Edit+beta: LQNN203Vẽ một bức tranh... Trên người cô?Lông mi Ân Tô Tô không ngừng rung lên vài lần, môi cô chạm nhẹ vào môi Phí Nghi Chu. Trong phòng cờ và vẽ tranh tối tăm, họ trao đổi hơi thở với nhau, hôn nhau thuần khiết và dịu dàng.Nhưng nội tâm Ân Tô Tô đang hoảng loạn.Cằm cô nằm trong lòng bàn tay anh, bị anh hoàn toàn chiếm lĩnh nhẹ nhàng nâng lên, cô thụ động ngẩng đầu chạm vào môi anh từ trên xuống dưới. Đôi mắt mở to, nhìn lên trần nhà không có hoa văn nào trên đầu.Một lúc sau, nụ hôn kết thúc.Phí Nghi Chu còn có chút chưa đã thèm, anh cụp mắt nhìn chằm chằm vào cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa môi dưới đầy đặn đỏ mọng của cô."Ý anh là, vẽ trên cơ thể?" Ân Tô Tô thăm dò hỏi anh, giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, cuối cùng có chút run rẩy, thể hiện sự lo lắng của cô."Phải." Phí Nghi Chu lười biếng trả lời, "Anh đặc biệt vì em tùy chỉnh một loại thuốc vẽ trên cơ thể, là thực vật nguyên chất, hòa tan trong nước, không độc hại, phù hợp với làn da người."Ân Tô Tô cau mày, ngạc nhiên trước cách lựa chọn từ ngữ của anh: "Vì tôi?"Phí Nghi Chu cong môi, ngón tay ch*m r** v**t v* gò má cô, v**t v* cần cổ thon dài của cô, "Em có biết anh bắt đầu có hứng thú vẽ trên cơ thể từ khi nào không?"Ân Tô Tô lắc đầu, "Tôi không biết.""Là sau bữa tiệc tối ở Florence." Phí Nghi Chu bình tĩnh trả lời.Mắt Ân Tô Tô đột nhiên hơi nhảy lên.Sau bữa tiệc tối ở Florence... chẳng phải đó là lúc cô lao tới gõ cửa kính ô tô của anh trong lúc say rượu không tỉnh táo sao?Trước khi Ân Tô Tô kịp khôi phục tinh thần và trả lời cuộc trò chuyện, người đàn ông tiếp tục nói nhẹ nhàng, giúp cô nhìn lại cảnh tượng đêm đó: "Lúc đó em đang đứng ngoài cửa sổ ô tô, mặc một chiếc sườn xám màu xanh lam, trên cổ và cổ tay đeo trang sức, dầm mưa.""Tôi nhớ."Ân Tô Tô khẽ mím môi dưới, nghĩ rằng họ đã là vợ chồng rồi, cô không cần phải giả vờ nữa, do dự vài giây, vẫn nói cho anh biết sự thật ngày hôm đó: "Lúc đó tôi có thể tham dự bữa tiệc tối đó, thực ra là nhận được thư mời của nhãn hiệu, vì ở đó có rất nhiều người nổi tiếng nên nhiệm vụ của tôi là làm quầy trưng bày trang sức, bán đồ trang sức tôi đeo cho các thương nhân giàu có và người nổi tiếng."Phí Nghi Chu lặng lẽ lắng nghe cẩn thận, không ngắt lời. Cùng lúc đó, cánh tay anh nửa ôm cô và dẫn cô vào cánh cửa phòng vẽ tranh nằm phía sau phòng cờ.Chỉ cần nhấn nút cảm ứng là ngay lập tức cả căn phòng bừng sáng.Ân Tô Tô vẫn đang đắm chìm trong ký ức, suy nghĩ quay cuồng khi anh đưa cô đi, mãi đến khi đôi mắt bị ánh sáng rực rỡ k*ch th*ch, cô mới đột nhiên trở lại thực tại.Khi nhận ra, chiếc áo sơ mi phía dưới của cô đã biến thành giẻ rách như có phép thuật, anh thản nhiên ném nó xuống sàn phòng cờ bên ngoài.Về tạo hình hiện tại của cô, quần jean của cô vẫn còn nguyên nhưng phần trên cô chỉ mặc một chiếc áo lót màu đen, trông không lịch sự chút nào."Đừng..." Ân Tô Tô xấu hổ, hoảng sợ giơ hai tay lên che chắn, giọng điệu có chút cầu xin, "Tôi có thể cho phép anh vẽ, nhưng có thể không bật đèn được không?"Phí Nghi Chu cúi đầu nhìn vào mắt cô, ngữ khí ôn hoà: "Không bật đèn anh nhìn không rõ, bút vẽ và màu sắc cũng nhìn không rõ, làm sao vẽ được?"Gò má Ân Tô Tô đỏ bừng, cô do dự: "Nhưng, như vậy thật xấu hổ.""Không có gì xấu hổ. Chúng ta là vợ chồng, làm bất kỳ chuyện thân mật gì đều không quá." Phí Nghi Chu hành động rất tự nhiên, anh nắm tay cô dẫn đến một bàn vẽ lớn màu trắng, tư vấn tâm lý cho cô một cách thản nhiên và bình tĩnh: "Hơn nữa, em chỉ là hợp tác với anh vẽ một bức tranh thôi, không liên quan đến tình sắc, gần như chỉ là một cuộc khám phá nghệ thuật."Lời nói của anh rất thoả đáng hợp lý, giọng điệu hay thái độ cũng không có gì khác thường, nghe xong lời này, cô có chút giật mình, gần như bị anh thuyết phục.Cô thậm chí còn nghĩ, có lẽ tài năng nghệ thuật của cô còn thiếu và trình độ nghệ thuật quá thấp nên cô đã hiểu lầm sự tao nhã của anh.Trong lòng cô có một cuộc chiến giữa trời và người mấy giây, cuối cùng, Ân Tô Tô chuẩn bị tinh thần, hít một hơi thật sâu, thở ra và nói: "Được."Nhưng vừa nói xong, cô cúi đầu nhìn thấy chiếc giường trắng tinh trước mặt, sắc mặt chợt tối sầm. Cô cố kìm lại cảm giác muốn phát điên, mỉm cười hỏi anh: "Chiếc giường này cũng là một phần trong quá trình khám phá nghệ thuật của ngài đây ư?"Phí Nghi Chu liếc nhìn cô: "Ai nói cho em đây là 'giường'?"Ân Tô Tô bối rối: "Đây không phải là giường thì là cái gì?""Bàn vẽ." Sắc mặt Phí Nghi Chu nhàn nhạt, quay người lại, lấy loại sơn thực vật dùng để vẽ trên cơ thể từ trên kệ sắp xếp ngay ngắn xuống, bắt đầu chuẩn bị khay sơn và cọ, bình thản nói: "Bây giờ em c** q**n áo ra, nằm trên đó. Đợi anh điều chỉnh màu sắc là có thể bắt đầu."Ân Tô Tô không nói nên lời.Khi nói câu "c** q**n áo ra", anh thoải mái như nói về bầu trời nhiều mây, đến nỗi sự xấu hổ, ngượng ngùng và bất an của cô lúc này tựa như đang báng bổ "nghệ thuật tao nhã" của anh.Đứng đó một lúc, Ân Tô Tô lén hít một hơi thật sâu, mở và nhắm mắt một lúc, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm.Lặng lẽ nhìn lại.Phí Nghi Chu vẫn đang bận rộn với công việc của mình. Không biết từ lúc nào anh đã cởi áo khoác vest treo trên giá treo áo ngoài cửa phòng vẽ, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng và áo gile đen tuyền, hai cổ tay áo được xắn lên trên xương cổ tay, đôi cánh tay lộ ra rất đẹp, khỏe khoắn và trắng trẻo.Ân Tô Tô khẽ cắn môi.Một lúc sau, toàn bộ quần áo được cởi ra, gấp lại và đặt sang một bên.Cô cúi xuống, cẩn thận ngồi lên mép "bàn vẽ" màu trắng, nằm ngửa, ngơ ngác nhìn lên trần nhà.Trên thực tế, nói bàn vẽ này là bàn vẽ là không chính xác, bởi vì nó được làm từ chất liệu không xác định, kết cấu mềm dẻo, mềm mại và hỗ trợ tốt.Lúc mới vào cô còn lo lắng không dám nhìn xung quanh, hiện tại đang nằm trên bàn vẽ không có việc gì làm nên vô thức trợn mắt nhìn xung quanh.Phòng làm việc của Phí Nghi Chu khá rộng, khoảng sáu mươi mét vuông, ngoại trừ chiếc bàn vẽ giống như chiếc giường, toàn bộ bức tường phía Tây được bao phủ bởi một tấm bạt khổng lồ, trắng tinh và không hề dính bụi.Ba bức tường còn lại đều là tác phẩm của các họa sĩ nổi tiếng được người con trai cả sưu tầm, tất cả đều là tranh vẽ nét trừu tượng.Nhìn những đường nét rối rắm kỳ lạ trên những hoa văn đó, Ân Tô Tô không khỏi có chút kinh ngạc.Nhẹ nhàng, trong sáng, dịu dàng và tao nhã có thể chỉ là vẻ bề ngoài của anh, thế giới nội tâm của anh chắc hẳn rất phức tạp.Đang suy nghĩ lang thang, tiếng bước chân như bước tới gần.Phí Nghi Chu đứng cạnh chiếc bàn vẽ hình chiếc giường, thuận tay đặt khay sơn lên mép, cụp mi xuống, lặng lẽ quan sát cảnh đẹp trước mắt.Nhờ quản lý hình thể chặt chẽ quanh năm nên vóc dáng của Ân Tô Tô rất chuẩn.Những đường cong rất chuẩn, eo thon và đôi chân dài thẳng tắp. Cùng với lợi thế bẩm sinh, cô luôn được người hâm mộ mệnh danh là "mỹ nhân đẫy đà hiếm có của giới giải trí trong nước", những đường cong duyên dáng và vòng eo phẳng phiu không hề có mỡ thừa, tỷ lệ eo hông cũng thuộc hàng tỷ lệ vàng là 0.7.Nước da của cô trắng như sứ, điểm tuyết hoa mận đỏ.Phí Nghi Chu cẩn thận ngắm nhìn một hồi, ánh mắt tối sầm.Nhiệt độ sưởi ấm trong phòng vẽ dường như đang ở mức cao, khiến anh cảm thấy khô khốc không thể giải thích được, cổ họng cũng cảm thấy khô khốc. Vì thế anh lặng lẽ giơ tay lên, nới lỏng cà vạt một chút."Cơ thể của người mẫu nhất định phải thả lỏng hoàn toàn thì họa tiết mới có thể phát huy tác dụng." Anh cúi xuống, cúi người lại gần cô, lòng bàn tay v**t v* thái dương cô nhẹ nhàng, giọng điệu và biểu cảm đều dịu dàng và bình tĩnh, "Nếu em rất căng thẳng, có thể nhắm mắt lại trò chuyện với anh, tiếp tục chủ đề vừa nói."Ân Tô Tô cụp mi xuống, không đủ can đảm nhìn vào mắt anh, nghe xong cô gật đầu, cố gắng thả lỏng tay chân đang căng thẳng, bình tĩnh nói: "Được."Chủ đề vừa nãy...Vừa rồi cô nói chuyện với anh đến đâu rồi?Ân Tô Tô nhắm mắt nhớ lại, sau vài giây, cô nhẹ nhàng nói: "Đối với bữa tối hôm đó, mục tiêu bán hàng của tôi là bảy trăm ngàn euro. Nhưng trên thực tế, con số này đối với tôi mà nói gần như không thể đạt được.""Tôi chỉ là một nghệ sĩ nhỏ vô danh, không quen biết người giàu có nào, không có mối quan hệ nào, chỉ có thể lấy hết can đảm để bắt chuyện với những người xung quanh.""Bởi vì không dám bắt chuyện, cho nên uống nhiều rượu để tăng dũng khí?" Phí Nghi Chu tùy ý đáp.Ngay khi lời nói của anh lọt vào tai cô, Ân Tô Tô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể.Màu sơn mát, cọ mềm.Sự kết hợp của cả hai khiến người muốn sống cũng sống không được."..." Cô hít một hơi, biết anh đã bắt đầu vẽ, mặt cô đỏ bừng nghiến răng chịu đựng, nhịp tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng trong giây tiếp theo, không còn cách nào khác ngoài dùng lời nói để chuyển hướng giác quan, căng da đầu nói tiếp: "Đúng vậy."Lúc này, Ân Tô Tô đột nhiên thở dài, trên môi nhếch lên vẻ tự ti: "Nhưng dù vậy, doanh số bán hàng của tôi đêm đó vẫn chỉ có hai mươi ngàn euro. Điều này khiến thương hiệu rất tức giận.""Cho nên, sau khi bữa tiệc kết thúc, em mới lao về phía anh." Phí Nghi Chu nói."Đúng vậy..." Ân Tô Tô thở dài."Lúc đó em không quen anh, vì sao cảm thấy anh sẽ mua những món trang sức đó?" Anh hỏi."Tôi không nghĩ anh sẽ mua nó. Chỉ là trong trường hợp đó, dựa vào men say, dù chỉ có một phần trăm cơ hội, tôi vẫn muốn thử. Hơn nữa, nguyên nhân quan trọng nhất là đêm đó thấy thái độ của những người khác đối với anh...." Nói đến đây, cô dừng lại nửa giây, cân nhắc lời nói của mình, "Khiến tôi cảm thấy anh có địa vị cao, cũng rất giàu có."Phí Nghi Chu nghe vậy, nhẹ nhàng cười nói: "Vậy tối hôm đó đáp ứng lời mời của em chẳng phải là anh may mắn?"
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia