Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Trong phòng ngủ, màn đêm lặng lẽ tràn ngập.Khi Phí Nghi Chu nói xong, trái tim Ân Tô Tô run lên, phản ứng đầu tiên của cô là mình đã nghe nhầm.Cô chớp mắt trong bóng tối, quay lại nhìn người bên cạnh. Đêm tối đến nỗi nhìn đâu cô cũng không thấy vẻ mặt của anh, chỉ có thể nhìn thấy đường nét mơ hồ góc cạnh và lạnh lùng."Ngại quá có lẽ tôi nghe không rõ." Ân Tô Tô ngập ngừng mở miệng, trong giọng nói mang ý thăm dò rất nhiều, trầm thấp dịu dàng, vô cớ trêu chọc lòng người, "Anh nói gì vậy?"Phí Nghi Chu quay đầu lại. Đôi mắt trong veo của cô được bao phủ bởi một lớp sương nước, trong suốt và sáng ngời, giống như một cặp sao lấp lánh trong đêm tối.Anh nhìn cô một lúc, bình tĩnh lặp lại: "Tôi nói, em không ngủ được thì có thể lại đây ôm tôi."Ân Tô Tô giật mình, không hiểu tư duy logic của sếp này lắm, bối rối hỏi: "Chẳng lẽ tôi ôm anh là có thể ngủ được sao?"Phí Nghi Chu bình tĩnh nói: "Em không ngủ được là vì căng thẳng, tôi có thể ôm em, dỗ em ngủ.""..." Ân Tô Tô nghẹn lời, hai đám mây đỏ đột nhiên bay lên má cô, cô đưa tay ra khỏi giường gần như theo phản xạ có điều kiện, vẫy tay từ chối: "Không cần, cảm ơn lòng tốt của anh. Tôi cảm thấy vẫn là mỗi người chúng ta thân ai nấy ngủ thì tốt hơn. Ngủ ngon."Đôi khi thực sự thấy logic của Phí Nghi Chu thật cảm động.Thủ phạm khiến cô căng thẳng và mất ngủ không phải là đại thiếu gia ngọc thụ lâm phong đây sao? Để anh dỗ cô ngủ, đây là một đề nghị vô nhân tính và điên rồ, nhất quyết tra tấn tinh thần cô không cho cô ngủ đúng không?Tai Ân Tô Tô nóng bừng, nhịp tim đập dồn dập, tâm trạng vô cùng hỗn loạn, trong lòng vừa chửi thầm, vừa quay người lại đưa lưng về phía người đàn ông bên cạnh.Tíc tắc, tíc tắc, kim giây của chiếc đồng hồ trượt đi vài bước.Toàn bộ thế giới đen tối vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Ân Tô Tô thậm chí có thể nghe rõ tiếng thở nông của Phí Nghi Chu bên cạnh.Suy cho cùng, cô là một cô gái trẻ trung sôi nổi, ban ngày cố gắng hòa nhập với thế giới của người trưởng thành, luôn nhắc nhở bản thân phải cẩn thận trong lời nói và việc làm, nhưng đến đêm, con nai nghịch ngợm trong lòng cô lại rời khỏi cương, tự do lao ra ngoài vui chơi mà không hề đắn đo.Ân Tô Tô nhìn chằm chằm vào bức tranh một bên đầu giường, không biết tại sao, nhưng cô bắt đầu đếm hơi thở của Phí Nghi Chu.Hít vào thở ra. Một lần.Hít vào thở ra. Hai lần......Sau khi đếm hàng chục lần như vậy một cách thích thú, đôi mắt sáng của Ân Tô Tô khẽ lóe lên, cô có một phát hiện mới lạ: Hơi thở của anh đều đều và nhẹ nhàng, chậm hơn một chút so với người bình thường.Ân Tô Tô cảm thấy rất kỳ lạ, hưng phấn đến không ngủ được, cuối cùng không nhịn được trằn trọc trên giường, quay đầu lại nhìn về phía sau, thấp giọng hỏi: "Anh ngủ rồi à?"Phí Nghi Chu nhắm mắt lười biếng đáp: "Vẫn chưa.""Tôi vừa đếm, hơi thở của anh chậm hơn tôi vài nhịp." Ân Tô Tô dừng lại, ngạc nhiên từ tận đáy lòng, "Thể chất của anh thật thần kỳ."Nghe vậy, Phí Nghi Chu dừng lại một chút, sau đó mở mí mắt nhìn về phía phát ra giọng nói ngọt ngào bên tai.Đôi mắt của cô thực sự rất sáng, giống như những ngôi sao và những viên đá quý, đính trên khuôn mặt trắng như tuyết cỡ lòng bàn tay của cô. Lúc này, đôi mắt sáng ngời đó đang nhìn anh, giống như Columbus khám phá ra đại lục mới, không giấu được sự phấn khích, giống như đứa trẻ lần đầu tiên đến thăm nhà máy sô cô la, ánh mắt và khuôn mặt đều lóe lên ngạc nhiên, vui vẻ chia sẻ trải nghiệm của mình với bạn bè.Phí Nghi Chu bình tĩnh nhìn Ân Tô Tô, trong một khoảnh khắc nào đó, một cảm giác tội lỗi kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng anh.Anh đã vô số lần mơ ước được ôm hôn cô, giao triền với cô cho đến chết.Cách đây không lâu, anh đã hôn cô.Bây giờ anh đã trải nghiệm cảm giác hôn cô, sự tò mò, khám phá, khao khát và mơ ước của anh đối với cô không còn có thể dừng lại ở đôi môi mềm mại và đầy đặn đó nữa.Cho nên chỉ có Phí Nghi Chu mới biết, hiện tại ngủ chung với Ân Tô Tô, mắt nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp cùng thân hình của cô, tai nghe được giọng nói du dương mềm mại của cô, mũi ngửi thấy hương thơm ngọt ngào sảng khoái của cô, anh phải tiêu tốn hết tự chủ mới có thể kiềm chế bản thân không chạm vào cô.Nhưng cô ở gần như vậy, rõ ràng anh có thể đưa tay ra kéo cô lại, l*t tr*n cô tiến vào."Có lẽ là do tôi luôn có thói quen tập thể dục."Khi Phí Nghi Chu nói lời này, thân thể của anh theo bản năng đã hướng về phía cô, một cánh tay dài chậm rãi đặt ở dưới cổ, vẻ lạnh lùng xa cách giữa hai lông mày của anh dần dần biến mất, tăng thêm một chút lười biếng, "Dung tích phổi tương đối lớn, tần suất hơi thở sẽ thấp hơn một chút."Ân Tô Tô nghe xong phản ứng lại.Cũng đúng.Các vận động viên có dung tích phổi rất lớn do tập luyện nhiều năm, nhịp thở của họ đương nhiên chậm hơn so với người bình thường.Vừa rồi Phí Nghi Chu tắm rửa xong đi ra, dáng người kia, chậc chậc, quả thực không tầm thường, có thể nhìn ra anh đã luyện tập quanh năm.Ân Tô Tô nhìn Phí Nghi Chu, sau đó bất chợt tiến lại gần, hỏi: "Vậy hơi thở của anh chậm hơn người bình thường, nhịp tim có phải cũng chậm hơn người bình thường không?""Theo lý thì như vậy." Phí Nghi Chu trầm mặc, sau đó thản nhiên nói: "Có muốn dựa sát nghe chút không?""Không cần đâu." Ân Tô Tô sặc nước bọt, đỏ mặt hai giây mới lại tò mò hỏi: "Tại sao những người thường xuyên tập thể dục ở cường độ cao lại có nhịp tim chậm hơn người bình thường?"Phí Nghi Chu nghe được lời này, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ thích thú. Vào đêm tân hôn đầu tiên của họ, anh đã chống lại việc không chạm vào cô, gần như phát điên, còn cô thì ở đây đầy tò mò và h*m m**n tìm hiểu, yêu cầu anh phổ cập thông tin trau dồi kiến thức.Phí Nghi Chu hoài nghi cô cố ý.Nhưng anh vẫn trả lời một cách tự nhiên: "Bởi vì người tập thể dục quanh năm có cơ tim mạnh mẽ, thể tích tâm thất lớn, khả năng điều hòa thần kinh của tim mạnh mẽ, khả năng sử dụng oxy và chuyển hóa năng lượng cao, tất cả điều này làm giảm bớt gánh nặng cho tim và nhịp tim.""À, tôi hiểu rồi." Ân Tô Tô đột nhiên hiểu ra, sau đó cô cảm thấy từ đáy lòng có chút ngưỡng mộ, khen ngợi anh: "Anh có một kho kiến ​​thức thật phong phú.""Quá khen." Phí Nghi Chu bình tĩnh đáp: "Đọc nhiều mấy cuốn sách thôi.""Dáng người của anh cũng rất man." Ân Tô Tô nhân tiện khen nhiều hơn một chút. Dù sao cô cũng biết rất rõ việc nịnh nọt kim chủ ba ba sẽ không có hại gì, "Có thể thấy bình thường rất có tính tự giác.""Cảm ơn." Phí Nghi Chu tiếp nhận hết thảy lời khen của cô, bình tĩnh đáp lại.Một lúc sau, anh thấy mắt cô vẫn sáng, không hề có dấu hiệu buồn ngủ nên cúi đầu lại gần cô."Đêm không nhắm mắt ngủ, tinh thần tốt vậy sao." Anh nói, thanh âm có chút khàn khàn, giống như một tia lửa chưa cháy.Khi hai mắt nhìn nhau ở khoảng cách gần như vậy, Ân Tô Tô hơi giật mình, không còn xa lạ nhìn thấy làn sương mù dày đặc trong mắt anh.Tim cô đột nhiên lỡ nhịp, đại não căng ra lại phát ra hồi chuông báo động, nhận ra có điều gì đó không ổn.Không có cách nào, Ân Tô Tô chỉ có thể thành thật giải thích: "Không phải tinh thần tôi tốt, là vì đây là lần đầu tiên tôi ngủ chung giường với người khác giới nên tôi khá căng thẳng. Thực sự không thể ngủ được."Phí Nghi Chu nghe vậy trầm mặc hai giây, sau đó đáp lại cô: "Thật trùng hợp."Ân Tô Tô bối rối: "Trùng hợp gì cơ?"Người con cả bình tĩnh nói: "Đây cũng là lần đầu tiên tôi ngủ chung giường với người khác giới, cũng hơi căng thẳng, không ngủ được."Nghe những lời này, lời cảnh báo của Lương Tịnh ngay lập tức vang lên trong tâm trí Ân Tô Tô - anh ta khẳng định đang thiết lập mình là một vị chiến thần thuần khiết trong tình yêu, muốn đánh cắp trái tim em, hoàn toàn chinh phục trái tim em, làm cho em yêu anh ta bằng cả trái tim, yêu đến chết đi sống lại.Nghĩ đến đây, Ân Tô Tô không khỏi nheo mắt thật sâu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng và trang nghiêm của Phí Nghi Chu, trong lòng nói: Anh thật giỏi giả vờ ngây thơ.Nhưng, sếp thích giả vờ thì cứ giả vờ đi. Mỗi người đều có tham vọng của riêng mình.Anh thích giả vờ là chuyện của anh, không vạch trần là do cô có phẩm chất.Ân Tô Tô không thắc mắc lời nói của Phí Nghi Chu, cũng không tỏ ra nghi ngờ hay khinh thường. Cô chỉ cong môi về phía anh một cách dịu dàng, nữ tính và đoan trang, cười nói: "Anh đừng lo, chỉ cần anh cho tôi chút thời gian, chúng ta cùng ngủ chung thêm vài lần nữa, tôi nhất định sẽ từ từ quen thôi."Phí Nghi Chu rũ mi nhìn cô, hỏi: "Vậy bây giờ em có ngủ hay không?"Ân Tô Tô chớp đôi mắt to hai lần, nghiêm túc tiến lại gần anh vài centimet, thì thầm: "Còn tùy anh có làm hay không.""..." Phí Nghi Chu nhìn cô chằm chằm, nhướng mày.Sau đó, anh nhìn thấy cô gái mặt đỏ bừng hít vào thở ra một hơi thật sâu, như thể đã hạ quyết tâm, giơ hai bàn tay trắng nõn thanh tú ra, ra hiệu dưới mắt anh, vỗ bạch bạch bạch ba lần, giả vờ như lão luyện nói: "Chính là cái này. Hiểu chưa?""..." Lông mày Phí Nghi Chu nhướng cao hơn nửa tấc."Anh cứ bám lấy tôi như thế này, không có lời chắc chắn, tôi rất sợ." Ân Tô Tô nhìn anh, giọng điệu có vẻ nghiêm túc, "Ai biết được đợi tôi ngủ nửa chừng, anh có thể đột nhiên......"Từ "thú tính quá độ" đã lăn đến miệng cô, một lúc sau liền nuốt lại. Ân Tô Tô dừng lại một lúc, nuốt nước bọt, thay đổi lời nói một cách rất hợp lý: "Có thể đột nhiên tâm huyết dâng trào, muốn luật bất thành văn với tôi thì sao."Phí Nghi Chu nhìn thẳng cô gái bên cạnh, rõ ràng còn trẻ rõ ràng ngây ngô, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng lại nhất quyết giả làm tay già đời, trong mắt anh không có chút kiêu ngạo hay phản cảm nào cả, chỉ có đáng yêu.Hay nói chính xác hơn.Cho dù cô có tỏ ra kiêu căng thì anh cũng chỉ thấy cô ngoan ngoãn.Anh cảm thấy khá thú vị nên tiến lại gần cô, những ngón tay dài quấn quanh sợi tóc đen mềm mại của cô hai lần rồi chậm rãi nghịch nghịch. Chậm rãi nói: "Lời em nói không chính xác, chúng ta là vợ chồng, việc em và tôi làm không phải gọi là luật bất thành văn, nói một cách thông tục thì có thể gọi là động phòng, nói một cách nghệ thuật thì gọi là 'vân hoan vũ hợp'."Ân Tô Tô nín thinh, nghĩ thầm dù sao ý nghĩa không phải giống nhau sao."Trong ngành này chúng tôi đã quen nói như vậy, anh hiểu là được." Ân Tô Tô dừng lại một chút, sau đó ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn và thay đổi lời nói: "Vậy xin hỏi, tối nay anh có muốn cùng tôi... động phòng không?"Hai mắt Phí Nghi Chu như sương, môi nhẹ nhàng nhích gần đến đôi môi hồng hào của cô, cách nửa ngón tay liền dừng lại, lười biếng hỏi cô: "Vậy em nghĩ thế nào?"Ân Tô Tô vừa hít một hơi, hơi thở trong trẻo của anh đã len vào mũi và phổi cô, cảm thấy bối rối, đỏ mặt, muốn trốn tránh nhưng biết mình không còn tư cách gì để trốn. Cô chỉ có thể tự nhủ ép mình bình tĩnh rằng "Mày không sợ, không sợ chút nào" mà nói: "Được, tôi đều được. Tùy anh.""Được." Phí Nghi Chu gật đầu."......" Được? Thế rốt cuộc có ngủ hay không. Ân Tô Tô cảm thấy bối rối từ tận đáy lòng.Đúng lúc cô định hỏi thêm vài câu nữa, không ngờ kim chủ ba ba bên cạnh lại đột nhiên ra động tác mới - Phí Nghi Chu đưa tay về phía cô với vẻ mặt nhàn nhạt, trực tiếp tóm lấy cô bằng cánh tay thon dài của mình, ôm cô vào lòng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...