khuôn mặt đầy nếp nhăn hơi gầy, nước da lúa mì. Do đã lớn tuổi nên cuối mí mắt của bà lão đã sụp xuống nhưng đôi mắt vẫn rất có thần, chất chứa những câu chuyện về hàng chục năm đổi thay trên cao nguyên hoàng thổ này.Ân Tô Tô nhận ra đối phương, lập tức vui vẻ vẫy tay và gọi, cũng bằng tiếng địa phương: "Mợ ạ!"Gọi xong, Ân Tô Tô hưng phấn chạy tới, nắm lấy đôi bàn tay già nua nhưng ấm áp của mợ cả, cười nói: "Mợ, thời tiết quá cóng (lạnh) lại không có nắng, sao mợ lại ra ngoài? Đợi tụi cháu ở trước nhà là được mà.""Muốn gặp cháu càng sớm càng tốt." Mợ cả nhìn kỹ khuôn mặt của Ân Tô Tô, hiền từ tốt bụng, tràn đầy tình yêu thương và tình cảm, "Đã lâu không gặp bé Đản Tô Tô của chúng ta, càng lớn càng xinh đẹp! Công việc ở thủ đô có thuận lợi không cháu? Có mệt không?"Nơi nhỏ bé có rất ít thông tin, mọi thông tin đều bị tụt lại phía sau, người thân ở quê nhà chỉ biết Ân Tô Tô làm việc ở thủ đô và là một ngôi sao nhỏ đóng phim, nhưng họ không biết hoàn cảnh cụ thể hơn của cô.Nghe lời quan tâm chân thành của mợ cả, mũi Ân Tô Tô lập tức trở nên chua chát.Mảnh đất đã sinh ra cô này, bất cứ khi nào trở về luôn khiến cô cảm thấy thân thiết và ấm áp vô cùng."Thuận lợi ạ, cháu không mệt, mọi thứ đều ổn." Đôi mắt cô có chút ươn ướt, có chút nghẹn ngào trả lời. Trả lời xong, dừng lại một chút rồi nói: "Mợ và cậu thì sao ạ? Sức khỏe vẫn tốt chứ ạ?""Đều ổn." Mợ cả đáp lại, sau đó đảo mắt, chú ý đến chàng trai cao lớn bên cạnh cháu gái mình.Ánh mắt rơi vào Phí Nghi Chu, thoạt nhìn cảm thấy kinh ngạc và xa lạ, vô thức nhìn chàng trai trẻ từ đầu đến chân, sau đó buông tay Ân Tô Tô ra, bước về phía trước, mỉm cười, có chút khẩn trương hỏi: "Đây là bạn trai của Tô Tô phải không?"Mợ cả đã già, quanh năm sống ở nông thôn, không nói được tiếng phổ thông, nhưng Phí Nghi Chu hiểu được câu tiếng địa phương này, mỉm cười dịu dàng đưa tay phải ra: "Cháu chào mợ, cháu là Phí Nghi Chu, mợ cứ gọi cháu Tiểu Phí là được."Trưởng tử nhà họ Phí khí chất cao ngạo, hào quang xung quanh cũng lạnh lùng cường đại, mợ cả nhà họ Ân sống trên đời gần tám mươi năm, chưa từng thấy qua người cao quý như vậy. Nhìn thấy chàng trai đưa tay phải về phía mình, bà vô thức cúi đầu nhìn.Anh là một người đàn ông cao thượng, đôi bàn tay đẹp đẽ và thanh tú đến mức không thể tả được, mợ cả nhìn chằm chằm vào các đốt ngón tay của Phí Nghi Chu, cảm thấy hiếm lạ và bất an, bà xoa tay vào tạp dề hai lần như phản xạ, đưa tay ra sau lưng, rụt rè nói: "Tay mợ vừa mới nấu cơm xong, bẩn lắm, bắt tay với mợ sẽ làm bẩn tay cháu mất."Phí Nghi Chu hơi cụp mắt xuống, nhìn bàn tay thô ráp của mợ cả giấu ở bên cạnh, mỉm cười đưa tay ra nắm lấy.Mợ cả đột nhiên giật mình."Mợ ơi, từ nay chúng ta đều là một nhà." Trên mặt Phí Nghi Chu nở nụ cười nhẹ, ngón tay như đốt ngón tay nắm chặt bàn tay phải nhăn nheo và nứt nẻ của mợ, "Mợ đừng khách sáo như vậy."Đương nhiên, con trai cả không biết khi Trương Tú Thanh mang tin tức về Lan Hạ rằng anh sẽ đến cầu hôn, các trưởng bối của nhà họ Ân và nhà họ Trương thực sự có chút không yên lòng.Như mọi người đã biết, thủ đô là một thành phố thịnh vượng và phát triển, nhưng Lan Hạ lại là một thị trấn nhỏ lạc hậu ở phía Tây Bắc. Thực tế ở Lan Hạ có rất nhiều dâu và rể đến từ những nơi khác, tuy nhiên, khi những chàng trai và cô gái từ các thành phố lớn đó lần đầu tiên cùng bạn đời trở về quê hương, họ hầu như luôn bị sốc trước sự nghèo đói tiêu điều ở đây, sau đó cảm thấy chán ghét.Một số bạn trẻ ở các thành phố lớn nói về quê thăm họ hàng nhưng thực chất chỉ muốn ngồi trước cửa, có người sợ lò gạch không ổn định sẽ sập, có người không thích đồ ăn thô không muốn ăn, thậm chí có người còn không muốn vào nhà.Mợ cả thực sự không ngờ rằng một chàng trai trẻ đến từ thành phố lớn này lại dễ gần và bình dị như vậy.Sau cái bắt tay này, trái tim của mợ cả vốn đã thắt chặt mấy ngày nay cuối cùng lại rơi vào trong bụng, ấn tượng của bà đối với chàng trai trẻ này trong nháy mắt trở nên rất tốt, bà lập tức cười nói: "Đúng đúng đúng, người một nhà, người một nhà. Nào, vào trong đi."Trương Tú Thanh và Ân Tự Cường đi theo bọn trẻ, một tay mợ giữ Ân Tô Tô, tay kia giữ Phí Nghi Chu, dẫn họ qua cổng.Ngôi nhà của cậu cả gồm có bốn gian hang, một bếp, một phòng khách và hai phòng ngủ, có tường gạch bao quanh và một con chó lớn màu vàng được buộc bên cạnh cánh cửa sắt lớn màu đỏ tươi vui.Thấy có người lạ vào nhà, con chó vàng nhe răng định sủa nhưng bị chủ nhân liếc nhìn dọa sợ, chán nản cụp đuôi quay về tổ.Phí Nghi Chu ngước mắt nhìn quanh nhà, sàn nhà bên trong được làm bằng xi măng, sạch sẽ, không có một vết bẩn, ngay cả một chiếc lá rơi cũng không tìm thấy.Nhà của cậu cả chắc là chưa có nước máy. Phía bên trái sân có một cái xô trắng to lớn, phía dưới có lắp một vòi nước. Ngoài ra còn có một cái chậu lớn trên mặt đất đối diện với vòi, có lẽ dùng để rửa tay hoặc lau chùi các vật dụng khác.Mấy cậu dì đã tụ tập ở nhà cậu cả, có người đang trò chuyện ở phòng khách, có người đang bận rộn trong bếp chờ cháu rể mới về.Trong bếp, củi đang cháy trong hố bếp, sườn được hầm trong nồi sắt lớn, hơi nước bốc lên nghi ngút, hương thơm tràn ngập trong không khí.Dì ba đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ chất củi vào lỗ, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn mợ hai, lo lắng nói: "Chị dâu, chị nói xem tiểu Phí từ Bắc Kinh tới kia liệu có chê nơi thâm sơn cùng cốc này của chúng ta không?""Ai biết được." Mợ hai thở dài, có chút lo lắng, "Chỉ có thể đợi người tới rồi xem tình huống."Trong khi hai người đang trò chuyện, trong sân mợ cả cũng dẫn Ân Tô Tô và Phí Nghi Chu vào phòng khách, một tiếng động vang lên xa xa. Khi mợ hai và dì ba nghe thấy tiếng động, họ nhanh chóng đặt củi và các thứ khác xuống, đứng dậy múc nước, rửa tay rồi đi ra ngoài.Các cậu dì của nhà họ Trương đều là những người nông thôn chăm chỉ, chất phác, khi nhìn thấy cháu rể tương lai này, ai cũng có chút bất an, đều bất giác đứng dậy, trên môi nở nụ cười.Ân Tô Tô giới thiệu ngắn gọn với các trưởng bối.Sau đó Phí Nghi Chu nhếch khóe miệng, bắt tay từng trưởng bối, chào hỏi rồi đưa quà cho từng nhà đã chuẩn bị trước.Mọi người ngồi trong phòng khách, hoà thuận vui vẻ.Cậu cả chống nạng nhìn thấy chàng trai trẻ này tuấn tú bất phàm như vậy, không khỏi thầm khen, nhìn thấy vậy, mỉm cười nói: "Tiểu Phí, chúng ta không ai có thể nói được tiếng phổ thông, tiếng địa phương Lan Hạ của chúng ta có thể hơi khó hiểu, có câu nào không hiểu cháu cứ nói, có được không?""Thật ra vẫn ổn ạ." Phí Nghi Chu ngồi ở bên cạnh cậu cả, mỉm cười với ông cụ, "Cậu cả yên tâm, nếu có gì không hiểu, cháu sẽ nhờ bé Đản dịch."Ân Tô Tô bên cạnh: "..."Anh gọi cô là gì cơ? Bé Đản?Một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán Ân Tô Tô trượt xuống, cô không nói nên lời liếc nhìn Phí Nghi Chu, không khỏi đưa tay lên đặt lên trán.Cả nhà đang trò chuyện rôm rả với cháu gái và cháu rể từ Bắc Kinh về, không lâu sau, dì ba từ trong bếp bưng ra một cái nồi sắt to tướng, đặt lên bàn ăn, quay lại nói với mọi người: "Ăn thôi! Chuẩn bị ăn cơm!"Ân Tô Tô liếc nhìn về phía bàn ăn, sau khi nhìn rõ đồ ăn trên bàn, cô cảm thấy bất an, đưa tay ra, lặng lẽ kéo cổ tay áo vest người đàn ông bên cạnh.Phí Nghi Chu cảm nhận được lực kéo nhẹ nhàng yếu ớt, nghiêng đầu nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy?""Hôm nay bữa trưa có mì tự làm và sườn kho." Ân Tô Tô thấp giọng nói: "Em sợ anh ăn không quen.""Từ nhỏ anh chưa bao giờ kén chọn đồ ăn." Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Không đâu.""Không phải nói anh kén chọn đồ ăn..." Ân Tô Tô rõ ràng là xấu hổ, giọng nói có chút bất giác trầm xuống, "Ở quê bọn em, việc ăn uống không chú trọng như ở thủ đô.""Nhập gia tùy tục, không sao." Phí Nghi Chu nói.Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập.Mọi người trong phòng đều giật mình, vô thức quay đầu nhìn về phía cửa.Nhìn thấy một người đàn ông cao gầy đang ở ngoài cửa, khoảng chừng ba mươi tuổi, đeo một cặp kính dày gọng đen, khuôn mặt nhọn, không biết có phải do cận thị quá cao hay tròng kính quá dày mà mắt anh ta trông như cặp đậu xanh. Mặc áo sơ mi trắng ố vàng, tóc được chải theo kiểu 28 lỗi thời, vừa vào cửa liền dụi dụi mũi nhìn xung quanh.Ân Tô Tô khẽ cau mày, thoạt nhìn cô thấy người đàn ông này trông quen quen, nhưng nhất thời cô không nhận ra anh ta là ai.Đột nhiên, vẻ mặt cậu cả nghiêm túc mắng: "Anh tới đây làm gì?""Yo, nhiều người như vậy." Người đàn ông cao gầy chậm rãi đi vào nhà nhìn xung quanh, nhìn thấy Ân Tô Tô, anh ta giật mình, kinh ngạc hỏi: "Bé Đản? Em về khi nào thế?"

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...