Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 63

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Lời nói của Phí Nghi Chu khiến Ân Tô Tô bối rối giây lát.Cô ngơ ngác nhìn anh, có thể nhìn thấy, đôi lông mày nghiêm nghị của anh gần cô trong gang tấc, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại tối tăm và sâu thẳm, giống như hai cái giếng cổ không đáy, có một loại yêu chiều cố chấp và hoang tưởng.Nhưng loại ánh mắt này chỉ kéo dài trong khoảng thời gian ngắn ngủi ba giây, thậm chí ngắn hơn hai giây, rất nhanh, trong mắt anh dâng trào dòng nước ngầm tiêu tán không một dấu vết.Cả người trở lại với dáng vẻ thường ngày của một quý ông sạch sẽ không dính bụi trần.Gần như khiến Ân Tô Tô nghi ngờ câu nói vừa truyền vào tai cô chỉ là ảo giác của cô."Anh nói gì cơ?" Cô khẽ cau mày, không xác định hỏi, "Cái gì gọi là ngay từ đầu anh không có ý định cho em con đường rút lui?"Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn cô chằm chằm, trong chốc lát, anh nhếch khóe môi tùy ý mỉm cười, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Anh chỉ hy vọng em hiểu được, trên thế giới này rất nhiều chuyện đều là định mệnh, chẳng hạn như ở Florence em ngăn xe của anh lại, chẳng hạn như sáng nay mẹ em đột nhiên tới, đây đều là ý trời. Là ý trời muốn ràng buộc em và anh, không thể làm trái."Lời nói của anh rất dễ hiểu nhưng lại có điều gì đó huyền ảo vượt quá chủ nghĩa duy vật, Ân Tô Tô nghe xong như hiểu như không, cô chỉ có thể thở dài thỏa hiệp: "Được rồi. Chuyện đã tới nước này, có vẻ như thực sự không có cách nào khác ngoài việc làm những gì anh nói."Phí Nghi Chu dùng lòng bàn tay v**t v* đôi má mềm mại của cô, nhìn cô một lúc rồi nhẹ giọng hỏi: "Em không muốn anh cùng em về Lan Hạ, cũng không muốn anh gặp người nhà và bạn bè của em như vậy?"Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và lạnh lùng đó, Ân Tô Tô dừng lại hai giây, sau đó giơ tay lên, nhẹ nhàng phủ lên mặt anh, ấm áp nói: "A Ngưng, hình như anh đã quên mất thỏa thuận ban đầu của chúng ta."Phí Nghi Chu nhìn chăm chú cô thật sâu, không nói gì."Cuộc hôn nhân của chúng ta bắt đầu bằng thỏa thuận, có thể dừng lại bất cứ lúc nào." Cô mỉm cười nhắc nhở anh, trong mắt tràn đầy dịu dàng từ đáy lòng, chân thành nói: "Nếu sớm muộn gì cũng sẽ có ngày kết thúc đó, vậy xin anh hãy tha thứ cho sự 'ích kỷ' của em. Chuyện gì xảy ra với em không quan trọng, nhưng em muốn bảo vệ bố mẹ em, anh hiểu không?""Lan Hạ quá nhỏ bé, quá lạc hậu, đó là một thế giới anh không cách nào tưởng tượng được." Giọng nói của cô càng ngày càng nhẹ nhàng, không hề có chút xem nhẹ mình hay tủi thân, đơn giản nói ra sự thật, "Nơi đó không thể chịu đựng được bất kỳ lời đàm tiếu nào."Phí Nghi Chu trầm giọng nói: "Chúng ta sẽ không ly hôn, cũng không ly thân, chuyện em lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra."Nghe vậy, Ân Tô Tô hơi ngượng ngùng mỉm cười, vòng tay qua cổ anh, áp mặt vào cổ anh, nơi toát ra mùi thơm lạnh lẽo và hơi ấm cơ thể. Im lặng vài giây mới nói: "Thật ra em có thể cảm nhận được anh khá thích em, phải không?"Anh ôm cô thật chặt trong vòng tay, nói: "Không chỉ đơn thuần là thích."Ân Tô Tô mỉm cười vui vẻ, không nói thêm nữa, cô chỉ nhắm đôi mắt ướt át, cho phép mình đắm chìm trong tình yêu của anh vào lúc này, bất kể lý do.Có nhiều lời chưa nói ra, cũng không biết diễn đạt thế nào.Xuất thân của họ rất khác nhau, giống như mây và bùn, giống như trời và đất. Trái tim con người không thể điều khiển được, cho nên cô đã rơi vào sự yêu thương và che chở không kẽ hở của anh, nhưng khoảng cách hiện thực lại ở ngay trước mắt cô, sự mặc cảm và bất an đã ăn sâu vào lòng cô, cô không thể tin mình có một tương lai thực sự với anh.Quả thực, thời điểm hiện tại anh thích cô, thậm chí còn bị ám ảnh bởi cô, nhưng cảm xúc thực sự rất khó nắm bắt. Trong mối quan hệ này, địa vị của họ chênh lệch như vậy, chỉ dựa vào sự nuông chiều của một người đàn ông, cô có thể hạnh phúc được bao lâu?Ân Tô Tô đột nhiên thở dài.Cô nghĩ, thật tuyệt nếu cô cũng là tiểu thư của một gia đình danh môn, và sẽ thật tuyệt nếu cô cũng có gia thế, bằng cấp và xuất thân xứng với anh.Như vậy, cô sẽ có thể tự tin hơn khi đứng bên cạnh anh, không phải thường xuyên lo lắng, sợ lòng người khó đoán, ước mơ mong manh, sợ một ngày nào đó sự mới lạ của anh sẽ biến mất, cô chỉ có thể buồn bã biến mất khỏi cuộc đời anh.Ôm nhau thật chặt mấy phút, Ân Tô Tô tựa đầu vào vai Phí Nghi Chu, ngửi hơi thở và cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh, còn thực sự bắt đầu cầu nguyện thời gian sẽ dừng lại ở đây.Sau đó, khi cảm nhận được lòng bàn tay anh nhẹ nhàng vỗ sau đầu mình, cô mở mắt ra như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ, bàng hoàng nhìn anh."Ưm?""Ngủ quên à?" Phí Nghi Chu uể oải hỏi."Không có." Mặt Ân Tô Tô hơi nóng, cô ngoan ngoãn cong môi về phía anh, cười ngượng ngùng nói: "Chỉ cảm thấy mùi hương trên người anh rất dễ ngửi, muốn ở trong lòng anh một lát.""Anh tưởng em buồn ngủ." Giọng điệu của Phí Nghi Chu thoải mái và thản nhiên, anh cúi đầu hôn lên khóe miệng cô, mang theo một chút trêu chọc thú vị, "Còn cảm thấy áy náy có phải vì tối qua làm em quá mệt, cho nên em có thể ngủ gục khi đang ngồi trên bệ bếp hay không."Sau khi nghe những lời này, nhiều cảnh tượng tối qua lập tức biến thành những cảnh phim nhỏ, diễn ra không thể kiểm soát trong đầu.Chỉ trong vài giây, đôi má trắng trẻo của Ân Tô Tô đỏ bừng, cô xấu hổ đến mức muốn treo cổ tự tử trên cành Đông Nam.Không dám nhớ lại nhiều, nhanh chóng gạt đi nhân vật phản diện đang đóng phim trong đầu, trợn mắt hạ giọng, xấu hổ mắng: "Anh lại nói lung tung cái gì đấy? Im miệng."Phí Nghi Chu chú ý đến đôi má đỏ bừng của cô, hơi nhướng mày, chậm rãi nói với vẻ thích thú: "Mặt em đỏ quá, nghĩ tới gì vậy?"Ân Tô Tô nghẹn ngào, mặt nóng bừng, không nói được gì."Tư thế nào?" Ngữ khí của anh bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay thon dài lại linh hoạt đưa xuống, nhẹ nhàng nhéo."..." Ân Tô Tô hừ một tiếng, đỏ mặt khép hai chân vào nhau, cô khó chịu đến mức dùng chân đá anh một cái, chửi bới không ngừng: "Phí Nghi Chu, anh có thể đừng lẳng lơ như vậy nữa được không!"Phí Nghi Chu: "..."Lời cuối cùng của câu này long trời lở đất, quỷ thần khiếp vía, thành công khiến cho đại công tử nhà họ Phí, người vốn quen nhìn thấy đủ loại sóng to gió lớn, thậm chí núi Thái Sơn có sập đổ trước mặt cũng không hề thay đổi sắc mặt, thành công khiến cho đại thiếu gia Phí gia ngẩn ra.Một lát sau, Phí Nghi Chu nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngượng ngùng và tức giận của Ân Tô Tô, bình tĩnh hỏi: "Em nói anh là gì?"Trong lòng Ân Tô Tô thầm than, biết mình đã phạm sai lầm, hoảng sợ nhanh chóng bù đắp, "Không có gì, anh nghe nhầm rồi."Phí Nghi Chu dùng đầu ngón tay ấn nhẹ môi dưới của cô, trầm giọng nói: "Nói lại lần nữa.""... Đã nói là anh nghe nhầm rồi." Nhận thấy sự thay đổi trong mắt anh, trong lòng Ân Tô Tô cảm thấy có một dự cảm không lành. Cô chớp mắt, thoáng nhìn thấy nồi Yukihira bên cạnh, liền làm bộ nhanh chóng kêu lên, "Tắt bếp nhanh, nước trong nồi sôi sắp cạn rồi."Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, liền cảm thấy quai hàm mình cứng lại, người đàn ông ôm toàn bộ hàm dưới của cô rồi kéo lại đối mặt với anh."Em mắng anh là lẳng lơ." Phí Nghi Chu mở miệng, ngữ khí cực kỳ bình tĩnh tự nhiên, tựa như bình yên trước giông bão.Ân Tô Tô:...Ân Tô Tô che mặt xấu hổ, trong tiềm thức muốn xin lỗi anh, nhưng sau khi nghiêm túc suy nghĩ, cô cảm thấy đêm qua mình đã bị anh tra tấn như vậy, mệt đến mức thắt lưng đau nhức, chân yếu giọng khàn, sao anh còn có thể ở đây làm như không có chuyện gì trêu ghẹo cô, không khỏi cảm thấy nghẹn khuất.Cơn tức giận dâng lên trong đầu không kìm được, Ân Tô Tô thực sự không thể chịu đựng được nữa, cô bỏ tay xuống, nhìn thẳng vào anh, tức giận nói: "Em nói sai sao. Bề ngoài anh diễn rất giỏi, nhưng thực chất chính là một tên lưu manh, quỷ háo sắc, lẳng lơ!"Không ngờ sau khi nghe được lời quở trách giận dữ từ tâm hồn này, người con trai cả không hề nổi giận cũng không tức giận, chỉ nhìn cô và cười nhẹ.Ân Tô Tô bị tiếng cười của anh làm cho ngây người, cô cau mày, vẻ mặt càng tức giận hơn: "Sao anh còn không biết xấu hổ mà cười?""Ừm, phu nhân nói đúng, anh là quỷ háo sắc." Anh hôn lên má cô, trên môi nở nụ cười vui vẻ nhưng lười biếng, ngón trỏ cuốn lọn tóc cô, nhẹ nhàng hỏi cô: "Em khiến cho toàn bộ chăn đệm đều ướt thành như vậy, vậy em là gì?"Ân Tô Tô: "......"Cô sắp phát điên rồi, không nghe nổi những lời hổ sói này nữa!A! ! !Phòng ngự của Ân Tô Tô hoàn toàn bị phá vỡ, cô không buồn nói nhảm với anh nữa mà chỉ cầm thìa mì trong tay lên đánh vào đầu anh. Trong mắt Phí Nghi Chu lộ ra nụ cười trìu mến, giơ tay chặn lại, giật ra ném sang một bên, cúi người chiếm lấy đôi môi đang định phản kháng của cô.Môi và lưỡi triền miên một lúc, mãi đến khi trong mắt Ân Tô Tô đầy sương mù, anh mới buông cô ra, như chưa đã thèm nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hơi sưng tấy của cô.Khi Phí Nghi Chu hôn cô rất độc đoán, tàn nhẫn tước đoạt toàn bộ oxy của cô, não cô luôn dễ dàng bị thiếu oxy khi hôn anh.Ân Tô Tô cảm thấy hơi choáng váng, cô dựa vào vòng tay anh hít thở vài hơi, phải rất lâu sau cô mới lấy lại được bình tĩnh. Cô đưa những ngón tay mảnh khảnh lên trên, vô tình chạm vào d** tai đầy đặn của anh, không nhịn được mà véo anh một cái, giọng điệu rầu rĩ nói: "Đánh không lại liền cưỡng hôn, anh đây gọi là áp bức.""Anh tốt bụng nhắc nhở em, đừng sờ lung tung trên người anh." Phí Nghi Chu bắt lấy đầu ngón tay nghịch ngợm của cô, đưa lên môi, trừng phạt cắn một cái, thản nhiên cười một tiếng, "Đàn ông độc thân hơn ba mươi năm nhịn muốn phát hỏa, còn lộn xộn nữa là anh cho em thử ở phòng bếp đấy."Ân Tô Tô phục vị thiếu gia vô liêm sỉ này, tức giận rút tay lại, không dám l* m*ng.Phí Nghi Chu ôm chặt cô gái trong lòng, cảm thấy có lỗi với thân thể mảnh dẻ của cô, anh thầm hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại một lúc mới đè nén những suy nghĩ sắp ập đến trong mình. Anh lại bế cô lên bằng cả hai tay, rời khỏi bếp quay lại phòng khách, ôm cô đến ghế sô pha và đặt xuống.Đôi chân trần đó nhỏ nhắn, sáng bóng, trắng đến chói mắt, anh quỳ một gối ngồi xổm trước mặt cô, đầu hơi cúi xuống, mắt hơi cụp, nhặt đôi dép đi trong nhà cô đá ở bên cạnh rồi mang vào chỗ cô.Làm xong tất cả những việc này, Phí Nghi Chu đưa tay ôm lấy đầu Ân Tô Tô, hôn l*n đ*nh đầu cô, nhẹ giọng nói: "Ngoan. Váy bên trong của em rách rồi, vào phòng ngủ thay quần áo đi. Anh đi dọn mì udon cho em."Ân Tô Tô dùng tay giữ vạt áo phía trước chiếc áo cardigan của mình, lẩm bẩm: "Em đói quá. Ăn xong rồi đi thay quần áo không được sao?"Phí Nghi Chu đáp: "Em đi thay quần áo trước."Ân Tô Tô hoang mang: "Tại sao? Em cài nút áo khoác lại là không nhìn thấy bên trong."Phí Nghi Chu bình tĩnh kiềm chế, nói: "Anh nhìn không thấy, nhưng có thể tưởng tượng.""Tưởng tượng cái gì?" Ân Tô Tô khó hiểu cực kỳ.Phí Nghi Chu nói một cách bình tĩnh và kiềm chế hơn: "Chỉ cần tưởng tượng, bên trong chiếc áo khoác này trông như thế nào, anh liền muốn ngủ với em."Ân Tô Tô: "...""Để tránh cho anh mất kiểm soát 'thú tính quá độ', em đi thay quần áo trước đi." Anh dùng ngón tay v**t v* lông mày của cô, giọng điệu trầm thấp, dịu dàng an ủi, "Đây là để em có thể ăn xong bữa cơm này đàng hoàng, biết không."Ân Tô Tô không nói nên lời, trên đầu đầy gạch đen phi trở lại phòng ngủ, thay bộ quần áo ở nhà bằng lông thú hoạt hình rồi phi trở lại phòng khách.Nhìn thoáng qua, hai bát mì udon đã được đặt trên bàn ăn, nóng hổi và thơm lừng.Ân Tô Tô cảm thấy ngạc nhiên, chậm rãi tiến đến bàn ăn ngồi xuống, khi nghe thấy tiếng bước chân từ hướng phòng bếp truyền đến, cô vô thức ngẩng đầu lên.Người con trai cả đã cởi bỏ chiếc tạp dề không ăn nhập, áo sơ mi trắng quần tây đen, trông thanh khiết như ngọc. Trên tay cầm hai đôi đũa, anh chậm rãi đi đến cuối bàn ăn, cúi người ngồi xuống đưa một đôi đũa cho cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...