Edit+beta: LQNN203Ân Tô Tô ác ý chơi xấu, cắn yết hầu Phí Nghi Chu, quyết tâm muốn lấy gậy ông đập lưng ông, để anh cũng phải chịu sự tra tấn nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.Ánh mắt Phí Nghi Chu tối tăm nguy hiểm, một tay ôm eo cô, giải thích mấy câu không bao lâu với Phí Tông Lễ ở đầu bên kia xong liền cúp điện thoại.Tút tút mấy tiếng.Bệnh viện tư nhân Phí thị, Phí Tông Lễ vừa cởi chiếc áo blouse trắng, giơ điện thoại lên với ánh mắt có chút hoang mang, thầm nghĩ: Anh cả từ trước đến nay hành sự vững vàng không hấp tấp, sao lại vội vàng cúp điện thoại như vậy, phải vội làm gì sao?Đương nhiên, ngũ thiếu gia không thể tưởng tượng được cảnh tượng trong phòng làm việc ở Phí trạch khu Nam Tâm lúc này là như thế nào.Ân Tô Tô giống như một con thú nhỏ trút giận, cắn anh hăng say, cằm bị nắm lấy, nâng lên.Phí Nghi Chu rũ mắt nhìn cô, khuôn mặt cô nhỏ nhắn, chiếc cằm nhọn, vừa vặn có thể nhét vào miệng hổ anh, bị ngón tay anh bao bọc. Anh cúi đầu lại gần cô, cắn vào chóp mũi cô không nặng không nhẹ, ý muốn trừng phạt cô.Sau khi nghe cô kêu lên đau đớn, anh khàn giọng hỏi: "Có phải trí nhớ em không được lâu không, nhất định muốn kiểm tra khả năng tập trung của anh?"Ân Tô Tô nghe thấy sự khàn khàn h*m m**n ẩn chứa trong giọng nói của anh, bị doạ sợ, ngay lập tức trở nên thành thật. Cô nằm trong lòng anh không dám cử động, ngoan ngoãn như một con mèo.Môi Phí Nghi Chu v**t v* khóe mắt và lông mày của cô, sau đó nâng cằm cô lên, nghiền ép môi lưỡi cô hôn sâu, phải mất mấy phút anh mới chịu buông ra."Tắm chưa?" Ngón tay Phí Nghi Chu lướt qua gò má nóng bừng của cô."Vẫn chưa." Môi cô đỏ bừng, sưng tấy, đưa tay lên dụi mắt, tựa đầu vào cổ anh điều hòa hơi thở, giọng nói trả lời nhẹ nhàng yếu ớt: "Xem xong kịch bản liền tới đây tìm anh."Sau đó đùa giỡn với anh đến bây giờ, lấy đâu ra thời gian để tắm rửa.Anh quấn một vòng lọn tóc mềm mại của cô, không chút để ý đưa lên chóp mũi ngửi, tùy ý hỏi: "Ngày mai phải quay bao nhiêu cảnh, mấy giờ xong việc?"Ân Tô Tô nhớ lại một lúc rồi trả lời: "Chúng tôi đang làm việc theo hai tổ cùng một lúc, ngày mai tôi sẽ có khoảng bốn cảnh, dự kiến sẽ hoàn thành vào khoảng tám giờ tối."Phí Nghi Chu: "Vậy tối mai anh tới đón em, đưa em đi ăn tối, sau đó dẫn em đi chọn đồng hồ.""Đồng hồ?" Ân Tô Tô ngạc nhiên, "Bình thường tôi toàn xem giờ trên điện thoại, không có thói quen đeo đồng hồ. Sao đột nhiên anh lại muốn tặng đồng hồ cho tôi?"Phí Nghi Chu nhẹ nhàng vuốt tóc trên thái dương của cô, cảm nhận được đầu ngón tay hơi mướt mồ hôi, nói: "Hôm nay trên đường từ công ty về nhà, anh nhìn thấy một bảng quảng cáo có kiểu dáng đồng hồ khá đẹp. Cổ tay của em mỏng lại trắng, có lẽ đeo sẽ rất đẹp."Ân Tô Tô đột nhiên cười nhẹ, ôm cổ anh nhìn anh, đôi mắt sáng lên, có chút ngạc nhiên: "Anh thấy trên quảng cáo có một chiếc đồng hồ đẹp nên muốn tặng tôi?" Nói đến đây, cô dừng lại một chút, không nhịn được tò mò, "Loại đồng hồ nào?"Phí Nghi Chu không trả lời, anh cụp mắt lấy điện thoại ra, thao tác trên màn hình vài lần, tìm thấy hình ảnh quảng cáo trên trang web, sau đó đưa điện thoại cho cô, nói: "Đây."Ân Tô Tô cầm lấy, bấm vào ảnh để xem kỹ hơn.Hình ảnh quảng cáo cho thấy là dòng đồng hồ cơ nữ mới nhất của Rolex. Màu nền mặt số là màu xanh chim công rất có họa tiết, điểm xuyết bằng kim cương, dây đeo cũng được thiết kế phối màu rất đặc biệt.Cô nhìn đồng hồ, tùy ý lướt ngón tay, đột nhiên mắt hơi lóe lên.Nhìn rõ khuôn mặt nữ minh tinh đeo chiếc đồng hồ này, Ân Tô Tô chớp chớp mắt, vỗ trán khôi phục tinh thần, buột miệng nói: "Ai ya, may mắn thấy ảnh chụp của cô ấy mới nhớ ra, suýt chút nữa quên mất!"Phí Nghi Chu cảm thấy khó hiểu khi nhìn thấy phản ứng của cô, hỏi: "Em nói gì?""Ồ, là như này." Ân Tô Tô trả lại điện thoại cho anh và nhẹ nhàng nói: "Có một tiền bối trong công ty chúng tôi mời tôi tham dự buổi công chiếu đầu tiên phim mới của cô ấy vào tối mai, tôi đã đồng ý, tan làm phải chạy đến buổi công chiếu. Cho nên xin lỗi anh, ngày mai tôi không thể đi mua sắm với anh, cũng không thể ăn tối với anh được."Phí Nghi Chu nghe vậy có chút cau mày: "Công chiếu phim chiếu rạp?""Đúng vậy." Ân Tô Tô nói, nắm lấy cổ tay anh, nâng bàn tay anh đang cầm điện thoại lên, mỉm cười, "Cô ấy tình cờ là người phát ngôn của chiếc đồng hồ này, tên là Hướng Vũ Lâm."Phí Nghi Chu im lặng hai giây, sau đó khóa màn hình, ném điện thoại trở lại bàn, một tay nắm lấy hai tay cô, nhìn cô chăm chú, nhẹ nhàng hỏi: "Nữ nghệ sĩ này là bạn trong giới của em?"".... Xem như là vậy." Ân Tô Tô cẩn thận cân nhắc lời nói, không muốn đi sâu vào chi tiết với anh, vì thế cô không đề cập đến việc tiền bối đại hoa này trước đây không để ý đến cô, bây giờ lại đột nhiên chủ động đến gần, chỉ nói, "Dù sao mọi người cũng cùng một công ty, bộ phim mới của cô ấy ra mắt, tôi đi ủng hộ. Sau này cô ấy cũng sẽ giúp tôi quảng bá tác phẩm mới của tôi, có qua có lại mà."Phí Nghi Chu trầm mặc, mặt mày bình tĩnh, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì.Nhìn thấy anh như vậy, Ân Tô Tô tưởng anh có ấn tượng với Vũ Lâm nên không khỏi tiến lại gần hơn một chút, dò hỏi: "Sao vậy, anh biết tiền bối của tôi?"Phí Nghi Chu lắc đầu: "Không biết."Ân Tô Tô: "Được rồi. Có lẽ chỉ có Phí Văn Phạn tương đối quen biết cô ấy."Phí Nghi Chu nói: "Ồ."Phản ứng của anh khiến Ân Tô Tô rất thất vọng. Cô cau mày, lẩm bẩm: "Nói chuyện với anh không vui gì hết, sao anh không hỏi tôi tại sao Phí Văn Phạn quen biết Hướng Vũ Lâm? Anh không tò mò chút nào sao?"Phí Nghi Chu cảm thấy cô vừa đáng yêu vừa buồn cười, nhướng mày, kiên nhẫn hợp tác hỏi: "Xin lỗi tại sao vậy?"Trước giờ anh luôn thờ ơ với cuộc sống cá nhân của Phí Văn Phạn, nhưng vì cô có sở thích bày tỏ và trò chuyện nên việc phục tùng và hài lòng chính là tình yêu và sự dịu dàng đặc biệt anh dành cho cô."Tin tức này tôi cũng chỉ nghe nói thôi, cho nên không thể coi là thật." Ân Tô Tô hài lòng, cô lại cười hạ thấp giọng, ghé sát vào tai anh nói: "Tiền bối Hướng Vũ Lâm trước kia từng theo đuổi tứ thiếu gia, hai người cùng nhau chơi golf, còn bị chụp ảnh đưa tin."Phí Nghi Chu gật đầu, trên mặt làm ra vẻ chợt tỉnh ngộ: "Là như vậy sao.""Nhưng mà, thần nữ có tình Tương Vương vô tình, giữa hai người bọn họ chắc là không có cơ hội thành công." Ân Tô Tô thở dài. Đang nói, đột nhiên cô nhớ tới cái gì, lại tiếp tục, "Anh không biết Hướng Vũ Lâm, vậy vừa rồi anh suy nghĩ gì vậy?"Phí Nghi Chu nắm tay cô vào trong lòng bàn tay anh chơi đùa. Ngón tay cô thon dài, lòng bàn tay có màu hồng khỏe mạnh, thịt mịn như kem, khiến người ta không nỡ buông tay một giây.Anh bình tĩnh nói: "Anh đang suy nghĩ có nên đi cùng em không.""Tất nhiên là không cần." Ân Tô Tô mở to mắt, "Làm sao chúng ta có thể xuất hiện cùng nhau."Phí Nghi Chu thở dài, thỏa hiệp, nắm tay cô tiếp tục thương lượng, nhẹ nhàng nói: "Em đi tham gia buổi công chiếu, anh đợi em ở dưới lầu. Như vậy thì sao?""... Như vậy, cũng không cần đâu." Ân Tô Tô đột nhiên nóng mặt, ngập ngừng nói: "Buổi công chiếu sẽ chiếu toàn bộ bộ phim, sau đó sẽ có sự tương tác giữa những người sáng tạo chính linh tinh nữa. Tính ra sẽ mất khoảng hai tiếng rưỡi đến ba tiếng, anh phải đợi lâu lắm."Phí Nghi Chu nói: "Không sao, tối mai anh sẽ đợi bên ngoài buổi công chiếu. Đợi em xong việc, chúng ta có thể cùng nhau về nhà."Ân Tô Tô có chút bất lực, hơi khó hiểu nên hỏi anh: "Sau khi về nhà gặp nhau cũng vậy mà. Tại sao phải đợi bên ngoài?"Anh nhìn cô bằng đôi mắt cuồn cuộn sâu thẳm, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, đáp: "Nếu chúng ta cùng nhau ngồi xe về nhà, có thể ở bên em thêm mấy chục phút nữa."Ân Tô Tô hơi giật mình khi nghe thấy vậy, sâu thẳm trong lòng cô như một ngọn núi lửa không hoạt động bắt đầu tràn dung nham khiến trái tim cô run lên không kiềm chế được. Cô đặt những ngón tay của mình vào giữa lòng bàn tay anh, khép lại, nhẹ nhàng trở tay nắm lấy anh, mỉm cười hỏi: "Bây giờ chúng ta có thể gặp nhau thường xuyên, nhiều thêm mấy chục phút, hình như cũng chẳng có ý nghĩa gì?""Tháng sau anh có thể đi công tác châu Âu, phải mất một tháng rưỡi." Anh cúi người hôn lên môi cô, giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng mỉm cười: "Ai khiến anh keo kiệt như vậy. Sắp chia tay nên không muốn buông tha một giây phút nào, tất nhiên anh phải so đo mấy chục phút này."Làm sao có thể không có ý nghĩa được.Có cô ở bên cạnh, đối với anh mà nói, chuyện này có ý nghĩa lớn nhất đối với anh.*Sáng sớm hôm sau, Ân Tô Tô đang nằm chập chờn trong phòng ngủ chính, mơ hồ cảm thấy một nụ hôn rơi xuống trán mình.Ngày thường cô ngủ rất ngon, không dễ tỉnh lại sau khi tỉnh ngủ, nhưng dù sao mọi thứ ở Phí trạch đều mới mẻ và xa lạ đối với cô, những ngày này cô vẫn đang trong giai đoạn thích ứng, giấc ngủ của cô không sâu như vậy, giây tiếp theo khi nụ hôn rơi xuống, cô r*n r* mở mắt ra."Là anh đánh thức em?" Phí Nghi Chu ngồi bên giường, tây trang cà vạt buông lỏng, anh rũ mắt bình tĩnh nhìn cô."Không phải..." Cô ngáp dài, chúi người trong chăn, giống như một con sâu bướm lười biếng, chỉ thò đầu ra nhìn anh, "Đồng hồ báo thức của tôi cũng sắp reo rồi."Phí Nghi Chu mỉm cười: "Vậy rời giường đi, bữa sáng hôm nay anh đặc biệt bảo đầu bếp làm món gà luộc tối hôm qua."Ân Tô Tô khịt mũi, có phần dở khóc dở cười: "Sáng sớm ăn gà?"Trong mắt Phí Nghi Chu lộ ra bất đắc dĩ, anh nhéo vành tai cô nói: "Ngôi sao nữ nào đó muốn quản lý dáng người? Nếu ăn vào buổi sáng, gần như có thể bù đắp lượng hoạt động trong ngày, tốt hơn nhiều so với buổi tối mắt em trông mong nước miếng thì chảy dài, muốn ăn nhưng không dám ăn."Nghe lời giải thích này, Ân Tô Tô sửng sốt, trong lòng dâng lên hơi ấm ngọt ngào, cô suy nghĩ một lúc rồi mới thì thầm: "Anh suy nghĩ thật chu đáo.""Chiều nay gửi cho anh địa chỉ buổi ra mắt phim." Phí Nghi Chu mỉm cười, "Anh đến công ty, tạm biệt.""Tạm biệt."Sau khi tạm biệt, anh đứng dậy rời đi, thong thả nện bước, nhanh chóng biến mất khỏi phòng ngủ chính.Ân Tô Tô nằm trên giường quấn chăn một lúc, cho đến khi đồng hồ báo thức reo mới lười biếng ngồi dậy, vào phòng tắm tắm rửa rồi xuống lầu ăn sáng.Nhìn vào bàn ăn, đúng như chồng kim chủ nói, chính giữa là món gà cắt miếng mà cô yêu thích. Đĩa được trình bày đẹp mắt, khẩu phần không quá nhiều hay quá ít, vừa đủ cho một người.Ân Tô Tô không khỏi cong môi mỉm cười, ăn miếng thịt gà luộc, sau đó dùng khăn khử trùng lau miệng rồi bước ra khỏi cửa.Sau khi lên chiếc Maybach, đồng chí Trần Chí Sinh vẫn đợi trên ghế lái như thường lệ.Ân Tô Tô nhìn thấy anh ta, cô nhớ ra hôm qua anh ta đã đưa đồng đội của mình đến bệnh viện, không khỏi quan tâm hỏi: "A Sinh, người nhà của bạn anh ổn không? Có gặp Phí Tông Lễ không, cậu ấy đã nói gì?""Bà cụ đã nhập viện." Sau khi giải thích ngắn gọn tình hình ở bệnh viện, Trần Chí Sinh lịch sự nói: "Cô không cần lo lắng."Nghe vậy, Ân Tô Tô chậm rãi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì tốt."Trần Chí Sinh thuận miệng nói: "Bản thân Vân Thành cũng là một thành phố lớn. Đội trưởng của tôi và những người khác đã đưa bà cụ đến một số bệnh viện ở đó, nhưng họ không dám tiến hành phẫu thuật, lần này tìm bác sĩ Phí, thực ra là đánh cược phen cuối cùng. Cuối cùng cũng có hy vọng.""Phí Tông Lễ vẫn luôn nổi tiếng là 'tân binh ngoại khoa tài năng', có tiếng cả trong và ngoài nước." Ân Tô Tô tỏ ra nghiêm túc, "Anh yên tâm, chỉ cần cậu ấy chịu tiếp nhận, có nghĩa chân bà cụ vẫn còn hy vọng."Hai người trò chuyện suốt chặng đường đến trường quay.Đến nơi, Ân Tô Tô vừa bước xuống xe, ngước lên đã thấy Hứa Tiểu Phù đang cầm trang phục định mặc hôm nay chạy về phía cô.
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia