Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tô Tô

Chương 78

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit+beta: LQNN203Sau khi Ân Tô Tô gào lên "Em muốn xem anh múa thoát y", trong chiếc Rolls-Royce Phantom lập tức im lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi trên mặt đất.Nhìn khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng của vợ, Phí Nghi Chu im lặng.Chú Trương ở ghế lái cũng im lặng.Sau khi Trần Chí Sinh được phân đến đội Ân Tô Tô, chú Trương đã thay thế A Sinh trở thành người cầm lái độc quyền cho con trai cả nhà họ Phí, chuyện này kéo dài gần hai năm. Sáu trăm ngày không phải là thời gian dài, cũng không phải là thời gian ngắn, có trời mới biết, mỗi người chú Trương gặp đều lịch sự, nhã nhặn, cung kính với đại thiếu gia, chưa từng nghe có người nào dám đưa ra yêu cầu như vậy với đại thiếu gia của mình.Cởi... quần áo... nhảy...Trong xe, chú Trương tiếp tục bình tĩnh lái xe trên đường, nhưng những suy nghĩ trong đầu đã bắt đầu lang thang, tưởng tượng đại thiếu gia ngậm một bông hồng trong miệng, đôi chân dài bước đi trên sàn catwalk.Chỉ trong nửa giây, khóe miệng chú Trương không tự chủ co giật, trong lòng xấu hổ nói "phi lễ chớ nhìn".Phí Nghi Chu ở hàng sau nhìn chằm chằm vào con mèo nhỏ say rượu đang say khướt trong lòng, một lúc sau mới bình tĩnh nói: "Em uống nhiều quá rồi.""Anh mới uống nhiều ấy! Em nói cho anh biết, bây giờ em rất tỉnh táo!" Rượu mang lại cho Ân Tô Tô sự gan dạ và can đảm chưa từng có, đầu óc cô lúc này choáng váng đến mức dù có cố gắng mở to mắt để nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông trước mặt, nhưng tầm nhìn của cô luôn như một màn sương trắng, chỉ có một đường nét mơ hồ và mờ ảo.Nếu không thấy rõ, vậy cũng lười nhìn.Ân Tô Tô bình tĩnh lắc đầu, cau mày nhắm mắt lại, sau đó cô đột nhiên đưa tay nắm lấy cà vạt của Phí Nghi Chu, dựa sát vào anh, ợ lên, khóc rấm rứt như một đứa trẻ: "Bình thường không phải anh luôn nói thích em nhất, sẽ ở bên em với tư cách là người tốt nhất trên đời sao, còn nói em muốn gì anh đều sẽ đáp ứng, gạt em à? Em muốn xem anh múa thoát y, có phải anh không bằng lòng không?"Phí Nghi Chu: "..."Phí Nghi Chu nhất thời không nói nên lời. Anh luôn yêu thương chiều chuộng cô, dù cô yêu cầu bất cứ điều gì, anh cũng sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng.Nhưng thành thật mà nói, ở tuổi của Phí Nghi Chu, anh chưa từng nghe qua yêu cầu nào quá đáng, kỳ quái và táo bạo như vậy."Anh nói rồi, anh nói rồi." Ngay lúc anh đang trầm tư và im lặng, con mèo say rượu trong tay anh lại bắt đầu cựa quậy, thân hình mảnh khảnh thoang thoảng mùi rượu không ngừng vặn vẹo trong lòng anh, đôi tay nhỏ bé theo sau cà vạt của anh, sờ sờ, che lấy yết hầu nhô lên của anh rồi nhéo nhéo, như đang đùa giỡn, "Anh không muốn nhảy cho em xem à?"Ánh mắt Phí Nghi Chu hơi tối sầm khi bị cô gái này nhéo nhéo, anh dùng ngón tay mảnh khảnh kéo móng vuốt nghịch ngợm của cô ra, dùng sức siết chặt, mang theo một chút uy h**p, trầm giọng nói: "Ân Tô Tô, em dừng lại cho anh, không được lộn xộn."Nghe những lời này, Ân Tô Tô hơi khựng lại, rồi ngẩng đầu lên, mở đôi mắt nặng như ngàn cân rồi nhìn anh lần nữa, đôi mắt mờ mịt, tràn ngập sự quyến rũ và ngây thơ đặc trưng của cơn say.Sắc mặt Phí Nghi Chu nhàn nhạt, mặt không biểu tình nhìn cô, thấy cô đã bình tĩnh lại, anh hơi nhướng mày, nhẹ giọng hỏi: "Tỉnh rồi à?"Không ngờ, anh vừa dứt lời, cô gái trong tay bỗng nhiên rũ vai, khuôn mặt nhăn lại thành nắm tay trắng hồng, bật khóc."A..."Nhìn thấy cảnh tượng này, ngay cả người phát ngôn của Phí gia quen nhìn thấy đủ thứ trên đời, lần đầu tiên trong mắt lộ ra một tia bối rối và bất lực.Nước mắt của Ân Tô Tô rơi nặng trĩu, vài giọt đập vào mu bàn tay Phí Nghi Chu. Sau một hồi ngạc nhiên và bối rối, anh khẽ cau mày, giơ ngón tay lên lau nước mắt trên mặt cô, giọng nói bất giác dịu đi: "Ngoan, sao em lại khóc.""Hu hu hu, em buồn quá..." Cô gái nhỏ lấy tay dụi dụi mắt, càng khóc càng buồn, càng khóc to hơn, giống như một đứa trẻ bị cướp mất mẫu đồ chơi lắp ráp ở trường mẫu giáo."Sao em lại buồn?" Phí Nghi Chu ôm cô vào lòng, hôn lên mặt cô, lại dịu dàng hỏi.Ân Tô Tô khóc đến mức gần như nghẹn ngào, nước mắt và nước mũi của cô hòa thành một mảng, tất cả đều cọ vào bộ âu phục màu đen lạnh lùng và đắt tiền của anh, cô nói không rõ ràng: "Bởi vì anh hung dữ với em, anh thật quá đáng!"Phí Nghi Chu: "."Phí Nghi Chu thật sự bất lực, anh nâng cằm cô, cụp mắt xuống chăm chú nhìn cô, vừa tức vừa buồn cười nói: "Vị tiểu thư này, em uống nhiều rồi hành động không giống ai, hét vào mặt anh bắt anh múa thoát y cho em, em có đạo lý không, ai mới là người quá đáng hả?"Cô gái say rượu không thèm nói đạo lý với tên b**n th**. Sự can đảm được trao bởi một ly rượu vang đỏ lớn đã khiến Ân Tô Tô biến thành một con cá mập dũng cảm. Cô ngừng nhéo yết hầu của anh, tiếp tục chạm vào tai phải trắng trẻo và lạnh lùng của người đàn ông, dùng hết sức lực của mình - vặn thật mạnh!Phí Nghi Chu: "............"Phí Nghi Chu không ngờ lại bị cô đánh lén, anh cảm thấy có chút đau, nhướng mày, tỏ vẻ kinh ngạc.Nếu Ân Tô Tô tỉnh táo, cô sẽ ngay lập tức cảm nhận được mối nguy hiểm đang đến gần và tìm cách cứu chữa sau khi nhìn thấy thái độ của chồng mình. Tuy nhiên, trong cơn say, đầu óc quay mòng, sắc mặt đờ đẫn, có thể trèo lên núi đao xuống chảo dầu không chớp mắt, nơi nào còn biết sợ một Phí A Ngưng đơn thuần.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tô Tô
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...